<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-7770692617733640223</id><updated>2012-02-16T00:47:51.638-08:00</updated><title type='text'>Thép Súng / QLVNCH</title><subtitle type='html'>Đem Đại Nghĩa Để Thắng Hung Tàn Lấy Chí Nhân Mà Thay Cuồng Bạo</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://thepsung.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7770692617733640223/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thepsung.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>Nha Kỹ Thuật</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00058869536112748808</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='26' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/SKrYhjfyioI/AAAAAAAAC0w/Z-Pv_vtrYCM/S220/phamhoasize07.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>56</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7770692617733640223.post-2233625964952971064</id><published>2010-12-09T18:49:00.000-08:00</published><updated>2010-12-09T18:49:01.757-08:00</updated><title type='text'>The Most View Video by Nha Ky Thuat</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_An-NQ6V55Kc/TP3cUyRu5EI/AAAAAAAABDM/__jTPBSeC5I/s1600/P1050553divat30thag4size2.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="228" ox="true" src="http://3.bp.blogspot.com/_An-NQ6V55Kc/TP3cUyRu5EI/AAAAAAAABDM/__jTPBSeC5I/s320/P1050553divat30thag4size2.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/Wi47m0L6r3M?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/Wi47m0L6r3M?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/MFVzuzSOxQc?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/MFVzuzSOxQc?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/vkdt9EZpeL0?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/vkdt9EZpeL0?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="640"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/ZrS4TZsWCCQ?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/ZrS4TZsWCCQ?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="640" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/rGPhqHbk0Rc?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/rGPhqHbk0Rc?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/rRyWK7lXSd4?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/rRyWK7lXSd4?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/Vs5-_70kUJc?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/Vs5-_70kUJc?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/Obcs2E3utgc?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/Obcs2E3utgc?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/uW7N0lt5rAc?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/uW7N0lt5rAc?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/tCgx_IMCK3E?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/tCgx_IMCK3E?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/6lZdCiWjos8?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/6lZdCiWjos8?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/fZ88TRIZEpc?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/fZ88TRIZEpc?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/yLBXLkaDDRk?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/yLBXLkaDDRk?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/FvlyapfqJyg?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/FvlyapfqJyg?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/0ST8uAU7gVw?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/0ST8uAU7gVw?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/cDEk85xUhWY?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/cDEk85xUhWY?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/RXqNBVtU3QA?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/RXqNBVtU3QA?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/mq1XnQzS5SA?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/mq1XnQzS5SA?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/eGCse5EtXLs?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/eGCse5EtXLs?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/YwcLiSZmEdk?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/YwcLiSZmEdk?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/qaT2uz5zOF0?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/qaT2uz5zOF0?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/K7hi3cChR2o?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/K7hi3cChR2o?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/1cvYKIeyN4I?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/1cvYKIeyN4I?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/Q6QbCvVLuiA?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/Q6QbCvVLuiA?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/XujclcWTuFw?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/XujclcWTuFw?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/Fj0fYIBwm7g?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/Fj0fYIBwm7g?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/uG-I1GhcLYE?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/uG-I1GhcLYE?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/bIXqQ-hyMDM?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/bIXqQ-hyMDM?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/KEY16a6J6m4?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/KEY16a6J6m4?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/wgygg39qbYE?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/wgygg39qbYE?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/6M5myO-qQJI?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/6M5myO-qQJI?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/5C9cDVZCyBE?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/5C9cDVZCyBE?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/MOuBB_PrM_s?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/MOuBB_PrM_s?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/GeG_T-GtAaE?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/GeG_T-GtAaE?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/EIpllUIFkcw?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/EIpllUIFkcw?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/O1yqX0MVjwQ?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/O1yqX0MVjwQ?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/5zAUBy5OrFU?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/5zAUBy5OrFU?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/ea3st_99UAw?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/ea3st_99UAw?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/qsyVrC7kNJo?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/qsyVrC7kNJo?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/tdrkxPUrZak?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/tdrkxPUrZak?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/8ry8YDfJkqk?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/8ry8YDfJkqk?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/1V_w59-LsXc?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/1V_w59-LsXc?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/aROAIw9ydqo?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/aROAIw9ydqo?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;script language="JavaScript" src="http://pub16.bravenet.com/counter/code.php?id=405502&amp;amp;usernum=1340045908&amp;amp;cpv=2" type="text/javascript"&gt;&lt;/script&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7770692617733640223-2233625964952971064?l=thepsung.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thepsung.blogspot.com/feeds/2233625964952971064/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7770692617733640223&amp;postID=2233625964952971064' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7770692617733640223/posts/default/2233625964952971064'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7770692617733640223/posts/default/2233625964952971064'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thepsung.blogspot.com/2010/12/most-view-video-by-nha-ky-thuat.html' title='The Most View Video by Nha Ky Thuat'/><author><name>Nha Kỹ Thuật</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00058869536112748808</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='26' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/SKrYhjfyioI/AAAAAAAAC0w/Z-Pv_vtrYCM/S220/phamhoasize07.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_An-NQ6V55Kc/TP3cUyRu5EI/AAAAAAAABDM/__jTPBSeC5I/s72-c/P1050553divat30thag4size2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7770692617733640223.post-7528987839958623133</id><published>2010-10-12T07:17:00.000-07:00</published><updated>2010-10-12T07:21:53.589-07:00</updated><title type='text'>Song Mao - Phi Vu Ngay 30 Tet</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/TLRu8ZUA2HI/AAAAAAAAQEU/yk2yy39ptkA/s1600/Jeff+and+son+with+Hieu+and+Hoa.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://4.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/TLRu8ZUA2HI/AAAAAAAAQEU/yk2yy39ptkA/s400/Jeff+and+son+with+Hieu+and+Hoa.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;*  Bài viết này để vinh danh Đại Tá Tỉnh Trưởng Ngô Tấn Nghĩa, một cấp  lãnh đạo tài đức cuả Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, đã có công bình định,  đem đến an ninh thịnh vuợng cho tỉnh Bình Thuận. Đại Tá Nghĩa cũng là  một vị chỉ huy anh hùng chống trả quân xâm lược tại thành phố Phan Thiết  với một lực lượng yếu kém gồm Nghĩa Quân và Địa Phương Quân cho tới  những giây phút cuối cùng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Một nén hương lòng để tưởng nhớ đến  Trung úy Lê Tấn Thành và tất cả nhân viên phi hành của biệt đội 259D đã  mất tích trong một phi vụ liên lạc Phan Thiết - Bảo Lộc.&lt;/i&gt;　&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Chiều ba mươi Tết năm Quý Sửu, 1974 &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;Ta về đây tìm ký ức thuở nào &lt;br /&gt;Đã đánh đổi bằng muôn ngày lạc lối &lt;br /&gt;Thân viễn xứ, nhìn tâm hồn nhức nhối &lt;br /&gt;Thấy chính mình vật vã nỗi niềm riêng &lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style="font-size: medium;"&gt;V&lt;/span&gt;ừa  về tới nhà thì trời vừa sập tối. Dựng chiếc xe Honda 90 trước sân, tôi  xách túi bay nhẩy lên ba bậc cấp bước vào phòng khách. Bên trong đèn  đuốc đang bật sáng choang, ba tôi đang đứng khấn vái trong phòng thờ kế  bên, mùi nhan trầm tỏa hương bay thơm ngát, trên bàn Phật bày hai đĩa  hoa quả đủ màu kế bên những chân đèn, lư hương, tượng Phật đã được chùi  đồng bóng loáng. Ngay giữa phòng khách, chị tôi đang lúi húi bày biện  thức ăn và bánh mức trên chiếc bàn phủ khăn trắng, ở giữa đặt một chậu  hoa pha lê cắm những cành lay-ơn màu đỏ thắm. Ngay góc phòng gần đó,  chưng một cành mai cắm trong bình sứ lớn, những cánh hoa vàng tươi khoe  sắc thắm. Đứng lặng yên một giây ngay ngưỡng cửa, nhìn bức tranh êm đềm  ấm cúng đang phơi bày trước mắt, tôi chợt có cảm tưởng như mình đang  sống trở lại thời thơ ấu năm xưa. Một cảm giác sung sướng bỗng dâng lên  ngập lòng!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Em đi bay về à! Nhìn thấy tôi bước vào chị tôi hỏi &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Dạ!..Me đâu rồi chị? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Chắc Me đang nấu ăn dưới bếp...Em!..tối ni em được ở nhà cúng giao thừa hay phải vô phi trường trực đêm?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Tối nay em được ở nhà. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói xong tôi bước thẳng xuống nhà bếp. Me tôi đang đứng phụ bên cạnh chị giúp việc, xào nấu trên lò than đỏ rực. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Con mới về à!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Dạ,..Me!..Con có trái dưa hấu hái trên rẩy của mấy thằng Việt Cộng con đem về mình ăn Tết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Con nói cái chi?..Dưa hấu!?..Dưa hấu nhà mình có nhiều rồi,..ăn răng cho hết, con đem về làm chi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không  trả lời, tôi kéo "fermeture" túi bay xách ra một con heo con co quắp,  máu đen còn đọng đầy trên bộ lông màu nâu, để lên trên bàn bếp. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Trời!..- Me tôi la lên, người co rúm - Con chi mà dễ sợ rứa? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Heo sọc dưa!.. Me coi này,..mấy cái sọc trên lưng giống trái dưa hấu phải không Me?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Con  à,..Me đã nói hoài,..sống nghề nguy hiểm mà còn sát sanh không nên con  à!.. Ba thì ăn chay niệm Phật, con kiến không đụng tới,.. mà con thì như  rứa...Ba biết thì buồn lắm đó!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Me dấu đi, đừng cho ba thấy. Còn  chuyện sát sanh thì Me đừng lo, bọn Việt Cộng con giết hoài, giết thêm  mấy thú nữa thì có sao đâu!..Sống chết có số cả Me à!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Con đừng  nói rứa,...giết Việt Cộng là bổn phận của con, răng mà con so sánh  được...Con đừng làm như rứa nữa nghe! Thôi,..con lên nhà chuẩn bị ăn  cơm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe Me tôi nói xong, tôi quay gót bước lên nhà trên, ra  trước sân đứng hút thuốc. Ngoài đường một đám trẻ con hàng xóm đang tụ  tập đốt pháo. Những sơi pháo giây cháy lóe sáng, văng tung tóe những đốm  lửa trong bóng đêm . Một làn gió nhẹ thoảng qua phảng phất thơm mùi  thuốc pháo. Đứng im trong bóng tối dưới dàn hoa giấy, điếu thuốc trên  môi, nghe tiếng tụng kinh của Ba tôi vọng ra hòa cùng với tiếng nổ đì  đùng đì đạch, tôi cảm thấy mình hạnh phúc và may mắn hơn boa nhiêu người  trai cùng thế hệ, trong giây phút này đang ở nơi tiền đồn heo hút, hay  đứng gác ngoài biên cương...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ khi Việt Cộng vi phạm lệnh ngưng  bắn trong dịp Tết Mậu Thân, dân quân miền Nam đã học được một bài học  đắt giá về sự tráo trở của bọn Cộng Sản, nên vào những ngày gần Tết tất  cả mọi đơn vị của quân lực VNCH đều đề cao cảnh giác, canh phòng cẩn  mật. Riêng Không Đoàn 62 Chiến Thuật đã chỉ định phi đoàn Thần Tượng mỗi  ngày cắt một phi vụ tuần thám vòng đai phi trường trong giai đoạn ngưng  bắn "da beo" sau khi hiệp định Paris được ký kết năm ngoái. Chợt nhớ  đến phi vụ tuần thám chiều nay, tôi bật cười! Đang bay bình phi dọc theo  bờ rừng, lòng thì nôn nóng mong về nhà đón giao thừa với gia đình, bỗng  gặp một tiểu đội heo con chạy lạc bên bờ sông Đồng Bò. Đúng là buồn ngủ  mà gặp chiếu manh!..Bầu không khí đang buồn tẻ chợt thay đổi hẳn, mấy  anh lính phòng thủ bay theo tàu lần đầu tiên thấy thú rừng từ trên cao,  la hét ầm ỉ. Nghĩ đến những con heo con này có lẽ là món quà Tết bất ngờ  đáng kể cho người lính nghèo và gia đình của họ, tôi nghiêng tàu xuống  thấp. Những khẩu súng "carbine", M-16 của mấy anh lính phòng thủ sau  khoang tàu nổ rang như pháo Tết. Mấy con heo ngã lăn quay bên bờ cát.  Thật là một niềm vui bất ngờ cuối năm! Khác hẳn một phi vụ khó quên cũng  vào ngày ba mươi Tết vài năm trước đây, đã đeo đuổi ám ảnh tôi như một  áng mây đen che khuất ánh mặt trời tươi sáng trong mấy ngày đầu Xuân.  Tất cả đã trở về trong tâm trí tôi cùng với những năm tháng hành quân  liên tục trên vùng đất gió cát tỉnh Bình Thuận, rõ ràng như một cuốn  phim quay chậm...&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Bình Thuận, vùng đất xôi đậu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ  1970 trở về trước, tình hình an ninh tại tỉnh Bình Thuận vô cùng nguy  ngập. Trong giai đoạn Việt Minh - viết tắt của Việt Nam Độc Lập Đồng  Minh Hội - chống Pháp trong chín năm, từ năm 1946 đến khi hiệp định  Geneve thành hình, tỉnh Bình Thuận là một cứ điểm mạnh của kháng chiến  quân. Sau khi hiệp định được ký kết ngày 21 tháng 7 năm 1954 chia đôi  đất nước tại vĩ tuyến 17, một số quân Việt Minh được để lại nằm vùng,  một số rút về Bắc. Và số quân kháng chiến nằm vùng này bắt đầu hoạt động  mạnh trở lại để chống lại Miền Nam Tự do khi đất nước bắt đầu chia đôi.  Bọn Việt Cộng đã thành công trong việc biến nhiều nơi ở ngoại ô tỉnh  Bình Thuận thành một vùng đất xôi đậu. Ngoài những thành phần mầm mống  kháng chiến từ thời chống Pháp, rất nhiều người dân nghèo đói, sinh sống  trên vùng đất cát thì nhiều, ruộng thì ít, ở vùng xa xôi bị Việt Cộng  chiêu dụ, rủ rê, dọa dẫm lùa theo các đơn vị du kích địa phương nằm  trong các chiến khu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều làng xã bị Việt Cộng kiểm soát gần  90%. Có rất nhiều nơi ban ngày là của ta ban đêm thuộc về địch. Chúng  hoành hành ám sát, tấn công đốt phá các trụ sở, gài mìn đặt bẫy, đặt  trạm thâu thuế trên Quốc Lộ 1. Mọi sự di chuyển an toàn đều phải dựa  trên đường biển hoặc đường hàng không. Việt Cộng hầu như đã thành công  trong việc chia cắt miền Nam Tự Do ra làm hai phần. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối năm  1969, Đại Tá Ngô Tấn Nghĩa, nguyên là Trưởng Phòng 2 Quân Đoàn II ở  Pleiku, được Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu chỉ định chức vụ Tỉnh Trưởng  tỉnh Bình Thuận để thay thế Đại Tá Trần Thiện Ngôn, qua sự đề nghị của  Trung Tướng Lữ Lan Tý lệnh Quân Đoàn II.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðược giao phó cho một  lãnh thổ rộng lớn, mất an ninh, địch quân xâm nhập trong mọi lãnh vực,  không khác gì một khúc gỗ mục, mọt ăn tới xương tủy, ngay cả một vị Tỉnh  Trưởng, một trong những vị Tỉnh Trưởng tiền nhiệm, Trung Tá Đinh Văn Đệ  là một tên Việt Cộng nằm vùng, Đại Tá Nghĩa đã có một trọng trách vô  cùng khó khăn và phức tạp. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bình Thuận, thành phố là Phan Thiết,  là một tỉnh ở cực nam và rộng lớn nhất nhì miền Trung, đứng hàng đầu về  ngành ngư nghiệp cũng như kỹ nghệ chế biến hải sản. Đây cũng là một vùng  đất được coi như là khô hạn nhất Việt Nam. Quận, xã, ấp nằm rời rạc  cách khoảng. Nhiều động cát, đồi cát mênh mông xen kẽ là những đồi trọc,  rừng thưa, không trồng trọt gì được ngoài dưa hấu, khoai mì hay dừa. Vì  nằm trên mặt biển từ 100 đến 200 mét, nên không thể đào giếng được, bởi  thế nước là một nhu yếu phẩm quý giá nhất cho những người dân sinh sống  trong những vùng đất này. Người dân thường đùa cợt rằng: nhà gái vùng  đất gió cát này đòi hỏi nhà trai trong việc sính lễ là "nước".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img align="baseline" alt="" border="0" height="354" hspace="0" src="http://www.canhthep.com/image.php?module=104&amp;amp;image=/vincent/manhhoattuyhoa.jpg" style="height: 338px; width: 517px;" width="513" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ  khi nhậm chức, Đại Tá Nghĩa bắt đầu áp dụng chương trình "Bình Định  Phát Triển", nhằm thanh lọc và tiêu diệt hạ tầng cơ sở Việt Cộng ở những  vùng xôi đậu. Áp dụng chính sách "dân vi quý", nhờ tình báo nhân dân để  triệt hạ tất cả những thành phần của địch đang bám sát vào dân. Và  ngoài ra để tăng cường an ninh cho vùng ngoại ô, Đại Tá Nghĩa đã ra lệnh  cho tất cả cấp trưởng ty sở, quận...phải ra vùng tiền đồn, xã ấp hẽo  lánh, ngay cả Đại Tá Tỉnh Trưởng, để ngủ chung với binh lính với mục  đích chấm dứt tình trạnh lính ma, lính kiển, và gia tăng tinh thần chiến  đấu của binh sĩ. Cộng thêm vào đó là kế hoạch xử dụng mìn Claymore tối  đa để các đơn vị Địa Phương Quân phòng thủ hữu hiệu ban đêm, ngăn chận  bọn du kích hay thân nhân đem đồ tiếp tế ra bưng. Tất cả chiến thuật áp  dụng đã có một thành quả vô cùng tốt đẹp. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một đặc điểm nhỏ, đáng  đề cập về Đại Tá Nghĩa là ông có một người con trai tên Ngô Quang Lễ  chưa tới hai mươi tuổi, rất lanh lợi và gan dạ, luôn luôn sát cánh bên  ông như là một cánh tay mặt hay một cận vệ, thường xuyên làm tài xế lái  ông đi đến những ấp xã xa xôi hẻo lánh. Chính trong một chuyến đi vào xã  La Gàn, quận Tuy Phong, đoàn xe của Đại Tá Nghĩa đã bị phục kích. Nhờ  sự nhanh nhẹn và can đảm của Lễ, cậu ta đã không nghe lời ngừng xe lại,  đạp ga phóng chạy, thoát ra khỏi đoạn đường nguy hiểm. Nhờ thế tất cả  thoát chết, mặc dù chiếc xe Jeep của Đại Tá Nghĩa đã trúng nhiều viên  đạn bể kính xe. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giử chức vụ Tỉnh Trưởng ở một phần đất xôi đậu  mất an ninh, nằm ngay giữa trục lộ giao thông của miền Nam, Đại tá Nghĩa  đã được ưu tiên không yểm của Sư Đoàn II Không Quân, Nha Trang. Phi  đòan 215 Thần Tượng thường xuyên yểm trợ hành quân trực thăng vận cho  Trung Đoàn 44, Sư đoàn 23 Bộ binh trú đóng tại Sông Mao, Phan Thiết. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi  buổi chiều vào phi đoàn xem bảng phi lệnh thấy vỏn vẹn bốn chữ ghi trên  bảng đen: " Hành Quân Sông Mao", là lòng tôi lại ngao ngán! Đó một  quận lỵ nghèo nàn, co cụm vài trăm nóc gia, kế bên đường xe lửa xuyên  Việt gần Quốc Lộ I, cách Phan Thiết hơn năm chục cây số đường chim  bay hướng đông bắc. Sông Mao lấy tên từ tiếng Chàm, được chuyển âm thành  Ma-Ó, nhưng sau một thời gian ở thời Pháp thuộc, dấu gạch ngang mất đi  và được đọc thành chữ Mao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi buổi sáng, khi sương mai còn  đọng trên đầu ngọn cỏ, tám chiếc trực thăng cất cánh trực chỉ Sông  Mao, chiều chiều lại lầm lũi nối đuôi nhau bay về. Ít khi trực thăng  võ trang có một trận đụng độ nào đáng kể nào với Cộng Sản tại vùng  này, ngoài năm việc bắn giết vài ba tên du kích lẻ tẻ. Mỗi buổi  trưa, sau khi đổ quân xong, trở về đáp trên dãi đất đỏ, nhân viên phi  hành đoàn leo lên hai chiếc xe chờ sẵn, theo con đường đất quanh  co bụi mờ ra "phố" ăn cơm. Gọi là phố, nhưng thực sự chỉ là một con  đường đất nằm dọc theo năm bảy chục căn nhà gạch, gỗ, lợp mái tôn san  sát nhau. Quán ăn là một căn nhà nhỏ kê vài cái bàn gỗ, vài chục ghế  nhựa rẻ tiền. Ngồi ăn dưới cái nóng cháy như thiêu đốt, mồ hôi nhỏ nhọt  xuống đĩa cơm thập cẩm hay cơm sường và ly "cối" trà đá, nhìn ra con  đường đất đỏ mỗi khi có một chiếc xe nhà binh chạy qua tung bụi mù là  một hình ảnh quen thuộc đối với anh em phi hành đoàn Thần Tượng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sông  Mao là nơi nghỉ chân của những người lính chiến xa nhà, nếu họ không  muốn ra thăm khu Chợ Lầu sầm uất hơn ở gần đó vài cây số, gọi là Chợ Lớn  Mới nằm trên QL-1. Ở đâu có binh lính là có những dịch vụ thương mãi đi  theo chân, nhất là dịch vụ giải quyết sinh lý. Một câu thơ sặc mùi lính  chiến sau đây đã nói lên ý nghĩa đó:&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Mai ta đụng trận ta còn sống&lt;br /&gt;Về ghé Sông Mao phá phách chơi&lt;br /&gt;Chia sớt nỗi sầu cùng gái điếm&lt;br /&gt;Đốt tiền mua vội một ngày vui&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;(Nguyễn Bắc Sơn)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một  buổi trưa hè nóng cháy da người, sau khi ăn cơm trưa xong, chờ xe đến  rước về bãi đậu, tôi theo chân mấy người bạn đi "thăm dân cho biết sự  tình". Chúng tôi đến thăm một nhà "thổ"ở gần đó. Đứng trước một căn nhà  lụp xụp, tường đóng ván, mái tôn, một anh bạn sành sỏi nhất đám gõ cửa.  Cánh cửa hé mở, một cô gái tóc xõa còn trẻ trong bộ đồ bà ba, có khuôn  mặt tròn trỉnh thò đầu nhìn ra, thấy ba bốn anh phi công, súng ống đầy  mình đang đứng chờ, em nghoẽn miệng cười tươi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-" Mấy anh vào chơi!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bước  vào trong, một mùi hôi thum thủm ngột ngạt khó thở đưa lên mũi. Trước  mắt tôi là một căn phòng nhỏ nền xi măng đen loang lổ, kê một bộ xa lông  nhỏ bọc ny lông rẻ tiền và một cái bàn nhỏ. Trên bàn để ấm trà và mấy  cái ly nhựa. Ngay góc phòng để một cái quạt máy đang quay vù vù. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Mời mấy anh ngồi chơi,..uống nước. Có mấy cô mới về, để em đi kêu." Cô gái đon đả chào mời!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba bốn đứa tôi đứng yên, đưa mắt nhìn nhau tủm tỉm cười. Một anh bạn nhanh miệng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Cám ơn cô, tụi tôi bữa nay chỉ ghé qua thăm cho biết,..để lần sau có nhiều thì giờ hơn."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi  nhìn xung quan sát. Ở phòng kế bên ngăn bằng một tấm màn hoa, kéo nửa  chừng, bên trong bốn năm cái gường nhỏ phủ ra trắng đã ngả sang màu ngà  nhàu nát, hiện ra trong tranh tối tranh sáng, đặt cách nhau chừng một  thuớc, ngăn ra bằng những tấm màn bông hoa lòe loẹt. Trong bầu không khí  im phăng phắc, tôi nghe tiếng cọt kẹt đều đặn phát ra từ bên kia một  tấm màn kéo kín, đồng thời có tiếng xối nước rổn rảng vọng lên, có lẽ từ  nhà bếp, hòa lẫn với tiếng nói chuyện thì thầm từ một góc phòng. Một  người lính bộ binh bất ngờ vén màn buớc ra, khuôn mặt đỏ ửng, lấm tấm mồ  hôi. Anh đi ngang mặt tôi không hề nhìn, nét mặt rất nghiêm trọng như  đã "giải quyết" xong một vấn đề gì rất là "khẩn cấp". Một niềm cảm  thông, thương cho những người lính chiến gian khổ, băng rừng lội suối.  Nhớ những lúc leo lên tàu cất cánh trở về lại căn cứ từ những tiền đồn  heo hút, tôi thường bắt gặp những ánh mắt xa vắng nhìn chúng tôi uớt ao,  thèm muốn. Thành phố là những cái gì xa vời, một thế giới ngoài tầm tay  với. Ngày ra mặt trận, tối về thành phố gần bên những người thân yêu là  một điều mơ ước đối với họ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tòa tỉnh Phan Thiết, mỗi ngày đều  được biệt phái riêng một chiếc trực thăng đậu ngay trước sân tỉnh đường  do phi đoàn Thần Tượng cung cấp và sau đó được thay thế bằng phi đội  259D tại Phan Rang, một phi đội thành lập đầu năm 1973 bởi những hoa  tiêu xuất thân từ phi đoàn 215 Thần Tượng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một biến cố đau thương  đã xảy đến cho biệt đội 259D biệt phái cho tiểu khu Bình Thuận và từ đó  liên tiếp đưa đến hai biến cố khác. Vào một buổi chiều, phi đội nhận  được lệnh đi Bảo Lộc, tỉnh Lâm Đồng. Trung úy Lê Tấn Thành biệt  đội trưởng, tự là Thành "Lọ" ngồi ghế trưởng phi cơ, và hoa tiêu phụ  là Thiếu úy Đặng Trung Hòa. Ngồi sau tàu có Thiếu úy Nguyễn Văn Tiến và  người em ruột đi theo chơi, cọng thêm bốn mê vô xạ thủ. Ngoài ra tàu  còn chở thêm Đại úy Quang, sĩ quan ALO (Air Force Admissions Liaison  Officer) cho tòa tỉnh, Thiếu tá Việt chỉ huy trưởng của Hải Quân Phan  Thiết và một Thiếu tá Pháo Binh. Chiếc trực thăng cất cánh vào  khoảng sáu giờ chiều, khi trời bắt đầu chạng vạng tối. Ðường  chim bay từ Phan Thiết đến Bảo Lộc khoảng bảy mươi lăm cây số, chưa tới  nửa giờ bay bình phi của U-H1. Tuy đây là một lộ trình ngắn nhưng phải  bay qua một vùng rừng núi hiễm trở, thường xuyên mây mù, nhất là vào  những tháng mùa mưa. Quyết định bay trong hòan cảnh này có thể gọi là  một quyết định liều lĩnh, nếu không gọi là sai lầm, nhất là với khả năng  bay đêm của những hoa tiêu trực thăng đa số còn thiếu sót hay yếu kém. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau  hai mươi phút bay, tổng đài nhận đuợc báo cáo trên tần số vị trí của  Trung úy Thành "lọ", và đó là tin tức cuối cùng nhận được của chiếc  trực thăng bất hạnh này. Trung úy Lê Tấn Thành cũng như Trung úy Phạm  Thành Rinh, là hai hoa tiêu xuất thân từ phi đội trực thăng võ trang  Mãnh Hổ, phi đoàn Thần Tượng, cũng là hai người bạn thân đã từng trú ngụ  tại căn nhà của Ba Me tôi và chung chia với tôi rất nhiều kỷ niệm. Sự  biến mất của Thành cũng như cái chết của Rinh, người đã hy sinh trong  mặt trận "Mùa hè đỏ lửa", là một sự mất mát lớn lao cho cá nhân tôi cũng  như cho gia đình Thần Tượng và phi đội 259D. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tin chiếc trực  thăng biệt phái cho Đại Tá Nghĩa tại Phan Thiết bị mất tích đã làm sôi  động cả Sư Đoàn II Không Quân cũng như tòa tỉnh Phan Thiết. Ngay sau đó  KĐ/62CT tức thì chỉ thị phi đoàn 215 Thần Tượng cùng với phi đội  259D tại Phan Rang mỗi ngay bay đi tìm chiếc tàu mất tích. Theo  như sự ước tính, chiếc trực thăng của Trung úy Thành đã bay được tối  thiểu là hai phần ba đoạn đường, và khu vực tìm kiếm sẽ ở phạm vi gần  thành phố Bảo Lộc. Theo thông lệ, cuộc tìm kiếm này sẽ kéo dài một tuần  lễ và nếu không có kết quả chiếc phi cơ lâm nạn sẽ được chính thức ghi  vào hồ sơ coi như là mất tích. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai biến cố tiếp theo đã xảy ra mấy ngày sau đó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong  một phi vụ bay cho tiểu khu Tuyên Đức, Trung úy Nguyễn Hồng Huỳnh, tự  là Huỳnh "râu", một phi công tải quân nòng cốt của Thần Tượng và hoa  tiêu phụ, Thiếu úy Vàng Huy Lăng, cất cánh từ Bảo Lộc trở về Đà Lạt. Khi  bay qua một khu rừng rậm rạp, Huỳnh "râu" tình cờ thấy một khoảng  nhỏ cháy đen nằm giữa rừng cây xanh, dưới chân một suờn núi. Hy  vọng đó là dấu vết của chiếc tàu mất tích, anh hạ cao độ xuống thấp để  quan sát. Vừa xuống tới khoảng hai trăm bộ, thình lình một tràng  súng AK nổ vang! Ngồi bên phải Thiếu úy Lăng lãnh đúng một viên đạn  độc nhất, anh giật nẩy lên như chạm phải luồng điện cao thế,  ngã nhào về phía trước đè lên cần lái (cyclic) trước ghế bay.  Chiếc trực thăng chao đảo. Bên ghế trái, Trung úy Huỳnh đang cầm cần  lái, anh vật lộn với con tàu cố lấy lại quân bình. Đằng sau, Thượng sĩ  Cẩn, một xạ thủ lão làng cũng là tay súng đại liên M-60 thiện nghệ  của phi đoàn, nhanh như cắt, phóng lên "cockpit" kéo người của  Thiếu úy Lăng dựa ngửa vào lưng ghế bay, đồng thời tay "locked  seatbelt", không cho thân hình bất động của Lăng ngã về phía trước.  Ngồi quẹo đầu, đôi mắt nhắm ghiền, một dòng máu đỏ tươi từ miệng chảy  xuống ướt đẫm ngực áo bay. Một viên đạn AK-47 đã đi qua cửa cockpit,  chui qua kẻ hở của nách áo giáp của Lăng đi vào buồng phổi anh. Sau hai  mươi phút bay dài đăng đẳng tàu đáp xuống một quân y viện tại Đà Lạt,  Lăng được đem vào phòng cấp cứu. Sau một cuộc giải phẩu dài, Thiếu úy  Lăng đã chiến thắng tử thần, và anh đã bình phục vài tháng sau đó. Cũng  như một số hoa tiêu khác trong những phi vụ liên lạc, Thiếu úy Lăng đã  không kéo tấm thép chắn đạn gắn bên hông ghế bay về phiá truớc để chặn  viên đạn đã suýt làm anh mất mạng, và anh đã phải trả một giá quá đắt  sau đó: giã từ nghiệp bay vì không còn đủ điều kiện sức khoẽ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì  vận tốc chậm và thường bay ở cao độ thấp, tất cả ghế của phi công trên  trực thăng UH-1 tại chiến trường Việt Nam đều được bọc thép để chống lại  mảnh sắt hay đạn của súng nhỏ. Ngoài ra một loại áo giáp cá nhân đặc  biệt đã được chế tạo cho phi hành đoàn trực thăng vào năm 1968, lính Mỹ  thường gọi là "Chicken Plate". Đó là hai tấm hợp chất ceramic dày ba  phân, mặt trước và sau bọc trong hai túi may thành áo, nặng 18 cân Anh  (1lb = 0.454 kg). Khi bận chỉ cần tròng vào đầu, gài chặt là xong.  Thường thường, hoa tiêu trực thăng chỉ xử dụng tấm che trước  ngực cho nhẹ, phần sau đã có lưng ghế cản đạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img align="baseline" alt="" border="0" height="393" hspace="0" src="http://www.canhthep.com/image.php?module=104&amp;amp;image=/vincent/gunship3.jpg" width="545" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;Tr/s xạ thủ Hội, phi đội Mãnh Hổ, Thần Tượng trong áo giáp "chicken plate"&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;Một  biến cố thứ hai đã xảy ra cho phi đoàn Thần Tượng vài ngày sau.  Hôm đó, Trung úy Nguyễn Văn Bảy cùng hoa tiêu phụ, Thiếu úy Lê Văn  Thạch thuộc phi đội võ trang của phi đoàn 215 cùng với chiếc tàu của  Trung úy Trần Văn Nghiêu, biệt đội 259D ở Phan Rang, được chỉ định  trong phi vụ tìm kiếm chiếc trực thăng mất tích. Sau một buổi sáng bay  vòng vo, xuôi ngược lục lọi hướng đông nam của Bảo Lộc, dọc theo sông La  Ngà gần hồ Đa Mi, một hồ nằm trên cao độ gần 1900 feet thuộc quận Hàm  Thuận, Trung úy Bảy thấy tàu đã gần cạn xăng, quyết định về đáp Phan  Thiết đổ xăng và ăn cơm trưa. Tình cờ nhìn thấy một trảng cỏ tranh  bên dưới vây quanh bởi rừng cây thấp có dấu chân người vạch cỏ đi  ngang, Bảy gọi chiếc số hai của Trung úy Nghiêu đang bay theo sau chừng  một phút bay: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Nghiêu!..tao xuống thấp xem,.. hình như có dấu chân người." &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không  đợi Nghiêu trả lời, Bảy hạ cao độ cho tàu bay trên đầu bìa rừng cây  bao quanh trảng cỏ, hy vọng tìm được dấu vết nào của phi hành  đoàn mất tích. Khi chiếc trực thăng vừa xuống thấp cở một trăm bộ,  anh thấy khói bốc lên bên kia bìa rừng cây và cùng lúc với tiếng la  thất thanh trên "intercom" của Trung sĩ xạ thủ Mười đang ngồi sau sàn  tàu:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-" Ah!..chết,.. chết tui!.." &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đúng ngay lúc đó Trung  úy Bảy cảm thấy bắp chân bên phải anh mát lạnh như bị cắt bởi những vật  sắt bén, đồng thời có tiếng hú inh ỏi trong "intercom" báo hiệu cho biết  vòng quay cánh quạt đã giảm dưới mức an toàn (low RPM audio alarm), Bảy  chỉ còn đủ thời giờ để la trên tần số: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-" Nghiêu!...tao rớt rồi..!" &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vừa  la anh vừa cố lài con tàu huớng về bãi cỏ trống truớc mặt. Ở cao độ quá  thấp, chiếc trực thăng rơi xuống ngay trên đầu tàng cây rậm rạp. Ngồi  trên ghế bay Trung uý Bảy gồng mình chịu trận khi cánh quạt khổng lồ  quay gần saú ngàn vòng một phút chém vào rừng cây. Người choáng váng sau  khi qua một cú "shock" mạnh, chân phải bị ghim đầy miễng sắt vụn do  viên đạn xuyên qua thành tàu, anh lấy hết tàn lực đạp tung cửa nhảy  xuống đất. Nghe có tiếng động cơ của chiếc trực thăng bay ngang qua  đầu, Trung úy Bảy lộn ngược áo "jacket" màu vàng da cam ra ngoài đưa lên  cao vẫy tay cầu cứu. Tại bãi cỏ trống, chiếc trực thăng của Trung  uý Nghiêu đã đậu chờ sẵn. Bảy phóng lên sàn tàu cửa mở toang, miệng  la lớn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Tụi nó bên kia bià rừng...coi chừng!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Sao có mình mày à,..Bảy!..Mấy thằng kia đâu rồi?" Nghiêu ngồi trên ghế bay quay đầu về phía sau hét lớn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Tao không biết,.. cây cối che tùm lum, mày lên coi tụi nó bị gì không?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghiêu  nhấc tàu rời bãi cỏ, bay cao trên đầu chiếc trực thăng bị nạn  đang nằm lọt giữa những tàn cây lá xum xuê. Mọi người ló đầu ra  nhin xuống, hy vọng thấy hình bóng của phi hành đoàn còn lại. Tất cả im  lìm, ngoại trừ đám khói đen từ buồng máy động cõ bán phản lực đang âm ỉ  vươn lên trên mặt lùm cây. Tiếng động cơ ầm ỉ cùng tiếng cánh quạt  phành phạch của chiếc trực thăng không một vũ khí để tự vệ*, vang vọng  khắp vùng đồi núi yên tỉnh. Hình ảnh những khẩu súng AK lấp ló, rình rập  đâu đó hiện rõ trên nét mặt căng thẳng của tất cả mọi người trên tàu.  Sau vài phút bay lơ lửng trên không dài như bất tận, Trung uý Nghiêu lên  tiếng: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Thôi dọt!..tàu gần hết xăng rồi!..Mình về chở lính bộ binh tới làm an nình bãi đáp cho chắc ăn."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một  tiếng đồng hồ sau, chiếc trực thăng trở lại với một tiểu đội lính địa  phương. Phi hành đoàn ba người và một xạ thủ quá giang theo tàu được bốc  về Bảo Lộc. Thiếu úy Thạch và Trung sĩ mê vô Sáu đã hồi tỉnh sau khi bị  ngất đi vì chấn động mạnh, chỉ bị xây xát nhẹ. Trung sĩ mê vô Viên Văn  Sự quá giang theo tàu của Trung úy Bảy từ Bảo Lộc về lại đơn vị đã bị  thương do một viên đạn xuyên qua ngực. Riêng viên xạ thủ, Trung sĩ Mười,  bị sụn xương sống, được đưa về Quân Y Viện Nha Trang cứu cấp. Tại nhà  thương, bác sĩ cho biết xạ thủ Mười sẽ bị bán thân bất toại. Vài ngày  sau, Trung sĩ Mười đã cắt mạch máu tự sát chết. Cái chết của Mười là một  tin sét đánh ngang tai và đã làm cho tất cả nhân viên phi đoàn 215 Thần  Tượng bàng hoàng thương tiếc. Nhiều giả thuyết, cũng như tin đồn về cái  chết của Trung sĩ Mười, trong đó có đề cập tới sự hất hủi và lạnh nhạt  của người bạn gái của anh sau khi cô ấy biết tin về tình trạng của người  yêu (?). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau hơn hai tuần lễ tìm kiếm ráo riết, chiếc phi cơ  của Trung úy Thành "lọ" vẫn biệt vô âm tín. Tất cả biệt đội của phi đội  259D tại Phan Thiết coi như là đã mất tích vĩnh viễn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai trường  hợp phi hành đoàn đi tìm chiếc phi cơ bị bắn đều xảy ra trong giai đoạn  ngưng bắn "da beo", sau khi hiệp định Paris đã được ký kết đã nói lên  sự vi phạm trắng trợn của bọn Cộng Sản khốn kiếp, xảo trá. Câu nói trứ  danh của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã từng được nhắc nhở nhiều lần về  bản chất của bọn Cộng Sản: "Đừng nghe những gì Cộng Sản nói, mà hãy nhìn  những gì Cộng Sản làm", quả không sai!&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Sông Mao, ngày ba mươi Tết Tân Hợi, 1972 &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Khác  hẳn mọi ngày, trong khi Nha Thành đang rộn rịp chuẩn bị đón Giao Thừa,  hợp đoàn tám chiếc trực thăng của phi đoàn 215, Thần Tượng cất cánh ra  đi lúc còn tờ mờ sáng, trực chỉ Sông Mao nắng cháy da người. Dẫn đầu hợp  đoàn là Đại úy Lê Hữu Đức và hai trực thăng võ trang Mãnh Hổ cùng năm  chiếc chở quân, trợ lực cho chương trình "Bình định phát triển - Xây  dựng nông thôn" của Tỉnh Trưởng Phan Thiết, Đại Tá Ngô Tấn Nghĩa. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tới  mười giờ sáng, hợp đoàn năm chiếc đã đổ một đợt quân đầu, đang trên  đường trở về Sông Mao lấy thêm quân. Chiếc trực thăng chỉ huy "Charlie"  (C and C = Command and Control) của Đại úy Đức chở bộ chỉ huy hành quân  của Sư Đoàn 23 Bộ binh, đang lượn vòng trên cao độ để điều động quân bên  dưới. Trong thời gian chờ đợi, nhiệm vụ của tôi là bay lục soát những  vùng phụ cận của bãi đáp, tìm kiếm những dấu vết khả nghi của địch, bảo  vệ cho hợp đoàn trực thăng và cho toán quân đang ở dưới đất. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên  ghế bay tôi nhìn xuống vùng đất cỏ cháy mọc những bụi cây thấp chạy lùi  vùn vụt sát dưới bụng tàu. Mặt trời nóng như thiêu đốt rọi vào phòng  lái. Cái áo giáp nặng chình chịch ép sát vào lồng ngực, thêm vào đó  chiếc áo bay "nomex" (fire retardant fly suit) dán sát vào làn da nhớp  nháp mồ hôi cho tôi một cảm giác rít rát khó chịu. Bên trái tôi, Thiếu  úy Thạch "nhí" đang ngồi im lặng nhìn xuống dưới. Bay theo sau một  khoảng khá xa, Trung úy Bùi Hữu Sơn, tự là Sơn "mực", đang chúi mũi  phóng theo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vùng đất trải rộng dưới chân tôi là một mật khu Việt  Cộng lấy tên của một đảng viên Cộng Sản quốc tế: Lê Hồng Phong. Đối với  người dân tỉnh Bình Thuận, không ai xa lạ mật khu này, thường được biết  tên là Khu Lê, một hậu cứ thường trực của hai tiểu đoàn 480, 482 và  Trung đoàn chính quy 812 của Bắc Việt. Mật khu này nằm hướng đông-bắc  Phan Thiết, từ Quốc Lộ I ngay núi Tà Dôn chạy ra tới mũi Né, nơi đây là  địa điểm CSBV dùng để tiếp tế vũ khí cho Việt Cộng chống lại chính quyền  miền Nam. Lê Hồng Phong tên thật là Lê Huy Doãn với các bí danh như,  Hải An, Litvinov.., sinh năm 1902 tại Hưng Thông, tỉnh Nghệ An. Theo học  trường Sĩ Quan Hòang Phố của Trung Hoa Quốc Dân Đảng, và sau đó theo  chân HCM gia nhập đảng Cộng Sản Quốc Tế do Hồ Tùng Mậu và Lê Hồng Sõn  lập ra tại Quảng Châu. Về sau Lê Hồng Phong được HCM nhường Nguyễn Thị  Minh Khai, một nữ đảng viên đầu tiên của đảng Cộng Sản Quốc Tế, cũng là  chị ruột của vợ lớn Võ Nguyên Giáp tên là Nguyễn Thị Quang Thái, để lấy  làm vợ. Nguyễn Thị Minh Khai bị Pháp bắt và xử bắn ngày 28 tháng 8 năm  1941 tại Hóc Môn. Đầu năm 1940, Lê Hồng Phong về Việt Nam hoạt động. Một  thời gian sau Lê Hồng Phong bị mật thám Pháp bắt tại Phan Thiết, đày ra  Côn Đảo và chết tại đó năm 1942. Chính HCM đã chỉ điểm cho mật thám của  Pháp bắt Lê Hồng Phong với mục đích tiêu diệt hết đám trung ương đảng  Cộng Sản tại Nam kỳ, để đảng bộ miền bắc nắm trọn quyền lãnh đạo. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img align="baseline" alt="" border="0" height="212" hspace="0" src="http://www.canhthep.com/image.php?module=104&amp;amp;image=/vincent/lehongphong2.jpg" width="311" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Lê Hồng Phong với vợ là Nguyễn Thị Minh Khai, hai tên Cộng Sản&lt;br /&gt;Quốc Tế, bị HCM âm mưu chỉ điểm mật thám Pháp bắt tại Phan Thiết.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bay  sát trên đầu vùng rừng núi cao nguyên trùng điệp, tôi thường gặp nhiều  ruộng rẫy tươi tốt mới khai phá nằm tận nơi thâm sâu cùng cốc, những  luống cày mới toanh phơi màu đất đỏ, những chiếc cầu treo bắc ngang con  suối cạn hay những căn nhà tranh ẩn núp dưới những tàng cây rậm rạp,  trước sân phơi ngũ cốc, lúa gạo...Nhưng tuyệt nhiên, tôi chưa bao giờ  bắt gặp bóng dáng của một tên du kích nào, cho dù hình ảnh sống động đó  đã nói lên một sự hiện hửu không chối cãi được của chúng. Tiếng động ầm ỉ  của chiếc trực thăng chậm chạp vang vọng từ xa đã báo động cho đám du  kích hậu cần cao bay xa chạy, hay trốn chui nhủi ở một hầm hố hay một  bụi rậm nào đó. Ngoại trừ một lần, vô tình chúng đã để quên chiếc máy  cày màu đỏ* ngay giữa đồng trống, gần những luống cày và đã bị tôi oanh  kích làm cho hơn mười mấy tên chui dưới đụn rơm gần đó banh xác. Nhưng  trái lại, ở vùng đất khô khan nắng hạn Bình Thuận này, ngay cả mật khu  Lê Hồng Phong, một nơi nổi tiếng Việt Cộng dùng làm sao huyệt, ít khi  tôi phát hiện được sự sinh hoạt hay canh tác khai khẩn nào của chúng,  ngoài những miếng ruộng rẫy nhỏ hiếm hoi trồng khoai mì, hay dưa hấu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau  một thời gian bay vòng vo trên một vùng đất đầy bụi cây thấp, khô cằn  xen kẽ những đụn cát trơ trụi, tìm kiếm lục lọi không có một dấu hiệu  nào khả nghi, định vòng tàu trở lại, bỗng có tiếng la của người xạ thủ  ngồi phía sau tàu làm tôi giật thót người:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Dưa hấu!..dưa hấu!..rẩy dưa hấu!."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Dưa hấu chớ cái gì mà la toáng lên vậy!..mẹ,..tao thấy rồi!" Tôi bực mình nói với anh mê vô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không  xa hướng hai giờ của tôi là một đám rẫy vuông vức, rào bằng những cây  khô đan chéo nhau nằm chơ vơ giữa một vùng đất mọc những bụi cây nhỏ rời  rạc. Những trái dưa tròn trịa nằm trên đám lá xanh mọc dọc trên những  luống đất thẳng hàng trông rất hấp dẩn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Hổ hai!..đây Hổ một gọi!" Chiếc Hổ hai đang nhấp nhô trên những đụn cát đằng sau đuôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Hổ hai nghe!" &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Hai 'cover' trên cao nghe,..Hổ một đáp xuống 'dzớt' vài trái dưa ăn cho đở khát!" &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh mê vô đang ngồi êm ru phía sau tàu nghe tôi nói hốt hoảng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Trời!..ông đáp không sợ tụi nó gài mìn à!.." &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Mìn  đâu mà rảnh quá vậy..Làm sao mấy thằng du kích biết trước tao sẽ 'ghé  thăm' để chuẩn bị 'đón tiếp'.. Tụi mày hái chừng bốn trái thôi,...làm lẹ  lên!.. hợp đoàn sắp trở lại rồi đó." &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi vừa nói, vừa để hai càng tàu xuống ngay giữa hai luống cày. Cát bụi cùng cỏ lá tung bay mù mịt. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Hổ một nhớ lựa trái to cho Hổ hai nghe!..Ha...ha...ha..." Sơn cuời lớn trên tần số FM của Mãnh Hổ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngay  trên đầu, chiếc trực thăng của Sơn "mực" vừa bay vù ngang, hai khẩu  súng sáu nòng chỉa ra ngoài cùng với hai bó hỏa tiễn bên hông trông dữ  dằn như con mãnh hổ, tôi yên chí ngồi chờ. Dưới rẩy dưa, hai anh mê vô  xạ thủ, hai tay ôm hai trái dưa hấu tròn như trái banh bóng chuyền đang  lom khom chạy trở lại tàu trong đám bụi mù. Nhìn anh mê vô người nhỏ  con, đội cái nón bay quá khổ lại bận thêm cái áo giáp "chicken-plate"  nặng nề, bị vấp té bên luống cày, hai trái dưa rơi xuống đất lăn lông  lốc, tôi không nín được cười! Thấy Thạch đang ngồi bên ghế trái, nét mặt  lộ vẻ căng thẳng. Biết Thạch chưa quen vùng, tôi trấn an:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Ðừng lo Thạch!..vùng này trông trải, mấy thằng du kích thấy mình trốn chui trốn nhủi,..không dám làm gì đâu!" &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn  mấy trái dưa nằm trên sàn với hai anh mê vô xạ thủ cỏ lá dính đầy trên  mặt đỏ gay đã an vị trên hai thùng đạn, tôi kéo vội cần cao độ, đẩy cần  lái, chiếc trực thăng võ trang nặng nề cắm đầu chổng mông nhớm mình rời  mặt đất, để lại phía sau một đám bụi mịt mù và một rẫy dưa mất đi bốn  trái. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Mãnh Hổ, đây Charlie!" Tiếng của Đại úy Lê Hửu Đức vang trên tần số.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Nói đi!..Hổ nghe!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Hợp đoàn sắp đến,..Hổ chuẩn bị!" &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai  chiếc trực thăng võ trang nối đuôi nhau bay về bãi đáp. Chợt nghĩ đến  mấy thằng du kích đang chui rúc đâu đó, không dằn được lòng, tôi kéo  ngược cần lái đạp "pedal", con tàu chổng ngược đầu bốc lên cao quay 180  độ trở lại, cánh quạt đập vào không khí kêu phần phật, rung chuyển. Chờ  rẫy dưa lọt vào hồng tâm máy nhắm (gunsight), tôi bấm nút, trái "rocket"  xé gió rít lên, lao vút đi như một mũi tên lửa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img align="baseline" alt="" border="0" hspace="0" src="http://www.canhthep.com/image.php?module=104&amp;amp;image=/vincent/gunfired.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Oành!.." Tiếng nổ ầm tung cao đất cát hòa lẩn với cây lá. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Mẹ,..cho chúng mày hết dưa cúng Tết ông bà luôn!" Tôi nói trên tần số.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Ha...ha...ha...!" Sơn "mực" đang bám theo sau cười lớn, rồi chêm vào:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Tụi nó làm cái đếch gì có ông bà mà cúng!..cúng già Hồ thì có!..ha...ha...ha..." &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếng  cười của Sơn dòn dã trên tần số. Từ ngày Trung úy Sơn chinh phục được  trái tim của một người đẹp có đôi mắt to, lông mi dài, ngồi "cashier"  tại quán nước "Liz", sau mấy ngàn giờ...chầu rìa "biểu diễn" một bộ mặt  "si mê khờ dại" trước mặt nàng, đời chàng lên hương thấy rõ. Người tầm  vóc không lấy gì là cao ráo, nhưng Sơn có nụ cười "duyên dáng" luôn nở  trên khuôn mặt ngăm đen "mặn mà", để lộ hàm răng trắng tinh đều đặn. Mỗi  buổi chiều đi bay về, chàng hối hả ký vào sổ bay xong là leo lên xe  phóng như bay đến thăm người đẹp ở tận mãi bên Hòn Chồng, để tận "hưởng"  thành quả sau bao nhiêu công sức đã bỏ ra. Cũng nên đề cập tới quán  Liz, một nơi lịch sự, trang nhã rất nhiều người biết đến tại Nha thành.  Đây là chốn hò hẹn của trai thanh gái lịch, củng là nơi những chàng phi  công "đi mây về gió" ghé nghỉ chân sau những giờ vẫy vùng trên vòm trời  cao. Chủ nhân quán Liz là Trung tá Tôn Thất Lăng, xuất thân từ Trường Võ  Bị Đà Lạt, Chỉ huy trưởng Liên đoàn Khóa sinh Trung Tâm Huấn Luyện Nha  Trang, một nguời đã có công lao hun đúc, đào luyện hàng ngàn sinh viên  SQKQ, những phi công tương lai của đất nước, trong giai đoạn căn bản  quân sự.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một sự kiện nho nhỏ đã xảy ra mà tôi tình cờ là chứng  nhân, đã nói lên một phần nào cá tánh con nguời của vị Chỉ Huy Truởng  này. Một đêm nọ tôi được Hải Quân Đề Đốc Châu tự Châu "cao bồi"*, một vị  Chỉ Huy Truởng chịu chơi của Trung Tâm Huấn Luyện Hải Quân Nha Trang  kêu đi nhảy đầm tại phòng trà Baccara nằm ngay trên đường Biệt Thự, dẫn  vào cổng Long Vân của TTHL/KQ Nha Trang. Đang ngồi uống rượu với mấy cô  bạn gái trong tiếng đàn tiếng nhạc xập xình dưới ánh đèn mầu chớp nháy,  thì trên sàn nhảy có chuyện lộn xộn xãy ra. Một viên Đại úy Bộ Binh  trong quân phục có vẻ hơi quá chén, nhảy nhót vung vít, vô tình đạp chân  của Trung Tá Lăng, đang bận thuờng phục. Không những không xin lổi, mà  vị Đại úy này còn lớn tiếng la lối. Sau vài lời qua lại, vị Đại uý quá  chén này thách thức Trung Tá Lăng ra ngoài. Không nói một lời, Trung Tá  Lăng theo gót vị Đại úy Bộ Binh rời sàn nhảy. Ngay cái bàn kế tôi ngồi,  ba nguời trong quân phục bộ binh bỗng xô ghế đứng dậy đi ra cửa. Đã là  "không quân không bỏ anh em, không bỏ bạn bè", tôi không có sự chọn lựa  nào khác hơn là theo chân mấy anh lính vừa đi ra. Vén màn bước ra ngòai,  truớc mắt tôi ngay sân trải sỏi, một "mặt trận" đã dàn ra sắp sửa bùng  nổ. Một bên là vị Đại uý mặt mày đỏ gay với ba anh lính đứng sau lưng,  đối đầu là Trung tá Lăng đang đứng chống nạnh một mình. Tôi vừa bước  xuống ba bậc cấp thì thấy Trung tá Lăng đưa tay chỉ mặt đối thủ, nói lớn  gần như hét: "&lt;i&gt;Cở như mày tao trói hay tay, chỉ cần hai chân không cũng đủ xài rồi!". &lt;/i&gt;Vừa  nghe xong, tôi hết hồn muốn lộn trở lui vô trong!.. sợ lỡ Trung tá Lăng  nhờ tôi...chạy đi kiếm giây để trói tay trong giờ phút khuya khoắc này  thì quá mất vui. May thay!..hai anh Quân Cảnh Hải Quân của Đề Đốc Châu  "cao bồi" đang đậu xe ngoài đuờng nghe lộn xộn chạy vào can thiệp kịp.  Thế là cuộc chiến sắp sửa bùng nổ bị ngưng ngang xương. Hú hồn! Tôi mừng  thầm trong bụng vội vàng quay trở lại bên trong tiếp tục cuộc vui bị  gián đoạn, tuy nhiên trong lòng vẫn thắc mắc không hiểu Trung tá Lăng,  một người tầm thước "rất" trung bình, không biết dựa vào chỗ nào mà lại  dám thách thức đối thủ có một lực lượng "hùng hậu" hơn nhiều. Về sau này  biết vị Chỉ Huy Trưởng này là một người "võ nghệ rất cao cường" (đai  đen Vovinam), tôi mới vỡ lẽ! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Hai Hổ đâu rồi?..Hợp đoàn còn vài phút nửa đáp, nghe không Hổ?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên  bầu trời trong xanh, chiếc Charlie nhỏ như một chấm đen đang bay vòng  tròn trên cao. Dưới thấp năm chiếc trực thăng nối đuôi nhau giảm cao độ  chuẩn bị đáp, trong khoang tàu chở đầy những người lính ngồi chân thỏng  ra ngoài trong tư thế sẵn sàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img align="baseline" alt="" border="0" height="374" hspace="0" src="http://www.canhthep.com/image.php?module=104&amp;amp;image=/vincent/1landingzomd.jpg" width="550" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Mãnh  Hổ!..Sau khi hợp đoàn thả quân đợt này xong, hai Hổ ở lại bao vùng lục  soát chờ 'Charlie' về Sông Mao đổ xăng ăn cơm trưa luôn!" &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho  hai chiếc "guns" vòng lại, chờ cho hợp đoàn đổ quân xong cất cánh rời  bãi đáp, tôi bắt đầu nới rộng vùng hoạt động về hướng nam. Trước mũi  tàu, một con suối đang uốn lượn giữa vùng đất cỏ cháy, cây cối mọc xanh  um hai bên bờ. Khi tàu băng qua con suối cạn, tôi nghiêng đầu nhìn xuống  dưới. Bất chợt, giữa khoảng trống của những tàng cây, tôi bắt gặp lóang  thoáng vài bóng người đang chạy vụt ngang lòng suối. Tim tôi thót  lại!..chưa kịp phản ứng thì con suối xanh đã biến mất về phía sau đuôi  tàu như chớp mắt! Có lẽ đây là những tên du kích bất ngờ đương đầu với  cuộc hành quân trực thăng vận, chạy xuống ẩn náu dưới suối. Tôi nghĩ  thầm: "Tụi mày hết đường chạy rồi!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không cho biết chúng đã bị  phát giác, tôi giữa nguyên hướng bay. Quay đầu trở lại lúc này là một  hành động thiếu khôn ngoan, nếu không gọi là nguy hiểm. Khi bị đưa vào  đường cùng, cho dù ở thế yếu địch thường bắn trả để tự vệ. Bay ở địa thế  trống trải, chiếc trực thăng ầm ỉ, chậm chạp ở cao độ thấp là một mục  tiêu dễ dàng cho những loại súng AK-47, có tầm sát hại từ một ngàn feet  đến bốn ngàn năm trăm feet (Killing range: 1,500 m - Effective range:  300 m), cũng đủ làm phương hại đến phi hành đoàn hay con tàu. Một người  bạn thân tôi, Trung úy Nguyễn Đình Toản đã tử thương vì một viên đạn  AK-47 độc nhất bắn xuyên qua nón bay khi đang thả toán ở mật khu An Lão,  Bình Định. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đuôi tàu, chiếc Hổ hai vừa băng qua ngang con suối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Hổ hai!..Bạn có thấy mấy thằng chạy dưới suối không?" Tôi hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-" Không!..Băng qua nhanh quá,..không thấy kịp...Quẹo lại làm thịt tụi nó đi..., Hổ một còn chờ gì nửa!" Sơn trả lời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Không được!..chờ chút đi,...để 'check' với Charlie đã!.."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Charlie đây Hổ một gọi!.." &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Charlie nghe...nói đi!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Tôi phát giác có người chạy giữa lòng suối cách bãi đáp khoảng năm cây số, hướng hai giờ của trục đáp."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Hổ lập lại!.." Tiếng của Đại úy Đức rè trên tần số.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Có người di chuyển dưới suối, cách bãi đáp khoảng năm cây số, hướng hai giờ của trục đáp, 'Charlie' cho chỉ thị!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Có phải con suối hướng nam bãi đáp không?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Đúng năm!.."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Hổ chờ...để tôi 'check' với thẩm quyền."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho  tàu bay song song với con suối một khoảng khá xa, tôi cố ghi nhận vị  trí hai tàng cây cao bên bờ suối nơi chiếc trực thăng vừa băng qua. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Mãnh Hổ đây Charlie!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Hổ một nghe!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Negative!..Hổ  một nghe rõ không? Negative!..Thẩm quyền cho biết không có quân bạn ở  vị trí bạn báo cáo. Tự do tác xạ! Hổ nghe rõ...trả lời! Tôi sẽ đến gặp  bạn."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếng của Đại úy Đức vừa dứt lời, nhịp đập tim tôi tăng vọt!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"OK!..Negative!..Tự do tác xạ... Hổ một nghe năm!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Hổ hai đây Hổ một!..Bạn nghe không?..Bay 'cover' cho tôi nghe không Sơn?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thông  báo cho Hổ hai xong, tôi cho tàu bay thật xa về hướng tây của mục tiêu  để tránh sự nghi ngờ của địch, rồi vòng lại trên đầu nguồn suối. Cho tàu  lướt nhanh, tôi uốn lượn theo con suối trên đầu đọt cây, mắt dán vào  máy nhắm hỏa tiễn. Chờ cho hai tàn cây lọt vào hồng tâm, tôi bấm nút.  Hai trái hỏa tiễn đầu tiên rít lên rời dàn phóng đâm đầu xuống con suối  cạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Òanh! Oành!" Hai tiếng nổ ầm vang vọng, khói đen bốc lên từ lòng suối. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thạch đang ngồi yên như pho tượng bỗng nhảy nhổm trên ghế bay:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Có người!..có người chạy!.." Thạch vừa la vừa đưa tay chỉ về hướng một giờ trước mặt. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cách  đám khói đen đang lơ lững trên đầu đọt cây, sáu bảy bóng người bận áo  màu xanh cứt ngựa từ bờ suối chạy vụt ra ngoài đồng. Không một giây suy  nghĩ, tôi đẩy con tàu về phía trước, miệng hét: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Mini-gun!..mini-gun!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tay  đang để trên nút điều khiển vũ khí (armament control knob), Thạch tức  khắc đổi qua vị trí súng. Người xạ thủ đứng hẳn người lên chỉa mũi súng  xuống dưới bóp còn. Khẩu "mini-gun" quay tít, gầm lên như bò rống!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Whoo...whoo..."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếng  rú khủng khiếp của khẩu súng sáu nòng nổ sát bên lổ tai, nghe đinh tai  nhức óc. Hàng trăm viên đạn lửa tuôn ra xối xả xuống đầu đám người đang  chạy theo hàng ngang giữa bãi cỏ vàng cháy. Thần kinh tôi kích thích,  căn thẳng đến tột độ. Bỗng dưng, đám người đang chạy nằm rạp xuống đất,  đưa tay lên trời vẫy rối rít!..Mắt nổ đôm đốm! Linh cảm một điều gì bất  ổn!.. tay buông cần cao độ, tôi chụp vội nút vũ khí ngay giữa hai ghế  bay vặn qua vị thế "off". Khẩu sáu nòng đang quay tít mòng đứng khựng  lại!..Tiếng bò rống tắt ngúm. Một cụm khói màu đỏ bất chợt nở bung trên  bãi cỏ vàng. Cụm khói từ từ vươn lên cao rồi tỏa rộng bay theo chiều  gió. Trước một cảnh tượng quá bất ngờ xảy ra trước mắt, người tôi choáng  váng. Giải pháp tốt đẹp nhất lúc này là rời vùng, tôi vội vã nghiêng  tàu, quay mũi về hướng biển trực chỉ. Trên trời cao chiếc "Charlie"  đang trên đường bay đến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Charlie! đây Mãnh Hổ gọi!.."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Nghe Hổ!..nói đi!" &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tai còn lùng bùng vì tràng súng "mini-gun" vừa rống sát bên tai, tôi hét lớn trên tần số:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Charlie!..Có người thả trái khói đỏ nơi tôi vừa đánh!..Yêu cầu 'check' lại tọa độ!..Charlie nghe rõ trả lời!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Cái gì?.. Khói đỏ? ".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Đúng năm!..Có người thả trái khói trên tọa độ...Nghe rõ trả lời!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Hổ chờ,.."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cho tàu lên cao. Trước mũi tàu, mặt biển lấp lánh, gợn sóng lăn tăn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Hổ  một!..Hổ một!.. Ngưng tác xạ tức khắc!..Ngừng tác xạ tức khắc!.. nghe  rõ không? Hổ một!..thẩm quyền cho biết vị trí bạn vừa tác xạ có quân  bạn!..Ngưng tác xạ! "&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã quá trể! Đầu óc xây xẫm, tôi lạc giọng trên tần số: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Charlie!?..tôi đã bắn lầm quân bạn?..đúng không Charlie?..Nghe rõ trả lời!.." &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Đúng  năm, bạn đã tác xạ vào toán viễn thám!..Hổ!..Thẩm quyền cho biết...toán  tiền sát tiến quân quá nhanh,..chưa kịp bao cáo vị trí !..Hổ 'hold' chờ  chỉ thị,..nghe rõ không Hổ một!..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"OK!..Tôi bay ra biển chờ."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói  xong, tôi giao cần lái cho Thạch, ra dấu cho tàu bay vòng tròn trên  mặt biển rồi ngả người vào lưng ghế móc thuốc ra châm lửa đốt, đầu óc  quay cuồng những tư tuởng hỗn độn. Từ khi viên đạn đầu tiên ra khỏi nòng  đến khi khẩu súng ngừng quay chỉ trong vòng ba bốn giây đồng hồ. Nhưng  với khả năng khạc ra bốn năm ngàn viên đạn một phút, ba bốn giây ngắn  ngủi đó cũng đủ tai hại chết người. Nghĩ đến đó, điếu thuốc ngậm trên  môi run rẩy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gió biển trên cao lộng vào khoang tàu mát lạnh.  Tiếng nổ động cơ hòa với tiếng cánh quạt đập vào không khi kêu phầng  phật. Tôi ngồi im lặng trên ghế, mở mắt vô hồn nhìn xuống dưới chân. Mặt  biển chói chan, óng ánh bạc như một tấm gương khổng lồ trên đại dương  mênh mông bát ngát. Xa trước mũi tàu, Phan Rí cửa đang nằm im lìm sát bờ  cát vàng, những căn nhà mái đỏ, mái tôn chen chúc, chấp chóa dưới ánh  mặt trời bên cửa sông Lũy mở rộng. Hàng trăm chiếc ghe, chiếc thuyền con  con neo san sát bên nhau dọc theo hai bên bờ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img align="baseline" alt="" border="0" hspace="0" src="http://www.canhthep.com/image.php?module=104&amp;amp;image=/vincent/bienphanri2.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;Phan Rí Cửa, Phan Thiết&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;Những  hình ảnh vừa xảy ra bên bờ suối bỗng trở lại trong đầu tôi, rõ mồn một!  Khi toán viễn thám đang ở trong lòng suối, nghe tiếng hỏa tiễn nổ quá  gần, họ chạy ra ngoài đồng trống cho phi cơ biết là đây là quân bạn,  không ngờ sự việc diễn tiến quá nhanh, họ đã trở thành nạn nhân của sự  ngộ nhận, lầm lẩn chết người này. Đại úy Lê Hữu Đức là một hoa tiêu kinh  nghiệm của Thần Tượng, luôn luôn quan tâm đến sự an toàn của hợp đoàn.  Người cao ráo, khỏe mạnh, có đôi vai rộng, trên khuôn mặt chữ điền lúc  nào cũng sẵn sàng nở nụ cười tươi. Bản chất ôn hòa được anh em thương  mến. Trong giây phút này, tôi hiểu rõ sự lầm lẫn đáng tiếc này là hoàn  toàn dưới trách nhiệm của người chỉ huy hành quân Bộ binh đang ngồi trên  chiếc "Charlie". &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bắn chậm thì chết! Tiên hạ thủ vi cường! Đó là  điều mà tôi luôn tâm niệm ngay từ khi bước lên chiếc trực thăng võ  trang để đương đầu mặt trận du kích chiến. Chiến tranh trực thăng vận  được Hoa Kỳ đem vào chiến trường rừng rú Việt Nam là một thí điểm để  thực nghiệm một chiến lược mới. Khác hẳn ngành "fixed- wing" (phi cõ có  cánh), "pilots" của Không quân Hoa Kỳ đã lấy kinh nghiệm từ Thế Chiến  Thứ Nhất, những huấn luyện viên trực thăng Mỹ ở trường bay tuyển những  phi công&lt;i&gt; &lt;/i&gt;trở về từ Việt Nam sau khoảng một năm phục vụ, với một  mớ kinh nghiệm ít ỏi không quá một ngàn giờ bay. Khóa sinh đã học được  gì của họ trên chiến trưòng, ngoài chuyện lèo lái điều khiển chiếc trực  thăng? Bay một con tàu chậm chạp, ồn ào, hỏa lực yếu là những khuyết  điểm lớn của chiếc trực thăng võ trang. Để hoạt động hửu hiệu và sống  còn, người hoa tiêu trực thăng phải luôn đề cao cảnh giác, thận trọng  cũng như uyển chuyển theo tình thế tại mặt trận, nhất là khi chiến  trường càng ngày càng ác liệt, vũ khi địch quân càng ngày càng tối tân  hơn. &lt;br /&gt;.&lt;br /&gt;Tôi còn nhớ rõ trong giai đoạn "mùa hè đỏ lửa", một phi vụ  bay yểm trợ cho một nguời bạn thân, Trung úy Huỳnh "râu", đổ toán biệt  kích sát bên đường mòn HCM. Hai chiếc "guns" theo thông lệ, bay theo sát  chiếc chở toán biệt kích đến tận bãi đáp. Sau khi thả quân xong, chiếc  "slick" (danh từ dùng để chỉ tàu chở quân) của Huỳnh trống rỗng, "thăng  thiên" nhanh như diều gặp gió, để lại sau lưng không phải hai con Mãnh  Hổ mà hai con "vịt đẹt", nặng nề, ì ạch lên cao độ giữa những cụm khói  đen treo lơ lững giữa trời xanh do những viên đạn bắn lên từ những khẩu  phòng không đặt dọc theo đường mòn HCM. Ngồi chết cứng trên ghế bay mà  tôi có cảm tưởng như mình là một tử tội đang ngồi trên ghế điện chờ bị  bấm nút. Từ đó, những phi vụ thả toán sâu vào lòng địch, nếu tình trạng  quá "hot" thì chiếc "Charlie" ở trên cao điều khiển, hướng dẫn chiếc chở  quân bay sát trên đầu rừng cây từ vùng an toàn vào tận bãi đáp, trong  khi hai chiếc "gunships" ở trên cao độ theo dõi và sẵn sàng nhào xuống  tiếp cứu nếu cần thiết. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Ăn dưa hấu không anh? Ngọt lắm!" Thạch đang cầm múi dưa đỏ đưa lên miệng, hỏi tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Cám ơn, Thạch ăn đi!" &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn  mấy miếng dưa hấu đỏ tươi nằm trên sàn tàu, tôi liên tưởng đến gia đình  của những người lính viễn thám đi theo bước chân quân hành rồi lập  nghiệp sinh sống, đang chờ đợi người thân yêu trong ba ngày Tết này. Ray  rức trong lòng, tôi nôn nóng bấm nút gọi Đại úy Đức: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Charlie! Hổ một gọi!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Nói đi Hổ!.."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Charlie cho biết tình trạng thiệt hại của toán tiền sát!?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Chưa  rõ tình trạng...sẽ cho tàu đến bốc họ. Hai Hổ về đáp Sông Mao đổ xăng,  ăn cơm trưa. Có thể phi vụ ngày hôm nay là xong rồi, Hổ có thể về  trước." &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi ra dấu cho Thạch Sông Mao trực chỉ. Bên dưới mặt  biển xanh biếc lóng lánh ánh mặt trời, những con sóng lăn tăn vô tri vô  giác đang nô đùa rượt đuổi vào bờ cát vàng...&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;Sông Mao, Mùng 6 Tết&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho  tàu bay dọc theo ven biển, Phan Rí cửa bên bờ sông Lũy đang trải dài  dưới chân. Nghiêng cần lái, tôi theo con Quốc Lộ I về hướng Phan Thiết.  Sau lưng tôi, Trung úy Phạm Chí Thành đang bay chiếc trực thăng võ trang  số hai theo sát. Chỉ hơn vài phút bay phi trường dã chiến Sông Mao hiện  ra trước mũi tàu. Sáu chiếc trực thăng của phi đoàn 215 Thần Tượng đậu  theo hàng dọc, cạnh bên dãi đất đỏ, cánh quạt chưa cột còn buông lững  lờ. Mấy chiếc xe nhà binh đang nối đuôi nhau chạy trên đường đất dẫn vào  bãi đậu, để lại sau lưng đám bụi mờ mịt. Lính bộ binh đã có mặt, ngồi  từng nhóm nhỏ dọ theo hông tàu, chờ trực thăng vận vào mật khu Lê. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hạ  cao độ, tôi cho tàu đáp kế bên hợp đoàn. Sau lưng chiếc Hổ hai vừa hạ  càng, bụi mù cỏ rác tung bay lên đầu những người lính khốn khổ đang ngồi  gần đó. Làm thủ tục tắt máy tàu xong, tôi móc nón bay lên sau lưng ghế  rồi mở cửa bước xuống đất. Đứng vươn vai, làm vài cử động cho giãn  gân cốt một lúc, tôi bước đến bên chiếc Hổ hai vừa tắt máy, cánh  quạt còn quay chậm chậm chưa ngưng hẳn, nhìn lên Thành "râu" đang ngồi  trên ghế bay, chân gát lên cánh cửa mở, miệng phì phèo điếu thuốc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Sao mày?!..ra Tết có gì phát tài chưa Thành?" &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thành nhe răng cười đưa hàm răng trắng bóng dưới bộ râu rậm cắt tỉa kỹ càng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Phát tài cái đếch gì!..đánh đâu thua đó!..Đen như cái mõm chó!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chợt  có tiếng nói chuyện sau lưng. Tôi quay lại thấy sáu bảy người lính đầu  đội nón sắt, lưng mang ba lô vừa bước đến gần, bu quanh khẩu  "mini-gun" chỉ chỏ, bàn tán. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Đ. m.!..Tuần trước chiếc này 'bén' tụi mình đó!.."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu nói vô tình vừa lọt vào tai, tôi giật thót người!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Đúng là chiếc này chứ còn gì nữa!..Chính nó,.. tao thấy con voi trước mũi mà!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thành  "râu" trợn mắt nhìn tôi, tỏ vẽ ngạc nhiên. Đưa tay lên miệng ra dấu cho  Thành im lặng, tôi quay người đưa lưng về phía mấy anh lính, móc điếu  thuốc ra hút, tai lắng nghe. Trong tiếng quay máy ầm ỉ của chiếc  "Charlie" đang chuẩn bị cất cánh, tôi nghe loáng thoáng tiếng đuợc tiếng  mất:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"...nhờ tao thả kịp trái khói...đ.m..."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tim tôi như muốn ngưng đập, tôi rít dài hơi thuốc cố giữ bình tĩnh. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một giọng nói khác chen vào:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"...bi đông nước... bị lủng mấy lỗ...đ.m,..tao đái trong quần..."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"...thằng B....với thằng...bị què giò..."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-"Đ.m!..may mà tụi nó bắn quá dở... đ. có đứa nào chết cả!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe  tới đó tôi nháy mắt nhìn Thành đưa tay ra dấu chào, rồi lặng lẽ cất  bước, rời xa những tiếng nói lao xao. Hình ảnh những người lính viễn  thám nằm rạp dưới lằn đạn của khẩu súng sáu nòng bất chợt sống lại trong  tôi. Bước đi trên bãi cỏ úa vàng, tôi đưa điếu thuốc lên môi, cố nén  cơn xúc cảm đang dâng trào. Những chiếc trực thăng trước mắt tôi bỗng  nhòe hẳn đi. Tôi thì thầm : &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;"Đúng vậy!..may mà tụi nó bắn quá dở...đ. có đứa nào chết cả!" &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Lời Kết: Trong  một cuộc chiến, nhất là một cuộc chiến tranh kéo dài, sự thương vong  ngoài mặt trận do hỏa lực của chính quân bạn gây ra do sự lầm lẫn hay  ngộ nhận là một điều không thể tránh được. Quân đội Hoa Kỳ có từ ngữ  "friendly fire" để chỉ rõ sự thương vong trong trường hợp này. (&lt;i&gt;Friendly fire&lt;/i&gt;&lt;i&gt;  is inadvertent firing towards one's own or otherwise friendly forces  while attempting to engage enemy forces, particularly where this results  in injury or death&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;). "Friendly fire" không ám chi cho bất cứ sự thiệt mạng hay bị thương nào do sự bất cẩn, cố ý hay tai nạn gây ra từ quân bạn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img align="baseline" alt="" border="0" hspace="0" src="http://www.canhthep.com/image.php?module=104&amp;amp;image=/vincent/friendlyfire.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyên nhân của "friendly fire" thuờng vì những yếu tố chính sau đây:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Lầm  lẫn vị vị trí hay tọa độ (Errors of position): Vô tình tác xạ vào quân  bạn khi hai lực lượng đối nghịch quá gần nhau. Một thí dụ điễn hình đã  xảy ra vào ngày 11.03.1975 tại mặt trận Ban Mê Thuột: khi hơn 10 chiến  xa của Cộng Sản Bắc Việt bao vây Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 23 Bộ Binh tại phi  trường Phụng Dựt, tiến đến gần hầm chỉ huy. Vị Tư Lệnh Chiến Trường chấp  nhận nguy hiểm, yêu cầu Không Quân đánh bom thẳng vào những chiếc xa  của địch. Ba chiến xa T-54 đã bị bốc cháy, nhưng hai trái bom khác rơi  trúng hầm chỉ huy và truyền tin của Đại Tá Tư Lệnh Phó Sư Đoàn 23 BB.  Tất cả mọi liên lạc với Tư Lệnh chiến trường và Tỉnh Trưởng Ban Mê Thuột  bị cắt đứt từ đó.* &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Ngộ nhận mục tiêu ( Error of  identification): Thường thường trường hợp này hay xảy ra trong những  trận đánh mà những mũi dùi tiến quân quá nhanh, cọng thêm sự thiếu phối  hợp của bộ chỉ huy hành quân với những đơn vị tiền sát. Phi vụ ngày 30  Tết tại Sông Mao là một thí dụ điển hình. Ngoài ra trong những trận  chiến phối hợp bởi nhiều quốc gia khác nhau cũng sẽ đưa đến tình trạng  ngộ nhận dễ dàng. Thời tiết và địa thế cũng đóng góp rất nhiều cho thực  trạng tai hại này. Một trường hợp "friendly fire" đã gây ra nhiều tiếng  vang, xảy ra trong một trận chiến khốc liệt giữa quân đội Mỹ và VNCH  đụng độ Cộng Sản Bắc Việt tại ngọn đồi 937 (Hill 937), được gọi là "Trận  Đồi Thịt Bằm" (Battle of Hamburger Hill), và Holliwood đã quay thành  phim. Vào ngày 11 tháng 5 năm 1969, khi một tiểu đoàn Hoa Kỳ bao vây  ngọn đồi A-Bia giữa thung lũng A-Lưới, tỉnh Thừa Thiên, gần biên giới  Lào, Trung Tá Weldon Honeycutt chỉ huy mặt trận đã điều khiển trực thăng  võ trang yểm trợ xung kích. Trực thăng võ trang đã bắn hỏa tiễn vào bộ  chỉ huy đóng giữa ngọn đồi vì đã tưởng lầm là quân địch đã làm hai người  lính thiệt mạng, ba lăm người bị thương kể cả Trung Tá Honeycutt. Hậu  quả đã làm bộ chỉ huy phải triệt thoái xuống chân ngọn đồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một  trường hợp khác, sự tổn thương nhân mạng cao hơn nhiều: Một chiến đấu cơ  F4-Fhantom của Hoa Kỳ đã thả một trái bom 500 cân Anh vào Bộ chỉ huy  tiểu đoàn dù Hoa Kỳ (2nd Battalion 503d, 173d Airborne Brigade) trong  khi yểm trợ chống lại một lực lượng đông đảo của CSBV. Kết quả: 45 lính  dù bị chết và 45 bị thương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên đây chỉ là một vài trường hợp  điển hình, còn bao nhiêu trường hợp khác đã không được nhắc nhở đến  trong một cuộc chiến kéo dài gần hai mươi năm. Trách nhiệm trong tai nạn  "friendly fire" thường đặt nặng trên cấp chỉ huy, nhưng đôi khi lên vai  những người trực tiếp gây ra tai nạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không yểm là một yếu tố  tối quan trọng đóng góp trên chiến trường Việt Nam. Hành động vội vã hay  sai lầm của phi công có thể đưa đến một hậu quả tai hại vô lường về  phương diện vật chất cũng như tâm lý và có thể làm ảnh hưởng tới  sự thành bại của chiến trận. Bởi thế, người phi công, nhất là phi công  khu trục, với một hỏa lực đáng kể trong tay, đòi hỏi phải có một tinh  thần trách nhiệm cao độ, cũng như một sự khôn ngoan sáng suốt và thận  trọng khi xử dụng hỏa lực. Cũng nên đề cập đến phi công quan sát, một  đơn vị đã có công lao rất lớn trên chiến trường nhưng ít được nhắc nhở  đến hoặc vinh danh đúng mức. Họ là những người hùng cô độc trên chiến  trường, là những cặp mắt trên trời cao, luôn luôn soi mói tìm tòi những  dấu vết của quân địch. Nhiệm vụ chính của phi công quan sát là hướng dẩn  những khu trục cơ xạ kích mục tiêu và cũng như điều chỉnh tọa độ cho  pháo binh. Sự hiện diện của "em Lan-19", một từ ngữ thường dùng để chỉ  phi cơ L-19, trên vùng trời hỏa tuyến là gạch nối giữa những đơn vị đang  hành quân và bộ chỉ huy không yểm hậu cứ, và nâng cao tinh thần cho  những người lính bên dưới. Họ cũng đóng một vai trò rất quan trọng trong  việc ngăn ngừa thương vong ngoài mặt trận do sự ngộ nhận hay lầm  lẫn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Qua quá trình của cuộc chiến chống lại bọn Cộng  Sản xâm lược, cho dù một đôi khi có những lầm lẫn không thể nào  tránh khỏi trong một cuộc chiến quy mô lâu dài, phi công của  QL/VNCH đã làm rạng danh quân chủng Không Quân với lòng can đảm  và những thành tích đã đạt được trên những chiến trường dậy  sóng... &lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Hết&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img align="baseline" alt="" border="0" height="64" hspace="0" src="http://www.canhthep.com/image.php?module=104&amp;amp;image=/vincent/vinhhieusign.jpg" style="height: 51px; width: 164px;" width="164" /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;*Xin đọc bài "&lt;/i&gt;&lt;a href="http://www.canhthep.com/modules.php?op=modload&amp;amp;name=Forum&amp;amp;file=view&amp;amp;bn=70a_chuyendoilinh&amp;amp;key=1200649609"&gt;&lt;i&gt;Chiếc Máy Cày Màu Đỏ&lt;/i&gt;&lt;/a&gt;&lt;i&gt;" &lt;br /&gt;*Xin đọc bài &lt;a href="http://www.canhthep.com/modules.php?op=modload&amp;amp;name=Forum&amp;amp;file=view&amp;amp;bn=70a_chuyendoilinh&amp;amp;key=1238767131"&gt;Ngày Tàn Cuộc Chiến III: Vĩnh Biệt Nha Trang&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;*Theo  như Hiệp định Paris đã được ký kết, trong giai đoạn ngưng bắn "da beo",  phi cơ không còn được trang bị vũ khí trong mọi phi vụ.&lt;br /&gt;*"Cuộc Triệt Thoái Cao Nguyên" của Phạm Huấn.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thành  thật cám ơn sự đóng góp chi tiết trong bài viết này của những hoa tiêu  thuộc phi đoàn 215 Thần Tượng: Trung úy Nguyễn Văn Bảy, Trung úy Trần  Văn Nghiêu, Đại úy Nguyễn Hồng Huỳnh và Thiếu úy Nguyễn Thế Tòng.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7770692617733640223-7528987839958623133?l=thepsung.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thepsung.blogspot.com/feeds/7528987839958623133/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7770692617733640223&amp;postID=7528987839958623133' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7770692617733640223/posts/default/7528987839958623133'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7770692617733640223/posts/default/7528987839958623133'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thepsung.blogspot.com/2010/10/song-mao-phi-vu-ngay-30-tet.html' title='Song Mao - Phi Vu Ngay 30 Tet'/><author><name>Nha Kỹ Thuật</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00058869536112748808</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='26' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/SKrYhjfyioI/AAAAAAAAC0w/Z-Pv_vtrYCM/S220/phamhoasize07.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/TLRu8ZUA2HI/AAAAAAAAQEU/yk2yy39ptkA/s72-c/Jeff+and+son+with+Hieu+and+Hoa.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7770692617733640223.post-246195131182731667</id><published>2010-10-06T14:15:00.001-07:00</published><updated>2010-10-06T14:37:23.147-07:00</updated><title type='text'>Hinh Anh Chien Tranh VN</title><content type='html'>&lt;b&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;The &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;a href="http://blogs.denverpost.com/captured/2010/04/30/captured-a-look-back-at-the-vietnam-war-on-the-35th-anniversary-of-the-fall-of-saigon-2/#" rel="nofollow" target="_blank"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;photos&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/a&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;  below offer a look back at the Vietnam War from the escalation of U.S.  involvement in the early 1960’s to the Fall of Saigon in 1975. &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo2" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="619" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam002.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848350" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;2&lt;/div&gt;A U.S. crewman runs from a crashed CH-21 Shawnee troop helicopter  near the village of Ca Mau in the southern tip of South Vietnam, Dec.  11, 1962. Two helicopters crashed without serious injuries during a  government raid on the Viet Cong-infiltrated area. Both helicopters were  destroyed to keep them out of enemy hands. (AP Photo/Horst Faas)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo3" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="622" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam003.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848350" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;3&lt;/div&gt;3A Helmeted U.S. Helicopter Crewchief, holding carbine, watches  ground movements of Vietnamese troops from above during a strike against  Viet Cong Guerrillas in the Mekong Delta Area, January 2, 1963. The  communist Viet Cong claimed victory in the continuing struggle in  Vietnam after they shot down five U.S. helicopters. An American officer  was killed and three other American servicemen were injured in the  action. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo4" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="662" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam004.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848350" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;4&lt;/div&gt;&lt;a href="http://blogs.denverpost.com/captured/2010/04/30/captured-a-look-back-at-the-vietnam-war-on-the-35th-anniversary-of-the-fall-of-saigon-2/#" rel="nofollow" target="_blank"&gt;Caskets&lt;/a&gt;  containing the bodies of seven American helicopter crewmen killed in a  crash on January 11, 1963 were loaded aboard a plane on Monday, Jan. 14  for shipment home. The crewmen were on board a H21 helicopter that  crashed near a hut on an Island in the middle of one of the &lt;a href="http://blogs.denverpost.com/captured/2010/04/30/captured-a-look-back-at-the-vietnam-war-on-the-35th-anniversary-of-the-fall-of-saigon-2/#" rel="nofollow" target="_blank"&gt;branches&lt;/a&gt; of the Mekong River, about 55 miles Southwest of Saigon. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo6" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="637" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam006.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848350" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;6&lt;/div&gt;Flying at dawn, just over the jungle foliage, U.S. C-123 aircraft  spray concentrated defoliant along power lines running between Saigon  and Dalat in South Vietnam, early in August 1963. The planes were flying  about 130 miles per hour over steep, hilly terrain, much of it believed  infiltrated by the Viet Cong. (AP Photo/Horst Faas)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo7" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="651" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam007.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848350" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;7&lt;/div&gt;A South Vietnamese Marine, severely wounded in a Viet Cong ambush, is  comforted by a comrade in a sugar cane field at Duc Hoa, about 12 miles  from Saigon, Aug. 5, 1963. A platoon of 30 Vietnamese Marines was  searching for communist guerrillas when a long burst of automatic fire  killed one Marine and wounded four others. (AP Photo/Horst Faas)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo8" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="732" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam008.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848350" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;8&lt;/div&gt;A father holds the body of his child as South Vietnamese Army Rangers  look down from their armored vehicle March 19, 1964. The child was  killed as government forces pursued guerrillas into a village near the  Cambodian border. (AP Photo/Horst Faas)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo9" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="626" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam009.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848350" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;9&lt;/div&gt;General William Westmoreland talks with troops of first battalion,  16th regiment of 2nd brigade of U.S. First Division at their positions  near Bien Hoa in Vietnam, 1965. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo10" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="661" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam010.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848350" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;10&lt;/div&gt;The sun breaks through the dense jungle foliage around the embattled  town of Binh Gia, 40 miles east of Saigon, in early January 1965, as  South Vietnamese troops, joined by U.S. advisors, rest after a cold,  damp and tense night of waiting in an ambush position for a Viet Cong  attack that didn't come. One hour later, as the possibility of an  overnight attack by the Viet Cong diasappeared, the troops moved out for  another long, hot day hunting the elusive communist guerrillas in the  jungles. (AP Photo/Horst Faas)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo11" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="623" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam011.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848350" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;11&lt;/div&gt;Hovering U.S. Army helicopters pour machine gun fire into a tree line  to cover the advance of South Vietnamese ground troops in an attack on a  Viet Cong camp 18 miles north of Tay Ninh, northwest of Saigon near the  Cambodian border, in Vietnam in March of 1965. (AP Photo/Horst Faas,  File)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo12" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="615" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam012.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848350" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;12&lt;/div&gt;Injured Vietnamese receive aid as they lie on the street after a bomb  explosion outside the U.S. Embassy in Saigon, Vietnam, March 30, 1965.  Smoke rises from wreckage in the background. At least two Americans and  several Vietnamese were killed in the bombing. (AP Photo/Horst Faas)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo13" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="629" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam013.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848350" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;13&lt;/div&gt;Capt. Donald R. Brown of Annapolis, Md., advisor to the 2nd Battalion  of the 46th Vietnamese regiment, dashes from his helicopter to the  cover of a rice paddy dike during an attack on Viet Cong in an area 15  miles west of Saigon on April 4, 1965 during the Vietnam War. Brown's  counterpart, Capt. Di, commander of the unit, rushes away in background  with his radioman. The Vietnamese suffered 12 casualties before the  field was taken. (AP Photo/Horst Faas)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo14" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="663" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam014.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848350" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;14&lt;/div&gt;U.S. soldiers are on the search for Viet Cong hideouts in a swampy  jungle creek bed, June 6, 1965, at Chutes de Trian, some 40 miles  northeast of Saigon, South Vietnam. (AP Photo/Horst Faas)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo15" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="631" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam015.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848350" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;15&lt;/div&gt;The strain of battle for Dong Xoai is shown on the face of U.S. Army  Sgt. Philip Fink, an advisor to the 52nd Vietnamese Ranger battalion,  shown June 12, 1965. The unit bore the brunt of recapturing the jungle  outpost from the Viet Cong. (AP Photo/Steve Stibbens)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo16" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="1405" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam016.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848350" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;16&lt;/div&gt;An unidentified U.S. Army soldier wears a hand lettered "War Is Hell"  slogan on his helmet, in Vietnam on June 18, 1965. (AP Photo/Horst  Faas, File)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo17" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="561" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam017.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848350" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;17&lt;/div&gt;South Vietnamese supply trucks take a detour around a destroyed  bridge en route to Pleiku on Route 19, July 18, 1965. The original  bridge, and a temporary bridge placed on top of it, were both destroyed  by the Viet Cong. (AP Photo/Eddie Adams)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo18" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="626" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam018.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848350" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;18&lt;/div&gt;Wounded marines lie about the floor of a H34 helicopter, August 19,  1965 as they were evacuated from the battle area on Van Tuong peninsula.  (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo19" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="711" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam019.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848350" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;19&lt;/div&gt;The Associated Press photographer Huynh Thanh My covers a Vietnamese  battalion pinned down in a Mekong Delta rice paddy about a month before  he was killed in combat on Oct. 10, 1965. (AP PHOTO)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo20" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="636" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam020.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848350" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;20&lt;/div&gt;Elements of the U.S. First Cavalry Air Mobile division in a landing  craft approach the beach at Qui Nhon, 260 miles northeast of Saigon,  Vietnam, in Sept. 1965. Advance units of 20,000 new troops are being  launched for a strike on the Viet Cong during the Vietnam War. (AP  Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo21" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="618" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam021.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848350" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;21&lt;/div&gt;Paratroopers of the U.S. 2nd Battalion, 173rd Airborne Brigade hold  their automatic weapons above water as they cross a river in the rain  during a search for Viet Cong positions in the jungle area of Ben Cat,  South Vietnam, Sept. 25,1965. The paratroopers had been searching the  area for 12 days with no enemy contact. (AP Photo/Henri Huet)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo22" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="631" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam022.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848350" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;22&lt;/div&gt;Wounded U.S. paratroopers are helped by fellow soldiers to a medical  evacuation helicopter on Oct. 5, 1965 during the Vietnam War.  Paratroopers of the 173rd Airborne Brigade's First Battalion suffered  many casualties in the clash with Viet Cong guerrillas in the jungle of  South Vietnam's "D" Zone, 25 miles Northeast of Saigon. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo24" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="736" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam024.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;24&lt;/div&gt;A U.S. B-52 stratofortress drops a load of 750-pounds bombs over a  Vietnam coastal area during the Vietnam War, Nov. 5, 1965. (AP  Photo/USAF)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo25" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="1242" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam025.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;25&lt;/div&gt;Chaplain John McNamara of Boston makes the sign of the cross as he  administers the last rites to photographer Dickey Chapelle in South  Vietnam Nov. 4, 1965. Chapelle was covering a U.S. Marine unit on a  combat operation near Chu Lai for the National Observer when she was  seriously wounded, along with four Marines, by an exploding mine. She  died in a helicopter en route to a hospital. She became the first female  war correspondent to be killed in Vietnam, as well as the first  American female reporter to be killed in action. Her body was  repatriated with an honor guard consisting of six Marines and she was  given full Marine burial. (AP Photo/Henri Huet)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo27" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="636" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam027.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;27&lt;/div&gt;A napalm strike erupts in a fireball near U.S. troops on patrol in South Vietnam, 1966 during the Vietnam War. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo28" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="657" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam028.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;28&lt;/div&gt;A U.S. paratrooper moves away after setting fire to house on bank of  the Vaico Oriental River, 20 miles west of Saigon on Jan. 4, 1966,  during a "scorched earth" operation against the Viet Cong in South Viet  Nam. The 1st battalion of the 173rd airborne brigade was moving through  the area, described as notorious Viet Cong territory. (AP Photo/Peter  Arnett)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo29" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="626" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam029.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;29&lt;/div&gt;Women and children crouch in a muddy canal as they take cover from  intense Viet Cong fire at Bao Trai in Jan. of 1966, about 20 miles west  of Saigon, Vietnam. (AP Photo/Horst Faas, File)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo30" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="619" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam030.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;30&lt;/div&gt;U.S. Army helicopters providing support for U.S. ground troops fly  into a staging area fifty miles northeast of Saigon, Vietnam in January  of 1966. (AP Photo/Henri Huet, File)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo31" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="1166" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam031.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;31&lt;/div&gt;First Cavalry Division Medic Thomas Cole, from Richmond, Va., looks  up with his one uncovered eye as he continues to treat a wounded Staff  Sgt. Harrison Pell during a January 1966 firefight in the Central  Highlands between U.S. troops and a combined North Vietnamese and  Vietcong force. (AP Photo/Henri Huet)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo32" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="768" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam032.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;32&lt;/div&gt;Weary after a third night of fighting against North Vietnamese  troops, U.S. Marines crawl from foxholes located south of the  demilitarized zone (DMZ) in Vietnam, 1966. The helicopter at left was  shot down when it came in to resupply the unit. (AP Photo/Henri Huet)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo33" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="1228" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam033.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;33&lt;/div&gt;Water-filled bomb craters from B-52 strikes against the Viet Cong  mark the rice paddies and orchards west of Saigon, Vietnam, 1966. Most  of the area had been abandoned by the peasants who used to farm on the  land. (AP Photo/Henri Huet)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo34" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="652" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam034.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;34&lt;/div&gt;In a sudden monsoon rain, part of a company of about 130 South  Vietnamese regional soldiers moves downriver in sampans during a dawn  attack against a Viet Cong camp in the flooded Mekong Delta, about 13  miles northeast of Cantho, on Jan. 10, 1966. A handful of guerrillas  were reported killed or wounded. (AP Photo/Henri Huet)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo35" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="629" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam035.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;35&lt;/div&gt;Pfc. Lacey Skinner of Birmingham, Ala., crawls through the mud of a  rice paddy in January of 1966, avoiding heavy Viet Cong fire near An Thi  in South Vietnam, as troops of the U.S. 1st Cavalry Division fight a  fierce 24-hour battle along the central coast. (AP Photo/Henri Huet)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo36" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="775" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam036.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;36&lt;/div&gt;President Lyndon Johnson speaks during a televised address from the  White House, Jan. 31, 1966, announcing the resumption of bombing of  targets in North Vietnam. The president, who was photographed from a  television screen at the New York studios of NBC-TV, said he was  requesting Amb. Arthur Goldberg to call for an immediate meeting of the  U.N. Security Council. (AP Photo/Marty Lederhandler)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo37" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="661" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam037.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;37&lt;/div&gt;U.S. troops carry the body of a fellow soldier across a rice paddy  for helicopter evacuation near Bong Son in early February 1966. The  soldier, a member of the 1st Air Cavalry Division, was killed during  Operation Masher on South Vietnam's central coast. (AP Photo/Rick  Merron)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo38" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="664" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam038.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;38&lt;/div&gt;A helicopter lifts a wounded American soldier on a stretcher during Operation Silver City in Vietnam, March 13, 1966. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo39" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="683" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam039.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;39&lt;/div&gt;Seen here are pickets demonstrating against the Vietnam War as they  march through downtown Philadelphia, Pa, March, 26 1966. (AP Photo/Bill  Ingraham)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo40" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="642" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam040.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;40&lt;/div&gt;Soldiers of the 101st Airborne Division carry a wounded buddy through the jungle in May 1966. (AP Photo/Henri Huet)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo41" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="643" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam041.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;41&lt;/div&gt;A helicopter hovers over the field, ready to load personnel and  equipment during Operation Masher in the Vietnam War, May 7, 1966. (AP  Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo42" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="694" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam042.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;42&lt;/div&gt;A young paratrooper with a mud-smeared face stares into the jungle in  Vietnam on July 14, 1966, after fire fight with Viet Cong patrol in the  morning. He is a member of C company, 2nd battalion, 173rd airborne  brigade. (AP Photo/John Nance)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo43" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="693" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam043.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;43&lt;/div&gt;A U.S. Marine CH-46 Sea Knight helicopter comes down in flames after  being hit by enemy ground fire during Operation Hastings, just south of  the Demilitarized Zone between North and South Vietnam, July 15, 1966.  The helicopter crashed and exploded on a hill, killing one crewman and  12 Marines. Three crewman escaped with serious burns. (AP Photo/Horst  Faas)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo44" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="640" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam044.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;44&lt;/div&gt;Pinned down by Viet Cong machine gun fire, a U.S. medic looks over at  a seriuosly wounded comrade as they huddle behind a dike in a rice  paddy, near Phu Loi, South Vietnam, August 14, 1966. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo45" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="621" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam045.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;45&lt;/div&gt;A U.S. infantryman from A Company, 1st Battalion, 16th Infantry  carries a crying child from Cam Xe village after dropping a phosphorous  grenade into a bunker cleared of civilians during an operation near the  Michelin rubber plantation northwest of Saigon, August 22, 1966. A  platoon of the 1st Infantry Division raided the village, looking for  snipers that had inflicted casualties on the platoon. GIs rushed about  40 civilians out of the village before artillery bombardment ensued. (AP  Photo/Horst Faas)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo46" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="1263" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam046.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;46&lt;/div&gt;An American F-105 warplane is shot down and the pilot ejects and  opens his parachute in this photo taken by North Vietnamese photograper  Mai Nam on September 1966 near Vinh Phuc, north of Hanoi. This photo is  one of the most recognized images taken by a North Vietnamese  photographer during the war. The pilot of the aircraft was taken hostage  and held in a Hanoi prison from 1966 to 1973. (AP Photo/Pioneer  Newspaper/Mai Nam)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo47" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="1209" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam047.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;47&lt;/div&gt;Paratroopers of the 173rd U.S. airborne brigade make their way across  the Song Be River in South Vietnam en route to the jungle on the North  Bank and into operation Sioux City in the D Zone on Oct. 4, 1966.  Troopers and equipment were flown in by helicopter to the central  highlands area, but the choppers couldn't land in the D zone jungles.  The operation began late in the week of September 25. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo48" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="706" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam048.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;48&lt;/div&gt;U.S. President Lydon B. Johnson reviews troops assembled in honor of  his visit to the U.S. base at Cam Ranh Bay in South Vietnam on Oct. 26,  1966 during the war. Beside the President is Gen. William Westmoreland,  Commander of the U.S. Military forces in Vietnam. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo49" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="749" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam049.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;49&lt;/div&gt;Empty artillery cartridges pile up at the artillery base at Soui Da,  some 60 miles northwest of Saigon, at the southern edge of War Zone C,  on March 8, 1967. (AP Photo/Horst Faas)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo50" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="748" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam050.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;50&lt;/div&gt;Three American marines sleep atop ammunition boxes during a pause in  the fighting at Gio Linh on April 2, 1967, just south of the  demilitarized zone in Vietnam. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo51" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="626" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam051.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;51&lt;/div&gt;A wounded U.S. soldier of the 1st Infantry Division, 26th Infantry  Regiment, 1st Battalion, receives first aid after being rescued from a  jungle battlefield south of the Cambodian border in Vietnam's war zone  C, April 2, 1967. A reconnaissance platoon ran into enemy bunkers, and  their recuers were pinned down for four hours in fighting that left 7  U.S. dead and 42 wounded. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo52" rel="nofollow"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo53" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="1206" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam053.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;53&lt;/div&gt;Rev. Dr. Martin Luther King Jr., leads a crowd of 125,000 Vietnam War  protesters in front of the United Nations in New York on April 15,  1967, as he voices a repeated demand to "Stop the bombing." (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo54" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="630" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam054.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;54&lt;/div&gt;A U.S. Marine sergeant points directions to a group of newly arrived  replacement soldiers atop embattled Hill 881, below the demilitarized  zone near the Laotian border, South Vietnam, in May 1967. The men were  flown in by helicopter to enforce U.S. Marine lines badly weakened by  casualties after several days of fighting for the strategic hills. (AP  Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo55" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="660" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam055.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;55&lt;/div&gt;A wounded member of the 1st Plt. Company "C," 25th Infantry Division,  is helped to a waiting UH-1D "Iroquois" helicopter in Vietnam, May 10,  1967, during the Vietnam War. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo56" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="638" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam056.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;56&lt;/div&gt;U.S. Marines of the 3rd Battallion, 4th Marines, crouch in the cover  of a pagoda entrance as their patrol moves through a village along the  Ben Hai river in the southern sector of the DMZ in South Vietnam, on May  22, 1967. The pagoda walls are richly decorated with images of dragons  and snakes. (AP Photo/Kim Ki Sam)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo57" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="628" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam057.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;57&lt;/div&gt;American infantrymen crowd into a mud-filled bomb crater and look up  at tall jungle trees seeking out Viet Cong snipers firing at them during  a battle in Phuoc Vinh, north-Northeast of Saigon in Vietnam's War Zone  D on June 15, 1967. (AP Photo/Henri Huet, File)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo58" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="676" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam058.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;58&lt;/div&gt;Medic James E. Callahan of Pittsfield, Mass., gives mouth-to-mouth  resuscitation to a dying soldier in war zone D, about 50 miles northeast  of Saigon, June 17, 1967. Thirty-one men of the 1st Infantry Division  were reported killed in the guerrilla ambush, with more than 100  wounded. (AP Photo/Henri Huet)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo59" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="629" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam059.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;59&lt;/div&gt;Secretary of Defense Robert S. McNamara (second from left), and Gen  Earle Wheeler, chairman of the Joint Chiefs of Staff, huddle in one  corner while Ellsworth Bunker, U.S. Ambassador to South Vietnam (second  from right), and Gen. William C. Westmoreland, right, commander of U.S.  Forces in Vietnam, go over a report at the beginning of briefings for  the secretary at U.S. Army Headquarters on Tan Son Nhut Air Base,  Friday, July 6, 1967 in Saigon. (AP Photo/Cung)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo60" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="638" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam060.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;60&lt;/div&gt;Defense Secretary McNamara and Gen. William Westmoreland, commander  U.S. Forces in Vietnam, sit with muffler type radio earphones as they  ride in helicopter toward the DMZ on McNamara's first field trip during  his current visit to Vietnam, July 10, 1967. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo61" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="597" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam061.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;61&lt;/div&gt;Vietnamese Navy boats laden with Vietnamese Army infantrymen swing  along the Bien Tre river to launch a search mission some 50 miles south  of Saigon in the Meking Delta's Kien Hoa province, July 11, 1967. Viet  cong guerrillas fired on the flotlla from the brushy shoreline, but no  major contact was made. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo62" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="664" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam062.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;62&lt;/div&gt;William Morgan Hardman is interrogated by North Vietnamese military  authorities in front of Hoan Kien Hospital in Hanoi, Vietnam on Aug. 24,  1967. Hardman, a U.S. pilot, was captured after his plane was shot  down. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo63" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="659" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam063.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;63&lt;/div&gt;This general view shows a direct hit with North Vietnam 122 mm shell  explosion in a U.S. ammunition bunker of 175 mm cannon emplacements at  Gio Linh, next to demilitarization zone between north and south Vietnam,  Sept. 1967, during the Vietnam War. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo64" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="635" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam064.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;64&lt;/div&gt;The address is muddy bunker and the mailman wears a flak vest as CPL.  Jesse D. Hittson of Levelland, Texas, reaches out for his mail at the  U.S. Marine Con Thien outpost two miles south of the demilitarized zone  in South Vietnam on Oct. 4, 1967. (AP Photo/Kim Ki Sam)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo68" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="624" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam068.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;68&lt;/div&gt;U.S. troops move toward the crest of Hill 875 at Dak To in November,  1967 after 21 days of fighting, during which at least 285 Americans were  believed killed. The hill in the central highlands, of little apparent  strategic value to the North Vietnamese, was nevertheless the focus of  intense fighting and heavy losses to both sides. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo69" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="627" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam069.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;69&lt;/div&gt;General views of the destroyed montagnards of Dak son new life  Hamlet, December 7, 1967 in Vietnam. Vietcong killed 114 of the  villagers and wounded 47. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo70" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="626" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam070.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;70&lt;/div&gt;More than 12,000 U.S. Marines crowd into an outdoor amphitheater to  watch comedian Bob Hope and Phil Crosby open Hope's USO Christmas Show  tour at Da Nang, Vietnam, with Raquel Welch and singer Barbara McNair,  left, Dec. 19, 1967. Crosby, wearing a wig, carries a "Make Love Not  War" sign. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo71" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="648" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam071.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;71&lt;/div&gt;U.S. Marines pass a Catholic church as they patrol near Danang, Vietnam, during the Vietnam War in 1968. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo72" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="618" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam072.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;72&lt;/div&gt;Two U.S. military policemen aid a wounded fellow MP during fighting  in the U.S. Embassy compound in Saigon, Jan. 31, 1968, at the beginning  of the Tet Offensive. A Viet Cong suicide squad seized control of part  of the compound and held it for about six hours before they were killed  or captured. (AP Photo/Hong Seong-Chan)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo74" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="656" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam074.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;74&lt;/div&gt;President Johnson prepares to open a news conference February 2, 1968  in the White House Cabinet room. He told reporters that the military  phases of the Communist offensives in Vietnam had failed. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo75" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="744" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam075.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;75&lt;/div&gt;A large section of rubble is all that remained in this one block  square area of Saigon on Feb. 5, 1968, after fierce Tet Offensive  fighting. Rockets and grenades, combined with fires, laid waste to the  area. An Quang Pagoda, location of Viet Cong headquarters during the  fighting, is at the top of the photo. (AP Photo/Johner)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo76" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="671" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam076.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;76&lt;/div&gt;First Lt. Gary D. Jackson of Dayton, Ohio, carries a wounded South  Vietnamese Ranger to an ambulance Feb. 6, 1968 after a brief but intense  battle with the Viet Cong during the Tet Offensive near the National  Sports Stadium in the Cholon section of Saigon. (AP Photo/Dang Van  Phuoc)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo77" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="652" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam077.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;77&lt;/div&gt;A U.S. Marine shows a message written on the back of his flack vest  at the Khe Sanh combat base in Vietnam on Feb. 21, 1968 during the  Vietnam War. The quote reads, "Caution: Being a Marine in Khe Sanh may  be hazardous to your health." Khe Sanh had been subject to increased  rocket and artillery attacks from the North Vietnamese troops in the  area. (AP Photo/Rick Merron)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo78" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="683" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam078.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;78&lt;/div&gt;American soldiers take shelter in a sandbagged bunker as North  Vietnamese rockets hit the U.S. Marine base at Khe Sanh on Feb. 24,  1968. (AP Photo/Rick Merron)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo79" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="657" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam079.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;79&lt;/div&gt;An American C-123 cargo plane burns after being hit by communist  mortars while taxiing on the Marine post at Khe Sanh, South Vietnam on  March 1, 1968. (AP Photo/Peter Arnett)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo80" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="714" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam080.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;80&lt;/div&gt;U.S. Air Force bombs create a curtain of flying shrapnel and debris  barely 200 feet beyond the perimeter of South Vietnamese ranger  positions defending Khe Sanh during the siege of the U.S. Marine base,  March 1968. The photographer, a South Vietnamese officer, was badly  injured when bombs fell even closer on a subsequent pass by U.S. planes.  (AP Photo/ARVN, Maj. Nguyen Ngoc Hanh)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo81" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="643" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam081.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;81&lt;/div&gt;Riverine assault boats, Operation of the Riverine Force of the U.S.  9th Division, glide along the My Tho River, an arm of the Mekong Delta  near Dong Tam, 35 miles southwest of Saigon, Vietnam, March 15, 1968.  (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo83" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="611" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam083.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;83&lt;/div&gt;Police struggle with anti Vietnam War demonstrators outside the  Embassy of the United States in Grosvenor Square, London, Mar. 17, 1968.  (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo84" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="668" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam084.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;84&lt;/div&gt;View of the Anti-Vietnam war demonstration held in Trafalgar Square, London, on March 17,1968. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo85" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="774" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam085.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;85&lt;/div&gt;U.S. President Lyndon B. Johnson addresses the nation in a radio and  television broadcast from his desk at the White House in Washington,  D.C., on March 31, 1968. In his speech the president talked about plans  to de-escalate the war in North Vietnam and his plans not to run for  re-election. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo86" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="764" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam086.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;86&lt;/div&gt;As fellow troopers aid wounded buddies, a paratrooper of A Company,  101st Airborne, guides a medical evacuation helicopter through the  jungle foliage to pick up casualties during a five-day patrol of Hue,  South Vietnam, in April, 1968. (AP Photo/Art Greenspon)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo87" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="635" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam087.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;87&lt;/div&gt;Pfc. Juan Fordona of Puerto Rico, a First Cavalry Division trooper,  shakes hands with U.S. Marine Cpl. James Hellebuick over barbed wire at  the perimeter of the Marine base at Khe Sanh, South Vietnam, early April  1968. The meeting marked the first overland link-up between troops of  the 1st Cavalry and the encircled Marine garrison at Khe Sanh. (AP  Photo/Holloway)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo88" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="633" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam088.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;88&lt;/div&gt;Air Cavalry troops taking part in Operation Pegasus are shown walking  around and watching bombing on a far hill line on April 14, 1968 at  Special Forces Camp at Lang Vei in Vietnam. (AP Photo/Richard Merron)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo90" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="637" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam090.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;90&lt;/div&gt;Smoke rises from the southwestern part of Saigon on May 7, 1968 as  residents stream across a bridge leaving the capital to escape heavy  fighting between the Viet Cong and South Vietnamese soldiers. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo91" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="631" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam091.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;91&lt;/div&gt;This is a general view of the first meeting between the United States  delegation, left, and North Vietnam delegation on the Vietnam peace  talks at the international conference hall in Paris, May 13, 1968. (AP  Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo92" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="754" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam092.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;92&lt;/div&gt;A supply helicopter comes in for a landing on a hilltop forming part  of Fire Support Base 29, west of Dak To in South Vietnam's central  highlands on June 3, 1968. Around the fire base are burnt out trees  caused by heavy air strikes from fighting between North Vietnamese and  American troops. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo93" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="521" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam093.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;93&lt;/div&gt;A helicopter full of Marines heading out on patrol lifts off the  airstrip at the Khe Sanh combat base on June 27, 1968 in Vietnam. (AP  Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo94" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="642" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam094.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;94&lt;/div&gt;U.S. 25th Infantry division troops check the entrance to a Vietcong  tunnel complex they discovered on a sweep northwest of their division  headquarters at Cu Chi on Sept. 7, 1968 in Vietnam. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo95" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="651" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam095.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;95&lt;/div&gt;A South Vietnamese woman mourns over the body of her husband, found  with 47 others in a mass grave near Hue, Vietnam in April of 1969. (AP  Photo/Horst Faas, File)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo96" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="625" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam096.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;96&lt;/div&gt;At a hilltop firebase west of Chu Lai in Vietnam, a huge army  "Chinook" helicopter prepares to lift a conked-out smaller one to a base  for repairs, April 27, 1969. The firebase was named LZ West and was  manned by the troopers of the 196th Light Infantry Brigade forming part  of the American Division. The smaller helicopter - a Huey UH-ID - had  developed engine trouble so its crew chief called in the local aerial  towing service. One sturdy nylon strap to the chopper's winch and the  two were off. (AP Photo/Oliver Noonan)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo97" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="730" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam097.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;97&lt;/div&gt;A small boy holds his younger brother and looks at the remains of  what was once his village, Tha Son, South Vietnam, 45 miles Northwest of  Saigon, Vietnam on June 15, 1969. He and his family fled the village  when Viet Cong troops infiltrated. Counter-attacking allied troops used  artillery and bombs to push the Viet Cong out. The allies had told the  people to leave their homes before the barrage began. (AP Photo/Oliver  Noonan)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo98" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="630" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam098.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;98&lt;/div&gt;A medic lights a cigarette for Spec/5 Gary Davies of Scranton, Pa.,  awaiting evacuation by helicopter from Ben Het in South Vietnam where he  was wounded, June 27, 1969. (AP Photo/Oliver Noonan)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo99" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="626" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam099.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;99&lt;/div&gt;Banners of appreciation from the Vietnamese decorate the dock at  Danang where a farewell ceremony was held by the Vietnamese Government  for departing Marines of the 1st Battalion/9th Regiment, July 14, 1969.  (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo100" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="622" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam100.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;100&lt;/div&gt;Some of the 300 troops of the 9th Infantry Division scheduled for  departure from South Vietnam line up to board aircraft bound for Hawaii,  August 27, 1969. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo101" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="633" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam101.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;101&lt;/div&gt;Supporters of the Vietnam moratorium lie in the Sheep Meadow of New  York's Central Park Nov. 14, 1969 as hundreds of black and white  balloons float skyward. A spokesman for the moratorium committee said  the black balloons represented Americans who died in Vietnam under the  Nixon administration, and the white balloons symbolized the number of  Americans who would die if the war continued. (AP Photo/J. Spencer  Jones)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo102" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="635" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam102.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;102&lt;/div&gt;Vietnamese soldiers of the 21st Recon Company rush to board waiting  Huey choppers in the rice paddies near their forward command post in  South Vietnam on Nov. 14, 1969. The men are to be transported into the  interior of the U-Minh forest, the large marshy and swamp and forest  area at the southern tip of Vietnam, long considered to be a VC  strong-hold. For the previous month, an all Vietnamese operation called  "Operation u-minh" had been attempting to drive the VC and NVA regulars  from the area. It was the second such operation within the year. (AP  Photo/Godfrey)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo103" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="641" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam103.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;103&lt;/div&gt;Demonstrators show their sign of protest as ROTC cadets parade at  Ohio State University in May of 1970 during a ceremony in Columbus, Ohio  during the Vietnam War. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo105" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="623" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam105.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;105&lt;/div&gt;Photographer Larry Burrows, far left, struggles through elephant  grass and the rotorwash of an American evacuation helicopter as he helps  GIs to carry a wounded buddy on a stretcher from the jungle to the  helicopter in Mimot, Cambodia, May 4, 1970. The evacuation was during  the U.S. incursion into Cambodia during the Vietnam War. (AP Photo/Henri  Huet)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo106" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="1385" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam106.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;106&lt;/div&gt;American flag-bearing construction workers, angered by Mayor John  Lindsay's apparent anti-war sympathies, lead hundreds of New York City  workers supporting U.S. war policy in Vietnam in a demonstration inside a  barricaded area near Wall Street in lower Manhattan, May 12, 1970. More  than 1,000 police were on the scene to prevent possible clashes with  anti-war student demonstrators, who were among office workers along the  barricades. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo107" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="626" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam107.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;107&lt;/div&gt;With a helmet declaring "Peace," a soldier of the 1st Cavarly  Division, 12th Cavalry, 2nd Battalion, relaxes June 24, 1970, before  pulling out of Fire Support Base Speer, six miles inside the Cambodian  border. The troops were returning to South Vietnam after operations  against enemy sanctuaries in Cambodia. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo108" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="617" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam108.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;108&lt;/div&gt;Vietnam veterans opposed to the war assemble on the steps of the  Capitol in Washington, April 19, 1971, to protest the U.S. action in  Indochina. Addressing the crowd is Rep. Bella Abzug (D-NY), wearing hat.  (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo109" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="620" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam109.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;109&lt;/div&gt;John Kerry, 27-year-old former navy lieutenant who heads the Vietnam  Veterans Against the War (VVAW), receives support from a gallery of  peace demonstrators and tourists as he testifies before the Senate  Foreign Relations Committee in Washington, D.C., April 22, 1971. (AP  Photo/Henry Griffin)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo110" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="739" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam110.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;110&lt;/div&gt;South Vietnamese troops move out on patrol from Firebase Fuller, a  hilltop position four miles south of the demilitarized zone, Vietnam on  July 20, 1971. (AP Photo/Jacques Tonnaire)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo111" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="664" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam111.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;111&lt;/div&gt;A South Vietnamese Marine carries the dead body of a comrade killed  on Route 1, about seven miles south of Quang Tri Sunday, April 30, 1972.  Marines were fighting to reopen the road in order to break the North  Vietnamese siege of the provincial capital. (AP Photo/Koichiro Morita)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo112" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="716" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam112.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;112&lt;/div&gt;South Vietnamese forces follow after terrified children, including  9-year-old Kim Phuc, center, as they run down Route 1 near Trang Bang  after an aerial napalm attack on suspected Viet Cong hiding places on  June 8, 1972. A South Vietnamese plane accidentally dropped its flaming  napalm on South Vietnamese troops and civilians. The terrified girl had  ripped off her burning clothes while fleeing. The children from left to  right are: Phan Thanh Tam, younger brother of Kim Phuc, who lost an eye,  Phan Thanh Phouc, youngest brother of Kim Phuc, Kim Phuc, and Kim's  cousins Ho Van Bon, and Ho Thi Ting. Behind them are soldiers of the  Vietnam Army 25th Division. (AP Photo/Nick Ut)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo113" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="742" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam113.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;113&lt;/div&gt;South Vietnamese parents, with their five children, ride along  Highway 13, fleeing southwards from An Loc toward Saigon on June 19,  1972. (AP Photo/Nick Ut)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo114" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="655" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam114.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;114&lt;/div&gt;Lightly-wounded civilians and troops attempt to push their way aboard  a South Vietnamese evacuation helicopter hovering over a stretch of  Highway 13 near An Loc in Vietnam on June 25, 1972. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo115" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="742" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam115.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;115&lt;/div&gt;A line of South Vietnamese troops move along a devastated street in  Quang Tri City as the battle continues for the provincial capital on  July 28, 1972. Government forces were the midst of a campaign to retake  the northern South Vietnamese city which was captured by enemy forces  two months earlier. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo116" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="596" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam116.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;116&lt;/div&gt;Then presidential adviser Dr. Henry Kissinger tells a White House  news conference that "peace is at hand in Vietnam" on Oct. 26, 1972. (AP  Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo117" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="711" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam117.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848351" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;117&lt;/div&gt;Police in Da Nang cover the eyes of a woman who was an alleged member  of a Viet Cong terrorist unit on Oct. 26, 1972. The woman was captured  carrying 15 hand grenades, during the previous night's battle in Da  Nang. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo118" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="632" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam118.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848352" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;118&lt;/div&gt;The flag comes down at the U.S. Army base at Long Binn, 12 miles  Northeast of Saigon, as the base is turned over to the South Vietnamese  Army, Nov. 11, 1972. It was at one time the largest American base in  Vietnam with a peak of 60,000 personnel in 1969. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo119" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="611" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam119.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848352" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;119&lt;/div&gt;Unaware of incoming enemy round, a South Vietnamese photographer made  this picture of a South Vietnamese trooper dug in at Hai Van, South of  Hue, Nov. 20, 1972. The camera caught the subsequent explosion before  the soldier had time to react. The incident occurred during one of many  continuing small scale fire fights in South Vietnam, despite talk of a  forthcoming ceasefire. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo120" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="669" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam120.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848352" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;120&lt;/div&gt;President Nixon confers with Henry A. Kissinger in New York on Nov.  25, 1972, after the presidential adviser returned from a week of secret  negotiations in Paris with North Vietnam's Le Duc Tho. Documents  released Tuesday, Dec. 2, 2008, from the Nixon years shed new light on  just how much the Nixon White House struggled with growing public unrest  over the protracted war in Vietnam. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo121" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="774" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam121.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848352" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;121&lt;/div&gt;An American POW talks though a barred doorport to fellow POWs at a detention camp in Hanoi in 1973. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo122" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="668" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam122.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848352" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;122&lt;/div&gt;The four delegations sit at the table during the first signing  ceremony of the agreement to end the Vietnam War at the Hotel Majestic  in Paris, Jan. 27, 1973. Clockwise, from foreground, delegations of the  Unites States, the Provisonal Revolutionary Government of South Vietnam,  North Vietnam and South Vietnam. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo123" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="709" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam123.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848352" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;123&lt;/div&gt;John S. McCain III is escorted by Lt. Cmdr. Jay Coupe Jr., public  relations officer, March 14, 1973, to Hanoi's Gia Lam Airport after the  POW was released. (AP Photo/Horst Faas)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo124" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="738" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam124.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848352" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;124&lt;/div&gt;Released prisoner of war Lt. Col. Robert L. Stirm is greeted by his  family at Travis Air Force Base in Fairfield, Calif., as he returns home  from the Vietnam War, March 17, 1973. In the lead is Stirm's daughter  Lorrie, 15, followed by son Robert, 14; daughter Cynthia, 11; wife  Loretta and son Roger, 12. (AP Photo/Sal Veder)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo125" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="1616" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam125.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848352" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;125&lt;/div&gt;An iron door opens on a compound of the "Hanoi Hilton" prison, where  the French once locked up political prisoners, shown March 18, 1973.  When 33 Americans were freed from it days earlier, all the cells were  empty for the first time in more than eight years. Journalists were  allowed to visit the prison, located in downtown Hanoi days after it was  emptied. (AP Photo/Horst Fass)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo126" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="639" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam126.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848352" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;126&lt;/div&gt;A South Vietnamese soldier rests his eyes at a lonely outpost  northeast of Kontum, 270 miles north of Saigon, March 25, 1974. The hill  overlooks a vital North Vietnamese supply road and is located rear the  scene of some of the bloodiest fighting in South Vietnam since the cease  fire. The soldiers on the hill say the enemy is "all around them." (AP  Photo/Nick Ut)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo127" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="637" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam127.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848352" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;127&lt;/div&gt;Mrs. Evelyn Grubb, of Colonial Heights, Va., left, follows her  husband Wilmers coffin at Arlington National Cemetery, Thursday, April  4, 1974, Washington, D.C. Col. Grubb's name was released by the  Democratic Republic of Vietnam as one of the prisoners of war who died  in captivity. Mrs. Grubb holds the hands of two of her sons, Roy, 7,  right, and Stephen, 10. The rest of the group is unidentified. (AP  Photo/Henry Burroughs)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo128" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="623" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam128.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848352" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;128&lt;/div&gt;Riot police block path of hundreds of anti-government demonstrators  who sought to parade from suburban Saigon to the city center on  Thursday, Oct. 31, 1974. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo129" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="635" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam129.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848352" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;129&lt;/div&gt;A woman villager holding a small rock yells at a South Vietnamese  military policeman on Feb. 10, 1975 during a confrontation near Hoa Hao  in the Western Mekong Delta in Vietnam. Villagers had erected barricades  along the highway to protest a government order disbanding the private  army of a Buddhist sect in the area. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo130" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="1450" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam130.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848352" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;130&lt;/div&gt;South Vietnamese troops fill every available space on a ship  evacuating them from Thuan An beach, near Hue, to Da Nang as Communist  troops advanced in March, 1975. (AP Photo/Cung)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo131" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="636" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam131.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848352" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;131&lt;/div&gt;A refugee clutches her baby as a government helicopter gunship  carries them away near Tuy Hoa, 235 miles northeast of Saigon on March  22, 1975. They were among thousands fleeing from Communist advances. (AP  Photo/ Nick Ut)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo132" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="630" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam132.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848352" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;132&lt;/div&gt;Hundreds of vehicles of all sorts fill an empty area as the refugees  fleeing in the vehicles pause near Tuy Hoa in the central coastal region  of South Vietnam, Saturday, March 23, 1975 following the evacuation of  Banmethuout and other population centers in the highlands to the west.  (AP Photo/Ut)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo133" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="656" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam133.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848352" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;133&lt;/div&gt;Jubilation as a C-141 takes off from Hanoi on March 28, 1973 heading  home. (GNS Photo by Historical Office, Office of the Secretary of  Defense)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo134" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="637" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam134.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848352" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;134&lt;/div&gt;A South Vietnamese father carries his son and a bag of household  possessions as he leaves his village near Trang Bom on Route 1 northwest  of Saigon April 23, 1975. The area was becoming politically and  militarily unstable as communist forces advanced, just days before the  fall of Saigon. (AP Photo/KY Mhan)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo135" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="644" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam135.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848352" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;135&lt;/div&gt;South Vietnamese troopers and western TV newsmen run for cover as  North Vietnamese mortar round explodes on Newport Bridge in the  outskirts of Saigon on Monday, April 28, 1975. (AP Photo/Hoanh)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo136" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="636" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam136.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848352" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;136&lt;/div&gt;A joint session of South Vietnam's National Assembly votes on Sunday,  April 28, 1975 to ask President Tran Van Huong to turn over his office  to Gen. Duong Van Minh. The assembly made a move in the 11th hour to  attempt to negotiate a settlement with the Communist forces. (AP  Photo/Errington)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo137" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="550" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam137.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848352" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;137&lt;/div&gt;U.S. President Gerald Ford discusses the Vietnam evacuation of  Americans by telephone with a senior aide while Mrs. Betty Ford looks on  in the living quarters of the White House in a picture released by the  White House, Tuesday, April 29, 1975 in Washington. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo138" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="617" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam138.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848352" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;138&lt;/div&gt;Americans and Vietnamese run for a U.S. Marine helicopter in Saigon  during the evacuation of the city, April 29, 1975. (AP Photo)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo139" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="724" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam139.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848352" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;139&lt;/div&gt;U.S. Navy personnel aboard the USS Blue Ridge push a helicopter into  the sea off the coast of Vietnam in order to make room for more  evacuation flights from Saigon, Tuesday, April 29, 1975. The helicopter  had carried Vietnamese fleeing Saigon as North Vietnamese forces closed  in on the capital. (AP Photo/jt)&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=7770692617733640223&amp;amp;postID=246195131182731667" name="12b72310c147253a_12b7091202fef1e0_photo141" rel="nofollow"&gt;&lt;img alt="Captured: Vietnam and the 35th Anniversary of the Fall of Saigon" height="690" src="http://denverpost.slideshowpro.com/albums/001/496/album-109687/cache/vietnam141.sJPG_950_2000_0_75_0_50_50.sJPG?1285848353" width="950" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;141&lt;/div&gt;Evacuees mount a staircase to board an American helicopter near the American Embasy in Saigon. (Hube&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7770692617733640223-246195131182731667?l=thepsung.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thepsung.blogspot.com/feeds/246195131182731667/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7770692617733640223&amp;postID=246195131182731667' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7770692617733640223/posts/default/246195131182731667'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7770692617733640223/posts/default/246195131182731667'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thepsung.blogspot.com/2010/10/hinh-anh-chien-tranh-vn.html' title='Hinh Anh Chien Tranh VN'/><author><name>Nha Kỹ Thuật</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00058869536112748808</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='26' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/SKrYhjfyioI/AAAAAAAAC0w/Z-Pv_vtrYCM/S220/phamhoasize07.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7770692617733640223.post-5037483082757256845</id><published>2010-09-02T08:27:00.000-07:00</published><updated>2010-09-02T10:51:04.414-07:00</updated><title type='text'>NGÀN NĂM GƯƠNG CŨ</title><content type='html'>&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/TH_kANRx4TI/AAAAAAAAPo8/7crOEQNeTBc/s1600/images1832011_1000.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="316" src="http://3.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/TH_kANRx4TI/AAAAAAAAPo8/7crOEQNeTBc/s400/images1832011_1000.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;1.-   RỒNG BAY CÁCH ĐÂY MỘT NGÀN NĂM&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;Sau khi đảo chánh, lật đổ nhà Tiền Lê vào cuối năm 1009 (kỷ dậu), Lý Công Uẩn lên ngôi vua năm 1010 (canh tuất), lấy niên hiệu là Lý Thái Tổ (trị vì 1010-1028), lập ra nhà Lý (1010-1225).  Việc đầu tiên của Lý Thái Tổ là quyết định dời đô từ Hoa Lư (Ninh Bình) ra thành Đại La, và đổi tên là Thăng Long vào tháng 7 năm canh dần.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;Việc dời đô từ Hoa Lư ra thành Đại La được Lý Thái Tổ giải thích như sau: “Ngày xưa, nhà Thương [Trung Hoa, 1783-1123 TCN] đến đời Bàn Canh [vua Thương thứ 17, 1401-1374 TCN] năm lần dời đô, nhà Châu [Trung Hoa, 1134-256 TCN] đến đời Thành Vương [vua Châu thứ 3, 1115-1079] ba lần dời đô, há phải các vua thời Tam đại ấy theo ý riêng tự dời đô xằng bậy đâu?  Làm như thế cốt để mưu nghiệp lớn, chọn ở chỗ giữa, làm kế cho con cháu muôn đời, trên kính mệnh trời, dưới theo ý dân, nếu có chỗ tiện thì dời đổi, cho nên vận nước lâu dài, phong tục giàu thịnh.  Thế mà hai nhà Đinh Lê lại theo ý riêng, coi thường mệnh trời, không noi theo việc cũ của Thương Chu, cứ chịu yên đóng đô nơi đây, đến nỗi thế đại không dài, vận số ngắn ngủi, trăm họ tổn hao, muôn vật không hợp.  Trẫm rất đau đớn, không thể không dời.  Huống chi thành Đại La, đô cũ của Cao Vương [Cao Biền], ở giữa khu vực trời đất, được thế rồng cuộn hổ ngồi, chính giữa nam bắc đông tây, tiện nghi núi sông sau trước.  Vùng nầy mặt đất rộng mà bằng phẳng, thế đất cao mà sáng sủa, dân cư không khổ thấp trũng tối tăm, muôn vật hết sức tươi tốt phồn thịnh.  Xem khắp nước Việt, đó là nơi thắng địa, thực là chỗ tụ hội quan yếu của bốn phương, đúng là nơi thượng đô kinh sư mãi muôn đời.  Trẫm muốn nhân địa lợi ấy mà định nơi ở...”( Ngô Sĩ Liên, Đại Việt sử ký toàn thư [chữ Nho], Hà Nội: bản dịch tập 1, Nxb. Khoa học Xã hội, 1998, tr. 241.)&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;Nói như thế, nhưng quyết định dời đô của Lý Thái Tổ bắt nguồn từ nguyên nhân sâu xa hơn là chiếu chỉ đã viết.  Vùng Hoa Lư là địa bàn sinh hoạt của đại gia tộc nhà Tiền Lê.  Lý Thái Tổ lật đổ nhà Tiền Lê và cướp chính quyền.  Cuộc đảo chánh bề ngoài xem ra êm ái, ít được sử sách ghi lại chi tiết.  Có thể vì “lịch sử thuộc về kẻ chiến thắng”, vua quan nhà Lý không muốn nhắc đến việc nầy, nên đời sau không biết mà ghi lại.  Tuy nhiên một đại gia tộc như nhà Tiền Lê, với khoảng 10 hoàng tử đã từng tranh quyền với nhau, hoàn toàn bị tiêu diệt, ắt hẳn phải xảy ra một cuộc tranh chấp rất gay gắt.  Có thể Lý Thái Tổ lo ngại thế lực còn lại của nhà Tiền Lê, hoặc dư âm của cuộc đảo chánh, không muốn ở lại địa bàn còn nhiều ảnh hưởng của triều đại trước. &lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;Thứ đến, thành Đại La nằm gần Bắc Ninh, nơi xuất phát của Lý Thái Tổ và quân sư của ông là thiền sư Vạn Hạnh.  Bắc Ninh là chiếc nôi của Phật giáo nước ta, nơi từ đầu Công nguyên có thành Luy Lâu (cách Hà Nội ngày nay 20km), được xem là trung tâm Phật giáo đầu tiên của nước Việt, cũng là nơi có chùa Pháp Vân (chùa Dâu) được thành lập từ thế kỷ thứ 6.  Các thiền sư Phật giáo là những người hậu thuẫn mạnh mẽ cho Lý Thái Tổ.  Do những lẽ đó, Lý Thái Tổ mới quyết định dời đô từ Hoa Lư ra Thăng Long,&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;Thành Đại La (Thăng Long) được ưu điểm hơn thành Hoa Lư ở vị trí trung tâm nước ta lúc đó, nằm trên sông Hồng, dễ giao thông liên lạc, nhưng về địa lý chính trị, trong thế đối kháng với Trung Quốc thời bấy giờ, thì thành Đại La không lợi thế bằng thành Hoa Lư. &lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;Hoa Lư ở xa biên giới Trung Quốc hơn Đại La, đường sá lúc bấy giờ đi lại khó khăn, nên người Trung Quốc khó tấn công hơn.  Có thể chính vì Đại La gần Trung Quốc, dễ giao thông liên lạc với Trung Quốc, nên nhà cầm quyền Trung Quốc chọn Đại La làm thủ phủ của Giao Châu (cổ Việt) do họ đô hộ.  Cũng có thể chính vì thế, mà nhà Đinh, và nhà Tiền Lê bỏ Cổ Loa (Đông Anh, Phúc Yên), kinh đô của Ngô Quyền, gần Đại La và gần Trung Quốc, mà chọn Hoa Lư ở Ninh Bình làm thủ đô, xa biên giới Trung Quốc hơn, nhằm tránh áp lực tấn công của Trung Quốc. &lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;Để thu hút quần chúng, lúc đó còn nhiều mê tín dị đoan, Lý Thái Tổ tạo ra huyền thoại rằng khi nhà vua đi thuyền đến Đại La, có rồng xuất hiện trên bầu trời báo điềm lành, nên nhà vua cho đổi tên Đại La thành Thăng Long (rồng bay).  Đến năm 1014 (giáp dần) Lý Thái Tổ cho xây thành Thăng Long bằng đất, ngay trên vị trí của thành Đại La cũ.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;2.-   KINH NGHIỆM NGÀN NĂM&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;Kể từ khi Lý Thái Tổ chọn Đại La làm kinh đô và đổi tên thành Thăng Long, tính cho đến ngày nay (2010), thành Thăng Long được một ngàn năm chẳn. Vì vậy, năm nay, nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam (CSVN) quyết định tổ chức lễ kỷ niệm ngàn năm Thăng Long. &lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;Thông thường, kỷ niệm một người hay một sự kiện gì, là để tưởng nhớ công ơn người xưa hay hay những bài học từ chuyện xưa tích cũ, để từ đó rút ra những kinh nghiệm ứng dụng vào việc ứng xử ngày nay.  Riêng thành Thăng Long, trong một ngàn năm qua, Thăng Long đã chia sẻ đời sống với dân tộc Việt, thăng trầm theo sự thăng trầm của lịch sử Việt, và đã để lại những kinh nghiệm thật là quý báu.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;Kinh nghiệm đầu tiên, dầu Thăng Long là kinh đô, được nhà cầm quyền Việt phòng thủ chặt chẽ, nhưng cũng đã bị ngoại bang tấn công và chiếm đóng nhiều lần.  Đó là các nước Trung Quốc, Chiêm Thành và Pháp.  Trong các nước nầy, nước tấn công và chiếm đóng Thăng Long nhiều lần nhất là Trung Quốc. &lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;Kinh nghiệm thứ hai là bất cứ nhà cầm quyền Trung Quốc nào cũng đều muốn tiến quân chiếm nước Việt, vừa để mở rộng biên giới, vừa để tìm đường xuống Đông Nam Á.  Vì vậy, bất cứ nhà cầm quyền Trung Quốc nào cũng lợi dụng cơ hội nước Việt suy yếu, tranh chấp nội bộ, hay xảy ra thay đổi triều đại, Trung Quốc liền chụp lấy thời cơ, đem quân sang tấn công nước ta.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;Kinh nghiệm thứ ba là những cuộc xâm lăng bằng bạo lực vũ bảo, thì theo Đức Trần Hưng Đạo dễ chống đỡ hơn những cuộc xâm lăng theo kiểu tằm ăn dâu.  Trước khi Đức Trần Hưng Đạo từ trần năm 1300, vua Trần Anh Tông (trị vì 1293-1314) đến thăm và hỏi ý kiến phải làm sao nếu quân Nguyên trở qua lần nữa?  Trần Hưng Đạo đã dặn dò vua Anh Tông như sau: "Đại khái nó cậy trường trận, ta dựa vào đoản binh.  Dùng đoản [binh] chế trường [trận] là sự thường của binhpháp.  Nếu chỉ thấy quân nó kéo đến như lửa, như gió thì thế dễ chế ngự.  Nếu nó tiến chậm như cách tằm ăn, không cầu thắng chóng, thì phải chọn đúng tướng giỏi, xem xét quyền biến, như đánh cờ vậy, tùy thời tạo thế, có được đội quân một lòng như cha với con thì mới dùng được.  Vả lại khoan thư sức dân để làm kế sâu rễ bền gốc, đó là thượng sách giữ nước vậy.”.(Toàn thư, bản dịch tập 2, sđd. tr. 79.)&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;Kinh nghiệm thứ tư là những cuộc xâm lăng nhằm mục đích quân sự hay kinh tế không nguy hiểm bằng những cuộc xâm lăng nhằm tiêu diệt văn hóa Việt để đồng hóa dân tộc Việt.  Những cuộc xâm lăng không tiếng súng bằng văn hóa ảnh hưỏng lâu năm trong đời sống dân tộc.  Tiêu biểu cho loại nầy là cuộc xâm lăng của nhà Minh vào thế kỷ 15.  Sau khi chiếm nước ta vào năm 1407, các tướng nhà Minh chẳng những vơ vét của cải, vàng ngọc, mà còn bắt giới trí thức cũng như nghệ nhân người Việt đem về Trung Quốc, tịch thu và chở về Trung Quốc hầu như toàn bộ sách vở nước Việt đã có từ thời Hồ Quý Ly trở về trước.  Đó là sách của các tác giả sau đây: Lý Thái Tông (Hình thư), Trần Thái Tông (Hình luật, Quốc triều thông lễ,  Kiến Trung thường lễ, Khóa hư tập, Ngự thi), Trần Thánh Tông (Di hậu lục, Cờ cừu lục, Thi tập), Trần Nhân Tông (Trung hưng thực lục, Thi tập), Trần Anh Tông (Thủy vân tùy bút), Trần Minh Tông (Thi tập), Trần Dụ Tông (Trần triều đại điển), Trần Nghệ Tông (Bảo hòa điện dư bút thi tập), Trần Hưng Đạo (Binh gia yếu lược, Vạn Kiếp bí truyền), Chu Văn Trinh tức Chu Văn An (Tứ thư thuyết ước, Tiều ẩn thi), Trần Quốc Toại (Sầm lâu tập), Trần Quang Khải (Lạc đạo tập), Trần Nguyên Đán (Băng Hồ ngọc hác tập), Nguyễn Trung Ngạn (Giới Hiên thi tập), Phạm Sư Mạnh (Giáp thạch tập), Trần Nguyên Đào (Cúc Đường di thảo), Hồ Tông Thốc tức Hồ Tông Vụ (Thảo nhàn hiệu tần, Việt nam thế chí, Việt sử cương mục), Lê Văn Hưu (Đại Việt sử ký), Nguyễn Phi Khanh (Nhị Khê thi tập), Hàn Thuyên (Phi sa tập), Lý Tế Xuyên (Việt điện u linh tập) ...&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;Cuối cùng, Trung Quốc là nước lân bang, ở ngay sát phía bắc nước ta, trong khi Pháp là một nước ở xa.  Người Trung Quốc và người Việt Nam có những điểm gần nhau về chủng tộc cũng như về văn hóa, đời sống.  Vì vậy, những cuộc xâm lăng của Trung Quốc nguy hiểm hơn cuộc xâm lăng của Pháp vì Pháp có thể bóc lột khai thác dân tộc Việt một thời gian, nhưng người Pháp khác chủng tộc, khác văn hóa, khác môi trường sống, người Pháp đến rồi đi, không ở lại vĩnh viễn ở nước ta như người Trung Quốc.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;3.   NGÀN NĂM GƯƠNG CŨ SOI KIM CỔ&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;Bà Huyện Thanh Quan, vào đầu thế kỷ 19, khi nhà Nguyễn dời đô từ Thăng Long vào Phú Xuân, đã ngậm ngùi thương nhớ cố đô trong bài “Thăng Long thành hoài cổ” như sau: “Tạo hóa gây chi cuộc hí trường, / Đến nay thấm thoắt mấy tinh sương. / Dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo, / Nền cũ lâu đài bóng tịch dương. / Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt,/ Nước còn cau mặt với tang thương./ Ngàn năm gương cũ soi kim cổ, / Cảnh đấy người đây luống đoạn trường.” &lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;Nếu Thăng Long là tấm gương mà Bà Huyện Thanh Quan mô tả: “Ngàn năm gương cũ soi kim cổ”, thì tấm gương đó đã ẩn chứa biết bao nhiêu anh hùng liệt nữ đã hy sinh vì dân tộc, nhưng đồng thời tấm gương đó cũng phản chiếu rất đầy đủ những kẻ phản quốc hại dân, nhất là trong thời hiện đại, kể từ khi xuất hiện đảng CSVN.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;Trước hết, theo sử sách, Lý Thái Tổ dời đô đến Thăng Long sau một cuộc đảo chánh và tuyên chiếu đời đô, nói rõ nguyên nhân vì sao nhà vua dời đô.  Năm 1945, Hồ Chí Minh cũng dời đô từ Huế ra Hà Nội, cũng sau một cuộc đảo chánh.  Hồ Chí Minh không có chiếu dời đô, mà có bản “Tuyên ngôn độc lập”.  “Tuyên ngôn độc lập” nói rõ lý do đảo chánh, kết án thực dân Pháp.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;Những lời kết án nầy lại chính là lời báo trước chủ trương chính sách của CSVN cho đến ngày nay.  Hãy trích vài câu trong bản ‘Tuyên ngôn: “Về chính trị, chúng tuyệt đối không cho nhân dân ta một chút tự do dân chủ nào….Chúng lập ra nhà tù nhiều hơn trường học.  Chúng thẳng tay chém giết những người yêu nước thương nòi của ta.  Chúng tắm các cuộc khởi nghĩa của ta trong những bể máu.  Chúng ràng buộc dư luận thi hành chính sách ngu dân.  Chúng dùng thuốc phiện, rượu cồn, để làm cho nòi giống ta suy nhược…Chúng cướp không ruộng đất, hầm mỏ, nguyên liệu.  Chúng giữ độc quyền in giấy bạc, xuất cảng và nhập cảng.  Chúng đặt ra hàng trăm thứ thuế vô lý, làm cho dân ta, nhất là dân cày và dân buôn, trở nên bần cùng.”&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;Chữ “chúng” trong bản “Tuyên ngôn” dùng để chỉ người Pháp.  Tuy nhiên, ứng dụng những câu trên trong bản tuyên ngôn vào hoàn cảnh ngày nay, chủ từ trong những câu trên không ai khác hơn là CSVN: "không cho nhân dân ta một chút tự do dân chủ nào…. nhà tù nhiều hơn trường học, thẳng tay chém giết những người yêu nước thương nòi, tắm các cuộc khởi nghĩa trong những bể máu, thi hành chính sách ngu dân, dùng thuốc phiện [ma túy], rượu cồn [nhậu khắp n ước], để làm cho nòi giống ta suy nhược… cướp không ruộng đất, hầm mỏ, nguyên liệ,  giữ độc quyền in giấy bạ [Ngân hàng nhà nước Việt Nam], đặt ra hàng trăm thứ thuế vô lý ...”&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;Nếu có một người nào nghịch ngợm, viết lại các câu nầy trong bản Tuyên ngôn do chính Hồ Chí Minh viết và đọc, nhưng đừng ghi xuất xứ, rồi gởi cho nhà cầm quyền CSVN hiện nay, người đó sẽ không khỏi bị công an CS bắt giữ ngay, giống như bắt giữ những người mang 6 chữ vàng HS-TS-VN (Hoàng Sa-Trưòng Sa-ViệtNam).&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;Trở lại chuyện Lý Thái Tổ dời đô.  Nhà vua dời đô vào tháng 7 âm lịch.  Nhà cầm quyền CSVN hiện nay ở Hà Nội tổ chức lễ kỷ niệm một ngàn năm Thăng Long vào ngày 1-10-2010, tức ngày 24-8 năm canh dần (âm lịch).  Trong lịch sử Việt Nam, ngày 1-10 không ghi dấu bất cứ một sự kiện quan trọng nào của đất nước.  Trong lịch sử thế giới, ngày 1-10-1949, Mao Trạch Đông tuyên bố thành lập Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, tức 1-10 là ngày quốc khánh của Cộng sản Trung Quốc. &lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;Tổ chức lễ kỷ niệm một ngàn năm Thăng Long vào ngày quốc khánh Trung Quốc, nhà cầm quyền CSVN làm cho mọi người cảm giác là nhà cầm quyền CSVN muốn cùng góp vui với Trung Quốc nhân quốc khánh Trung Quốc, trong khi kinh nghiệm ngàn năm Thăng Long cho thấy Trung Quốc là nước lớn luôn luôn tìm cơ hội tấn công, chiếm đóng và thống trị Thăng Long, nghĩa là nhà cầm quyền Trung Quốc là kẻ thù số một của Thăng Long.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;Sở dĩ mọi người có cảm giác như vậy vì quan hệ mật thiết giữa đảng CSVN và đảng Cộng Sản Trung Quốc (CSTQ) trong 80 năm qua, từ khi Hồ Chí Minh vâng lệnh Đệ tam Quốc tế Cộng Sản thành lập đảng CSVN tại Hồng Kông ngày 6-1-1930.  Từ đó, đảng CSVN phát triển dưới ô dù của đảng CSTQ, nhất là từ năm 1950, khi Hồ Chí Minh cầu viện Liên Xô không được, phải quay qua nhờ Trung Quốc giúp đỡ.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;Tục ngữ Việt Nam có câu: “Bà con xa không bằng láng giềng gần”, chỉ đúng trong trường hợp người bạn láng giềng gần tử tế, lương thiện không hiếp đáp mình.  Đàng nầy, người bạn láng giềng gần Trung Quốc qua kinh nghiệm một ngàn năm Thăng Long, là kẻ ỷ thế nước lớn, đã nhiều lần hiếp đáp và chiếm đóng nước ta.  Vì vậy nhờ Trung Quốc đánh Pháp là một sai lầm lớn lao, nếu không muốn nói là một tội lỗi của Hồ Chí Minh và đảng CSVN đối với dân tộc, vì một khi giúp Việt Nam đuổi Pháp, Trung Quốc sẽ điền thế chỗ của Pháp, thống trị Việt Nam. Sự thống trị của Trung Quốc còn tệ hại hơn của Pháp.  Bằng chứng là dưới thời Pháp thuộc, nước Việt vẫn vẹn toàn lãnh thổ.  Trong khi nhờ Trung Quốc đánh Pháp, gọi là giành độc lập, mà dần dần nước ta mất đất, mất biển vào tay Trung Quốc&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;Sau đó, cầu viện Trung Quốc để đánh Mỹ lại càng sai lầm hơn nữa.  Có hai sự kiện cụ thể dễ thấy chứng minh sự sai lầm của CSVN trong vụ chống Mỹ.  Thứ nhất, chỉ cần nhìn qua các nước Á Châu gần nước Việt.  Mỹ chiến thắng Nhật Bản, tiến quân đến Triều Tiên, nhưng Mỹ đâu có xâm lăng hai nước nầy, mà còn giúp hai nước nầy phục hưng sau thế chiến và cường thịnh như ngày nay.  Thứ hai, chính nhà cầm quyền CSVN, vào đầu thế kỷ 21, trải thảm đỏ rước Mỹ vào để vực dậy nền kinh tế Việt Nam và làm đối trọng với Trung Quốc trong cuộc tranh chấp Biển Đông.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;Tuy hiện nay muốn nhờ Mỹ để lấy thế mặc cả với Trung Quốc, CSVN vẫn còn nằm dưới trướng của Trung Quốc, vẫn muốn đu giây giữa Trung Quốc và Mỹ, và nhất là lo sợ đàn anh Trung Quốc trả đũa giống như đã từng trả đũa năm 1979 khi CSVN bỏ Trung Quốc chạy theo Liên Xô, nên bị Trung Quốc “dạy” cho một bài học.  Phải chăng vì vậy mà đảng CSVN làm lễ kỷ niệm ngàn năm Thăng Long vào ngày 1-10-2010 để gọi là mừng ngàn năm Thăng Long, nhưng thực chất là mừng quốc khánh Trung Quốc nhằm lấy lòng đàn anh Trung Quốc? &lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;Muốn chống lại Trung Quốc, chẳng những phải mượn thế của Mỹ, mà quan trọng hơn phải tạo nội lực dân tộc, phải thực hành như Đức Trần Hưng Đảo đã dạy: “Vả lại khoan thư sức dân để làm kế sâu rễ bền gốc, đó là thượng sách giữ nước vậy.”  Khoan thư sức dân như thế nào, chắc chắn đảng CSVN dư biết, nhưng cũng chắc chắn không phải cách kỷ niệm ngàn năm Thăng Long đúng vào ngày quốc khánh Trung Quốc.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;Kỷ niệm ngàn năm Thăng Long là để tưởng nhớ đến sự kiện lập đô hết sức trọng đại của Lý Thái Tổ và tưởng nhớ đến quá trình sống còn của dân tộc với kinh đô Thăng Long, mà CSVN lại tổ chức vào ngày quốc khánh Trung Quốc, là một hành vi quốc nhục, xỉ vả vào lịch sử Thăng Long, lăng nhục lịch sử dân tộc.  Tuyệt đại đa số người Việt Nam không chấp nhận thái độ kinh mạn nầy của CSVN.  Lễ kỷ niệm chỉ diễn ra vài ngày phù du, nhưng vết nhơ quốc nhục do đảng CSVN gây ra sẽ được dân chúng truyền tụng thiên thu, theo như câu ca dao:: "Trăm năm bia đá thì mòn,/ Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ.”&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #660000;"&gt;&lt;b&gt;TRẦN GIA PHỤNG&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7770692617733640223-5037483082757256845?l=thepsung.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thepsung.blogspot.com/feeds/5037483082757256845/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7770692617733640223&amp;postID=5037483082757256845' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7770692617733640223/posts/default/5037483082757256845'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7770692617733640223/posts/default/5037483082757256845'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thepsung.blogspot.com/2010/09/ngan-nam-guong-cu.html' title='NGÀN NĂM GƯƠNG CŨ'/><author><name>Nha Kỹ Thuật</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00058869536112748808</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='26' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/SKrYhjfyioI/AAAAAAAAC0w/Z-Pv_vtrYCM/S220/phamhoasize07.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/TH_kANRx4TI/AAAAAAAAPo8/7crOEQNeTBc/s72-c/images1832011_1000.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7770692617733640223.post-3969656421955637580</id><published>2010-09-02T07:59:00.000-07:00</published><updated>2010-09-02T08:07:58.030-07:00</updated><title type='text'>Tâm Tình xin gởi đến toàn thể Anh Chị Cựu QN/QLVNCH</title><content type='html'>&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b style="color: purple;"&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: purple;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/TH-9vVxEehI/AAAAAAAAPoo/CLKQL8I5HSk/s1600/12825w_swinging_1.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://3.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/TH-9vVxEehI/AAAAAAAAPoo/CLKQL8I5HSk/s400/12825w_swinging_1.jpg" width="283" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Kính thưa Các Anh Chị,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người  viết không là quân nhân (được miễn dịch vì sức khỏe, làm nghề  dạy học tại các Tư Thục Sài-Gòn ; thời còn đi học, có tham gia  VNQĐD tại địa phương Quãng Nam ) .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Suốt trên hơn phần tư  thế kỷ, qua hai thời kỳ Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hoà VN, trong  cuộc chiến đấu chống xâm lăng Cộng sản, người viết được chứng  kiến, được biết rõ ràng tinh thần chiến đấu dũng cảm kiên  cường cùng những hy sinh to lớn của tập thể quân đội VNCH để  bảo vệ đất nước, bảo vệ tự do cho nhân dân Miền Nam được hưởng  cuộc sống ấm no, thanh bình. Người viết cũng như toàn thể nhân  dân Miền Nam (ngoại trừ những kẻ nằm vùng theo giặc) vô cùng cảm  phục, mến yêu và biết ơn tập thể quân đội VNCH từ cấp binh  nhì, binh nhất, hạ sĩ quan đến cấp úy, cấp tá, cấp tướng.  Tất cả cùng một tấm lòng yêu nước thiết tha, cùng một dũng khí  hùng anh, cùng một ý chí kiên cường bất khuất, dù gian khổ đến  đâu, hiểm nguy đến mấy, vẫn luôn vì ‘Tổ Quốc, Danh Dự, Trách  Nhiệm’, vẫn luôn vì nghĩa nước tình dân dù có phải hy sinh cũng  sẵn sàng chấp nhận. Những trận đánh kinh hồn với những chiến  công hiển hách tại Pleime, Đắc Tô, Đồng Xoài, Ngọ Môn, Huế,  Sài-Gòn hồi Tết Mậu Thân, Bình Long, An Lộc, Mùa Hè Đỏ Lửa… và  còn biết bao thắng lợi lẫy lừng trên khắp mọi miền từ địa  đầu giới tuyến đến mũi Cà Mau đã tạo nên trang sử hào hùng, vẻ  vang của đoàn quân tinh nhuệ, làm nức lòng toàn thể nhân dân .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những  gương hy sinh dũng cảm đó trong cuộc chiến, cùng những gương  tuẩn tiết của bao tướng tá như Nguyễn Khoa Nam, Lê Văn Hưng, Lê  Nguyên Vỹ, Trần Văn Hai, Phạm Văn Phú, Hồ Ngọc Cẩn,…cùng bao sĩ  quan và quân nhân thuộc mọi binh chủng kể cả khí tiết hào hùng  của anh em nơi các trại tù Cộng sản, đã nói lên cái nghĩa khí  rạng ngời của một quân lực tinh nhuệ, kiên cường, chỉ vì những  quyền lợi đổi chác bên ngoài đã ‘bức tử’ một quân đội anh  hùng.. Đến nay, trang sử đầy bí mật ̉ dần dần được ‘giải mã’  cùng với thực trạng đất nước đau thương cùng độ do bọn người  ‘chiến thắng’ đã và đang gây nên, càng khiến toàn dân cả nước  tiếc thương tập thể quân đội anh hùng một thời lẫy lừng trên  chiến địa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, bây giờ, nơi hải ngoại, niềm cảm  phục của người viết phần nào bớt đi, hao mòn dần nhường chỗ  cho ngậm ngùi, thương tủi. Trong nỗi ngậm ngùi đó, nhìn lại trang  sừ đã qua, trong tâm trạng một người nặng lòng với đất nước,  một nhà giáo cùng một kẻ có biết làm thơ, viết văn ít nhiều,  người viết xin gởi đến toàn thể các anh em Cựu Quân Nhân VNCH  tại hải ngoại chút tâm tình sau đây :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I.-Thất bại kiêu  hùng: Cuộc tan hàng của cả một binh lực tinh nhuệ, đầy nghĩa  khí do cái lệnh ‘buông súng’ của Tổng Thống hai ngày Dương Văn  Minh cùng sự sụp đổ của chánh thệ̉ VNCH vào ngày 30/04/75 là một  thất bại đau thương của toàn thể quân đội và nhân dân Miền Nam để  thảm họa trút lên toàn thể mọi người mà tầng lớp quân đội và  gia đình họ phải gánh chịu nhiều hơn bất cứ ai. Thất bại nhưng  là một ‘thất bại kiêu hùng’. Gọi là ‘thất bại kiêu hùng’ vì tập  thể quân đội VNCH chiến đấu đến giờ phút chót trong những  điều kiện thiếu thốn, gian nguy cùng cực. và chỉ ‘buông súng’ sau  lệnh ‘đầu hàng’ (!) của Tổng Thống Dương Văn Minh và Chính Phủ  của ông. Cái thất bại của tập thể Quân Đội VNCH không do họ, mà  chỉ vì những sắp đặt, đổi chác, tính toán của các thế lực  bên ngoài, đã tước đoạt hết mọi điều kiện chiến đấu. Vì thế,  cái thất bại của quân đội VNCH, của nhân dân Việt Nam miền Nam  nói chung, là một ‘thất bại kiêu hùng’ chẳng khác với cái thất  bại của Imre Nagy, người hùng của dân tộc Hung-Gia-Lợi, bị quân  đội Liên Xô thời Nikita Krouchev tràn ngập, tàn sát năm 1956 vì ông  và đồng bào ông đã vùng dậy đấu tranh thoát ách Cộng sản để  xây dựng Dân Chủ, Tự Do cho xứ sở, cho nhân dân..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong lúc đó, kẻ địch tức phe Cộng sản ‘chiến thắng’ nhưng là một ‘chiến thắng nhục nhã’.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;‘Kẻ thua thì kiêu hùng, kẻ thắng lại nhục nhã’, nghe ra nghịch lý nhưng sự thực là thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gác  qua bên những vấn đề ý thức hệ, chính trị, tình hình thế  giới, người viết gọi ‘thất bại của tập thể quân lực VNCH cùng  cả Miến Nam là ‘thất bại kiêu hùng’ trong lúc chiến thắng của  quân đội và tập đoàn Cộng sản Bắc Việt là ‘chiến thắng nhục  nhã’, do từ phân tích ý nghĩa, tinh thần cùng tâm tình trong  chiến đấu giữa hai người lính –người lính VNCH và người lính  Cộng sản Bắc Việt. (Xin gọi chung là ‘lính’, là ‘quân nhân’ mà ́  không gọi ‘chiến sĩ’, ‘cán binh, bộ đội’ vì đã vào quân ngũ  thì gọi theo danh từ chung là ‘lính’),&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;a) Người lính VNCH:  Theo cái nhìn của người viết, người lính VNCH lúc còn dân sự  đến khi gia nhập quân đội và đi vào chiến trận, mặc nhiên mang cả  bốn tính chất : ‘người dân, người lính, người chiến sĩ và cả  người nghệ sĩ’. Họ đi lính là để bảo vệ người dân, ngoài những  lần hành quân đương đầu với giặc, họ sống chẳng khác gì người  dân ; họ chiến đấu kiên cường nên trở thành chiến sĩ và chất  nghệ sĩ luôn ẩn trong họ vì đã được thừa hưởng cái không khí  tự do đầy tính Văn nghệ của miền Nam trong học đường, ngoài xã  hội, biểu hiện qua ngôn ngữ, hành động, ý nghĩ,…nhất là nơi  tầng lớp sĩ quan tốt nghiệp các trường võ bị Đà Lạt, Thủ  Đức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai đặc điểm rõ ràng nhất nơi người lính VNCH là  tính nhân bản và tính đậm đà tình cảm với nước, với dân, với  gia đình, vợ con, với bạn bè đồng ngũ, với người tình, với cả  những em gái hậu phương. Do hai tính chất nầy mà sau nầy, văn  học VN có biết bao sáng tác trung thực, đẹp đẽ nào truyện, nào  thơ, nào nhạc,… nói lên cái ‘đẹp’ của người lính VNCH suốt trên  20 năm chinh chiến chống quân thù. Quân đội VNCH nghiêm minh về kỷ  luật nhưng luôn luôn sống thực và tôn trọng tình cảm cá nhân nơi  mình và nơi đồng đội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Ngoài những lúc phải đối mặt với  quân thù, những lần hành quân rà tìm dấu vết kẻ địch, còn thì  những lúc dừ̀ng quân, dưỡng quân,…, người lính VNCH hầu như luôn  lẩm nhẩm những bài thơ, những bài hát, ngay cả nghe những bài ca  phản chiến, sáng tác thơ ca nói lên cuộc sống và tâm tình người  lính chiến. Ngay trong trại tù khổ sai của Cộng sản, người  lính VNCH cũng làm thơ, làm nhạc, lẩm nhẩm học thuộc lòng rồi  lén lút đọc, hát cho nhau nghe để nung chí kiên cường, bất khuát  trước gọng kềm của giặc. Bao nhiêu thơ ca, bao nhiêu hồi ký về  trại tù Cộng sản đã trở nên những tài liêụ ̉ giúp cho người sau  có thể ‘thẩm định’ một giai đoạn lịch sử bi thương của dân  tộc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Đọc những bức thư nhà của cha mẹ, vợ con, của bạn  bè hay người tình rồi viết thư hồi âm, lúc nào cũng nói lên mối  tình tha thiết luôn nghĩ về cha mẹ, vợ con,…. để thêm kiên  cường chiến đấu, mong sao sớm chấm dứt chiến tranh, về sống yên  lành, chăm lo hạnh phúc của nhau cùng gây dựng tương lai cho con  cháu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một trường hợp đặc biệt, một người lính VNCH nhặt  được tập nhật ký của một nữ ‘bác sĩ’̣ Việt Công (cô Đặng  Thùy Trâm) chết thảm, đọc qua chỉ thấy những kể lể gian khổ  cùng tâm tình gởi đến người tình, đã không nỡ hủy bỏ, ném đi mà  trao cho người bạn đồng minh giữ làm kỷ niệm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Người  lính VNCH, giờ đây yên ấm nơi xứ người, dù có người tuổi đã  cao, vẫn không quên bao đồng đội còn nơi quê hương, lết lê thân héo  hồn tàn, cùng gia đình thất thểu kiếm ăn từng ngày không đủ  sống, để chia xẻ chút tiền già và vận động đồng hương nơi hải  ngoại quyên góp hàng năm tìm cách gởi về giúp đỡ đồng đội xưa,  rủi ro thương tật (Cũng xin nói người viết rất bất mãn những  trò lợi dụng tính ‘nhân đạo’ nầy để mưu lợi riêng và làm lợi  cho Cộng sản).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Do tất cả những điều trên, hình ảnh người lính VNCH, theo cái nhìn của người viết, luôn luôn là hình ảnh đẹp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;b)  Người lính Cộng sản: Qua một số sự kiện được biết, người  viết nhận ra rằng người lính Cộng sản không có những sắc thái  đẹp đẽ trên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ -người lính Cộng sản- đi chiến đấu  không cho người dân, cũng không cho chính người lính nơi họ mà  chỉ cho tập đoàn Cộng sản cầm quyền, cho cái ý thức hệ riêng  tư của lớp người lãnh đạo. Cộng sản đã biến người dân thành  người lính, đã ép buộc người dân phải trở thành người lính. Họ  đã xua hàng hàng lớp lớp người dân đi trước lính trong những  chuyến công đồn đả viện. Chiến thuật biển người của Cộng sản  đã nướng chết hàng vạn người dân và người lính. Họ cưỡng bức  người dân phải trở thành người lính bằng đủ mọi thủ đoạn (như  cúp hộ khẩu của cả gia đình) để phục vụ Đảng và Nhà nước, để  giương cao ngọn cờ Cộng sản khắp nơi nơi. Họ đã xua hàng vạn  thanh niên chưa đủ tuổi trưởng thành phải ‘sinh Bắc tử Nam ’. Họ  không ngần ngại xích chân người lính vào các khẩu pháo để họ  tìm vinh quang trong chiến thắng và người lính phải hy sinh để  được họ phong cho là ‘anh hùng, liệt sĩ’. Cả những thương binh  cũng bị cấp chỉ huy đành bỏ mặc, không được tải thương, chữa  thương vì không điều kiện hay phải ‘để chêt́’ để khỏi phải ngăn  cản việc rút quân sau mỗi trận đánh. Người lính Cộng sản không  có một chút sống nào cho mình mà chỉ có phải ‘quyết tử’,  phải học thuộc khẩu hiệu, phải là ‘anh hùng’ tạo vinh quang cho  Đảng theo thứ ‘chủ nghĩa anh hùng cách mạng’ giả tưởng như  Nguyễn Văn Trổi, Lê Văn Tám. …Đả̉ng nắm trọn mọi thứ, kiểm  soát từng lời ăn, tiếng nói, từng thái độ, cử chỉ của người  lính, người dân. Người VN nào, dù Bắc Nam, Trung, miền xuôi hay  miền thượng cũng đều mang tính chất nghệ sĩ ít nhiều nơi mình  nhưng Đảng đã giết chêt́, đã ngăn chặn cái tính nghệ sĩ bản  nhiên đó nên người lính Cộng sản chiến đấu không cho dân, vì  dân, không cho đất nước quê hương mà chỉ để phục vụ Đảng Cộng  sản. Họ phải nhập tâm ‘yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội’ ,  phải tôn thờ Đảng hơn cả Tổ quốc, hơn cả tổ tiên, cha mẹ mình.  Bị Đảng giết chết hết mọi tình cảm tự nhiên, đẹp đẽ nơi con  người, nên người lính Cộng sản không có được những nét đẹp như  người lính VNCH.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Người lính Cộng sản không được phép  viết một thư cho cha mẹ, vợ con kể lễ những gian truân nơi chiến  trường, không được phép nhận một bức thư nhà nói về nỗi mong  ngóng, đợi trông ; không được viết hay ngâm một câu thơ, một lời  nhạc nói đến tình ái lứa đôi, than thở, trở trăn một cuộc  tình dang dở hay cảnh đoàn tụ yên vui, xây dựng hạnh phúc gia  đình nay mai khi được sống sót trở về.(nếu có thì chỉ là lén  lút, âm thầm). Mọi thư từ, nếu có, của người lính Cộng sản  gởi cho cha mẹ, vợ con, bạn bè đều bị các cấp chỉ huy, các cấp  đảng ủy kiểm duyệt, phải tuân thủ đúng công thức viết thư mặc  nhiên do Đảng đã ấn đinh : ‘phải nói lên tinh thần quyết tử,  phải sĩ vã chưởi mắng đối phương, phải ca tụng và biết ơn  đảng,…’.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Không người lính Cộng sản nào bị thương hay bị  bỏ mình nơi chiến trận mà được Đảng hay cấp chỉ huy thông báo  cho gia đình, vợ con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Người lính Cộng sản không bao giờ  được có lời hay thái độ thở than về mọi gian nguy, thiếu thốn  cùng cực của mình cũng như bày tỏ nỗi xót thương cha mẹ, vợ con  ngày đêm trông mong mình được trở về nguyên vẹn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Người  lính Cộng sản không bao giờ được phép có một ý, một lời tỏ ra  bất mãn, khó chịu mà lúc nào và bao giờ cũng phải tung hô  ‘Đảng vĩ đại, bách chiến bách thắng,(!),…’.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Mỗi người  lính Cộng sản -cũng như mỗi người dân dưới chế độ Cộng sản-  phải tự biến mình thành một tên công an, một tên tình báo, một  tên mật thám với chính mình, với cha mẹ, vợ con, với bạn bè,  với đồng đội. Những thanh niên sinh sau 1954 lại càng thiếu cái  chất ‘nghệ sĩ’ bản nhiên của dân tộc vì chế độ giáo dục Xã  hội chủ nghĩa đã làm triệt tiêu tính chất nầy rồi. Cuồng tín  và cuồng bạo -cuồng tín theo Đảng, cuồng bạo đối với ai không  theo đảng- đấy là chủ đích giáo dục của Cộng sản cho nhân dân  miền Bắc và cho lớp lính Cộng sản trong cuộc chiến xâm lăng  miền Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Người lính Cộng sản đi vào chiến trận không vì  yêu nước, yêu dân, cũng chẳng phải vì bổn phận, trách nhiệm,  danh dự vì họ chỉ là thứ công cụ trong tay Đảng, mặc sức vo  tròn, bóp méo sinh mạng và cuộc sống của họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Người lính  Cộng sản bắt buộc phải nhập tâm và thực hiện cho bằng được  cái ‘vinh quang’ của đảng bằng chính sinh mạng người dân và  người lính nơi mình. Bởi vì, người lính Cộng sản, khi chỉa  súng vào đối phương, cùng lúc đã cảm thấy họng súng của đảng  chỉa vào gáy, vào lưng mình, nên bắt buộc phải ‘quyết tử, phải  anh hùng’ (!).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Do đó, cái chiến thắng của Cộng sản ngày  30/04/75 là một ‘chiến thắng ô nhục, một chiến thắng nhơ bẩn’.  Do cuồng tín và cuồng bạo, người Cộng sản đã trở thành những  sát thủ, sát nhân và sau chiến tranh, đã đày đọa đối phương bằng  đủ mọi thủ đoạn bạo tàn khủng khiếp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái ‘nhục nhã,  nhơ bẩn’ nầy của Cộng sản càng được chứng minh qua bao việc làm  của Cộng sản sau ngày họ gọi là ‘Đại thắng mùa Xuân’ năm đó.  Suốt trên 30 năm, Cộng sản đã gây ra điêu đứng cho nước, cho dân,  ai cũng đều thấy rõ : sẵn sàng làm tay sai cho Tàu Cộng, nhường  đất, nhường biển cho Tàu cộng, đày đọa nhân dân vào cùng độ thảm  thương, biến VN thành xứ sở lạc hậu, thoái hóa, nghèo nàn nhất,  nhơ bẩn nhất trên thế giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái ‘chiến thắng nhục nhã’  của Cộng sản vào ngày đó đã khiến toàn dân miền Bắc bàng hoàng,  sửng sốt, đau buồn vi suốt trên 20 năm dưới chế độ ‘VN Dân Chủ  Cộng Hòa’, dưới lá cờ máu ‘nền đỏ sao vàng’, nhân dân Miền Bắc  luôn mong ngóng, đợi trông từng ngày từng tháng được quân lực  VNCH ra giải phóng họ, nào ngờ…. :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái ‘chiến thắng nhục  nhã’ của Cộng sản vào ngày đó đã khiến một nữ Văn công Cộng  sản (nhà văn Dương Thu Hương) lúc bà ngồi nơi góc đường Tự Do, đã  ngậm ngùi, bi phẫn lên lời : ‘Kẻ chiến bại là người văn minh,  kẻ chiến thắng lại dã man’ (người viết ghi nội dung, không nhớ  đúng nguyên văn). Và sau nầy, bao người Cộng sản, nhìn lại cái  .’chiên thắng nhục nhã’ của họ, đã không còn gọi tập thể  chiến sĩ VNCH là ‘ngụy quân’ mà gọi là ‘quân đội Sài-Gòn’ một  cách trân qui, tiếc thương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi cũng chính người Cộng  sản, vài chuc năm sau, càng làm nhục thêm cái chiến thắng nhục  nhã của họ. Khẩu hiệu ‘chống Mỹ cứu nước’ ngày nào, bây giờ  trở nên trơ trẽn, mất giá một cách thảm hại. Chống Mỹ, đuổi  Mỹ để rồi sau đó, trải thảm đỏ đón rước kẻ ‘cựu thù’ hay liên  tiếp van xin viện trợ, đầu tư ; nhục nhã hơn nữa là cấp lãnh  đạo Cộng sản lại gởi con cháu mình qua học hành, tu nghiệp nơi  cái xứ ‘tư bản đế quốc’ mà họ từng mắng nhiếc không tiếc lời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái  ‘chiến thắng nhục nhà’ của người Cộng sản lại càng lúc càng  thêm ‘nhầy nhụa, đê hèn’ vì ngày nào sỉ vả hàng ngũ quân đội VNCH  đủ điều xấu xa, mạt sát họ chỉ là ‘tay sai đế quốc’, trốn qua  Mỹ để được hưởng chút cơm thừa canh cặn của quan thầy, mạt  sát vợ con họ qua Mỹ là hạng đĩ điếm, lưu manh, thế mà, chỉ hơn  mươi lăm năm sau lại ve vuốt, vỗ về, ca tụng là ‘khúc ruột ngàn  dăm’ để ngửa tay sung sướng, mừng rỡ nhận được số ngoại tệ do  chính bọn người ‘phản động, phản cách mạng’ nầy từ ngoại  quốc gởi về mà số người ‘làm ơn’ (!) cho chúng, phần lớn lại  chính là các Cựu Quân Nhân VNCH cùng gia đình của họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;[Viết  những dòng trên, một điều, người viết thấy cần minh định rõ  ràng : ‘những từ ‘chiến thắng nhục nhã, cuồng bạo, đê hèn’,  người viết dùng để nói về tập đoàn lãnh đạo Cộng sản cùng cấp  tướng tá đảng viên Cộng sản, chứ không ám chỉ hàng ngũ binh  sĩ đã bị Cộng sản bắt buộc phải vào Nam chiến đấu vì những  lớp binh nhì, hạ sĩ, cả một số cấp úy chỉ là nạn nhân đã bị  Lãnh đạo và tướng tá CS thúc ép phải cầm súng phục vụ cho  tham vọng đen tối, cho quyền lợi, quyền lực của chúng thôi..  Người viết cũng xin rút lại những từ mang tính ‘nhục mạ’ trên  đới với những đảng viên CS, những cấp tướng tá CS nay đã phản  tỉnh, trở về với dân tộc, đứng vào hàng ngũ nhân dân chống lại  Đảng CS và chế độ CHXHCN bạo tàn, đấu tranh xây dựng Dân chủ, Tự  do cho cả nước, như Trung Tướng Trần Độ (?), Trung Tá Trần Anh  Kim cùng bao người nữa]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ ngày đó (30/04/75) cho đến nay và  mai nầy, toàn dân VN, lịch sử VN càng lúc càng yêu mến, ca ngợi  cái ‘thất bại kiêu hùng’ của tập thể quân đội VNCH, của cả nhân  dân VNCH, và càng chê khinh, căm ghét̉ cái ‘chiến thắng nhơ bẩn’  của tập đoàn Cộng sản côn đồ, phi nhân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;II.- Đau thương, Tủi nhục:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng  rồi, đến xứ người, cái ‘kiêu hùng’ có hừng hực dâng cao trong  một số năm đầu, thì sau đó, từ lúc Hoa Kỳ bỏ lệnh ‘cấm vận  VN’ rồi bang giao bình thường với VN Cộng sản, tiếp theo những  chủ trưởng ‘hòa hợp hòa giải, quên quá khứ, quên hận thù,  hướng về tương lai’ của một số trí thức, chánh khách (!) hoạt  đầu cơ hội cùng với cái được gọi là chủ trương ‘diễn biến hòa  bình’ của Hoa Kỳ, chủ trương cởi mở ‘kinh tế thị trường theo  định chế xã hội chủ nghĩa’ của Cộng sản, nhất là sau vụ lừa  gạt của một đôi tổ chưc‘Mặt trận, Chính Phủ’ (nhằm mưu đồ  riêng tư chứ không thực lòng vì nước, vì dân) ; thêm vào đó thủ  thuật ve vuốt, cù rủ ma mị của Cộng sản, người Việt tỵ nạn  Cộng sản, trong đó không ít Cựu Quân Nhân, vội vã về VN, gởi  tiền về VN. Cái khí thế đấu tranh chống Cộng để xây dựng Dân  chủ Tự do cho đồng bào quốc nội càng lúc yếu dần, hàng ngũ  người Việt tỵ nạn Cộng sản càng ngày thêm phân hóa đáng buồn.  Trong lúc đó, tập đoàn Cộng sản lại có điều kiện khai thác để  phá nát Cộng Đồng người Việt hải ngoại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nơi đây, người  viết chỉ xin tâm tình với tập thể anh chị Cựu Quân Nhân Quân  Lực VNCH, xin không ngỏ lời với các giới đồng bào khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Do  những tác động khách quan nói trên, các̉ Cựu Quân Nhân VNCH nơi  hải ngoại đã tự mình làm lịm tắt cái hiên ngang, kiêu hùng đáng  quí trước đây. Và, theo người viết, chính sự suy sụp ý chí,  tinh thần của Anh Chị Cựu Quân Nhân Quân lực VNCH đã khiến lây  lan, làm cho tinh thần, ý chí chống Cộng của đồng bào càng lúc  càng yếu đi vì, trong số người tỵ nạn Cộng sản thì hàng ngũ  Cựu Quân Nhân chiếm tỷ lệ cao nhất; số đông yếu đi thì số ít  kia cũng mất đi chỗ tựa bền vững, mạnh hùng. Sự việc đáng  buồn nhưng không thể không kể ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái ‘kiêu hùng trong chiến  đấu’ cũng như ‘kiêu hùng trong thất bại’ trước đây là của chung  Tập thể Quân đội VNCH chứ không của riêng ai dù cấp bực Tướng  Tá, cũng không riêng của một Binh chủng nào. Thế nhưng, sang xứ  người, một số Anh Chị không sống với cái ‘kiêu hùng chung’ đó mà  giành cái ‘kiêu hùng chung’ đó cho riêng mình để tự đề cao mình  nhưng lại nhân danh binh chủng mình, vô tình gây mất tình ‘đoàn  kết’ của cả tậ̣p thể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Một đôi người viết hồi ký tâng  bốc công trạng mình, lại viết không mấy đẹp về kẻ khác. Một  sô kháć, qua các bài viết trên báo, trên các diễn đàn cũng thế.  Thấy người nầy tự đề cao, khoe khoang công trạng thì người  khác thấy cũng cần nên ‘khoe mình’ chút ít… Và khi tự đề cao  mình thì mặc nhiên gây ra bất mãn nơi số người khác để đưa đến  những chỉ trích, chê bai, mai mỉa, kể xấu nhau, xuyên tạc, vu  khống, bóp méo sự thật, kể cả moi móc đời tư để ‘hạ gíạ́’  nhau. (Người viết xin cảm mến những những chiến sĩ hào hùng  trước đây, sang xứ người, ôm nỗi buồn đau, cô đơn, lặng im, không  nói, không viết gì về mình, về cuộc chiến vừa qua, dù người  viết luôn mong các vị đó có những hoạt động cụ thể trong công  cuộc đấu tranh chống Cộng. Nhiều hồi ký, nhiều bài viết, bài  thơ của một số Tướng, Tá, của một số cấp Úy, ngay cả cấp Hạ  sĩ, binh nhì, chỉ thuật lại những trận đánh, những chiến  thắng, tuyệt nhiên không đề cao, thành tìch của mình ; những hồi  ký, bài viết đó mang tính lịch sử chứ không phải nhằm ‘ca  tụng’ mình, quả đáng khâm phục về tinh thần và tư cách của các  tác giả).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sang xứ người, mỗi Anh Chị chỉ là một ‘Cựu  Quân Nhân’ thôi và là từng cá nhân một, chứ không còn nằm trong  một́ hệ thống tổ chức, có chỉ huy, có cấp trên cấp dưới nữa.  Thế nhưng, một số hầu như còn nghĩ tưởng cái quá khứ trước  đây nên sống trong ‘hoài niệm’ để sinh ra buồn chán&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Một  số khác̀, qua xứ người sớm, chịu khó làm đủ nghề, ăn nên làm  ra, điều nầy quá tốt nhưng đôi người đâm ra hợm hĩnh’ ‘hãnh  tiến’, khiến thái độ đối xử, giao tiếp với nhau trở nên lạnh  nhạt, tỵ hiềm rồi xa lánh nhau, chê khinh nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những mặc  cảm tai hại trên đã khiến cái tình ‘huynh đệ chi binh’ ngày nào  tan loãng, đã khiến cái ‘kiêu hùng của tập thể Quân Đội VNCH’  sút giảm, mất giá, phai nhạt dần đi. Cái ‘kiêu hùng của cả tập  thể’ giờ đây biến thành cái ‘kiêu hùng’ của từng cá nhân, cái  kiêu hùng ‘giả tạo’ do mặc cảm tự tôn, tự ty, do thói quen ưa đề  cao, ưa khoe khoang, ưa tâng bốc của từng cá nhân. Nhiều Anh Chị  Cựu Quân Nhân hầu như không còn giữ, không còn sống cái ‘tinh  thần tập thể’ xưa kia mà chỉ sống với cái cá nhân, mượn danh  nghĩa ‘Cựu Quân Nhân’ làm chiêu bài để tự hào, trang hoàng mình  với đồng bào nơi hải ngoại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;III.- Tính khoác lác khoe khoang, tự đề cao, quảng cáo mình:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Nơi  xứ người, vai trò Cựu Quân Nhân không còn thích hợp về mặt  quân sự ̣nên xoay qua ‘tranh đấu về mặt chính trị’. Và cái danh  hiệu Cựu Quân Nhân trở thành một bảng hiệu quảng cáo sáng giá  nơi những kẻ háo danh, háo lợi, háo tiếng tăm… Rồi lợi dụng  cái ‘Tự do ngôn luận’ nơi xứ Dân chủ, mỗi người tha hồ bày đặt  đủ thứ để đề cao, tâng bốc mình, tự cho ta đây mới là kẻ yêu  nước thiệt tình, mới là chién sĩ chống Cộng trung kiên, đúng  đắn nhất, kiêu hùng nhất. Để chứng minh điều nầy, mỗi người  tìm cách ̀kể lể, nêu ra những thành tích của mình trong chiến  đấu trước đây, những thành tích nhỏ thôi nhưng được phóng đại  thành lớn lao..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Đôi Anh Chị, nghĩ rằng mọi hồ sơ quân bạ  trước đây, qua bao nhiêu năm hẳn không còn lưu trử, nên đã ‘tự  phong’ mình từ một cấp thấp lên một cấp cao hơn (chẳng hạn từ  Thiếu Úy, Trung Úy lên Thiếu Tá, Trung Tá,..) hay được một đôi  tổ chức ‘phong’ cho tước hàm vượt bực rồi khoe khoang bao việc  làm ngày trước thực sự nhiều khi là bịa đặt, để ‘đánh bóng’  mình với bao đồng đội. Rồi, một số Anh Chị khác sưu tầm, tìm  ra, vạch trần những gian dối, bịa đặt ; thế là cãi vã, đôi co,  chỉ trích, noi xấu bằng đủ mọi thứ ngôn ngữ nặng nề..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Đôi Anh Chị có̉ được một tờ báo, một Diễn đàn, thế là dùng  phương tiện nầy quảng cáo mình đủ cách, nghĩ rằng chỉ mình  mới là người quốc gia chân chính, trung kiên, mới là kẻ kế thừa  đúng đắn cái ‘kiêu hùng, bất khuất’ của Quân đội VNCH hơn ai  hết. Cái kiêu hãnh, tự tôn, không được chứng minh rõ ràng bằng  sự việc ngày qua hoặc ‘có ít xít ra nhiều’ dĩ nhiên không thể  không gây bất mãn cho bao Anh Chị khác vì thấy những kẻ đó  không làm rạng danh hàng ngũ Quân Đội mà chỉ khiến thanh danh Quân  Đội ngày thêm mất giá. Những vụ ‘đánh phá’ nhau, bôi nhọ nhau  nhan nhản trên các diễn đàn,.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Rồi mỗi người, vì cái  thói quen ưa đề cao, ưa khoe khoang, cứ nghĩ chỉ có mình mới là  kẻ tích cực chống Cộng, mới là ‘anh hùng’ chống Cộng. Từ đó,  nẩy sinh cái tính ưa lãnh đạo, mua chuộc, quyến rủ một đôi  người khác theo phe mình, tung hô, tâng bốc mình. Những ai không  đồng ý, không thuộc ‘phe’ mình hoặc có lời nói, thái độ không  đồng tình với mình, thì bị xem là ‘tiêu cực’, là ‘lưng chừng, là  ‘thân cộng’, làm tay sai cho Cộng. Mọi thói vu vạ, chỉ trích,  đánh phá, sĩ vã nhau được tung ra trên báo chí, truyền thông  khiến bao nhiêu kẻ khác không còn biết ai là kẻ thực sự chống  cộng, ai là kẻ mượn chiêu bài ‘chống cộng’ để đánh bóng, cốt  làm ‘vang danh’ tên tuổi cá nhân mình. Từ đó, cái ‘kiêu hùng bất  khuất’ của tập thể Quân Đội VNCH trước đây không còn được mọi  người tôn trọng như xưa vì hàng ngũ Cựu Quân Nhân VNCH bây giờ  phân hóa, chia rẻ, chống đối nhaủ,. Ai cũng muốn làm ‘lãnh tụ’,  ai cũng tự cho là ‘anh hùng’, tự cho mình mới là kẻ ‘xứng đáng’  nhất, từ đó tạo bi kịch cho toàn thể. Cứ xem cái Hội Cựu Sinh  Viên Sĩ Quan Thủ Đức, bao năm qua đã rã rời, tan nát ra sao, cho  mãi đến nay cũng vẫn còn tình trạng đau thương đó. Cho dù bảo  rằng do Cộng Sản phá hoại, nhưng chưa hẳn do Cộng sản tài ba gì  mà trước tiên do từ những mặc cảm tự tôn, tự ty, do cái thói  quen ưa tranh giành địa vị, tiếng tăm, ưa tạo cho mình một thứ  ‘danh tiếng’ hão huyền, ưa được nắm quyền điều khiển, ưa làm  ‘lãnh tụ’, ưa được tâng bốc, đề cao. Cộng sản khai thác nhự̃ng  điểm đó để gây chia rè, nghi ngờ nhau giữa hàng ngũ các Anh Chị  và đồng bào chống Cộng. Mỗi Anh Chị, khi phóng bút tự đề cao  mình trên báo chí, diễn đàn, hầu như quên nghĩ đến việc Cộng  sản thừa cơ lợi dụng mình, cùng không nghĩ đến hậu quả xảy ra  cho mình và cho các Anh Chị khác cũng như cho công cuộc đấu tranh  chống Cộng của toàn thể người Việt tỵ nạn Cộng sản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thưa các Anh Chị,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Qua  những những điều được nói trên, người viết đau lòng nghĩ  rằng: ‘’Cai kiêu hùng của tập thể Quân đội VNCH’ trước đây, nay  chỉ còn là vang bóng. Bây giờ, một số Anh Chị Cựu Quân Nhân  không còn giữ, không còn sống thực với cái ‘anh hùng tập thể’  đó. Cái anh hùng của tập thể bị ‘tước đoạt’ để biến thành cái  ‘anh hùng cá nhân’ nơi mỗi ngườị. Trước đây, trong chiến tranh,  Cộng sản cùng bao thế lực bên ngoài (như đài BBC, như các kẻ phản  chiến) cố tình ‘làm nhục’ quân đội VNCH, thế mà tập thể Quân  đội vẫn kiên cường, bất khuất, vẫn hiên ngang, kiêu hùng cho đến  giờ phút cuối. Bây giờ, nơi hải ngoại, cuộc sống đủ đầy, yên  ổn, được hưởng tự do, nghĩ rằng cái ‘kiêu hùng tập thể’ kia  càng có điều kiện thuận lợi phát huy, thế mà ngược lại, cái  ‘anh hùng tập thể’ kia đang trên đường bị ‘hạ nhục’ !. Do các  mặc cảm tai hại và các thói quen xấu trên, một số Anh Chị khi  tự đề cao mình, đã vô tình, mặc nhiên ‘tự mình làm nhục mình,  rồi làm nhục Anh Chị Em, từ đó làm nhục lây cái ‘kiêu hùng của  cả tập thể quân đội VNCH’. Không rõ các tên tuổi ‘nổi đình nổi  đám’ luôn ‘đánh phá’ nhau trên các báo chí, trên các diễn đàn  Net có cảm thấy như vậy không ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái ‘tự làm nhục chính  mình’ và ‘gây nhục cho nhau’ của một số Anh Chị đó đã khiến  các Anh Chị mặc nhiên phạm bao tội lỗi với bạn bè đồng ngũ,  với đất nước, nhân dân, với cả con cháu của Anh Chi :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*  Trước tiên với các Anh Chị em Thương phế binh và gia đình họ bên  quê nhà.. Bài thơ được phổ nhạc ‘Gởi súng cho tao’ đã nói lên  cái ‘kiêu hùng bất khuất’ của quân đội, của người quân nhân VNCH  bây giờ đang bị đọa đày, gian khổ, ra sao, không rõ các anh em có  để ý không ? Các anh em Thương Phế binh có cần tiền để qua cơn  ngặt nghèo nhưng điều mong mỏi lớn nhất của Anh Em Thương Phế  Binh là được thấy cái ‘anh hùng bất khuất’ của Quân Đội VNCH vẫn  sống mãi nơi người Cựu Quân Nhân nơi hải ngoại để bên nhà, có  bị lớp người Cộng Sản chà đạp, họ vẫn kiêu hãnh với cái ‘anh  hùng’ của người Quân Nhân VNCH như ngày nào. Những trò ‘bôi bẩn’  nhau’ trên các Diễn đàn,, của một số Anh Chị Cựu Quân Nhân nơi  hải ngoại đã làm tổn thương cái chí hùng anh, bất khuất của Anh  Chị Em phế binh bên nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Các Anh Chị đã mặc nhiên phụ  lòng trông đợi, tin tưởng nơi đồng bào quốc nội. Biết bao Trí  thức, Sinh viên, Thanh niên, Văn Nghệ Sĩ, biết bao người đang tranh  đấu cho Dân chủ tại quốc nôị, ngay cả hàng hàng lớp lớp đồng  bào nghèo khổ, luôn mong ngóng, trông chờ vào tầng lớp Cựu Quân  Nhân VNCH nơi hải ngoại đoàn kết đấu tranh chống Cộng sản, hổ  trợ cho quốc nội, mong ngóng từng ngày, từng tháng lớp Cựu Quân  Nhân VNCH cùng đồng bào VN tỵ nạn CS, làm được những gì đó để  có thể sớm giải phóng quê hương và đồng bào thoát khỏi gọng  kềm ác nghiệt của chế độ Cộng sản phi nhân như trước đây đồng  bào miền Bắc trông chờ Miền Nam giải phóng miền Bắc khỏi gông  cùm Cộng sản. Tự làm nhục mình, làm nhục tập thể Quân đội VNCH  qua các trò ‘đánh phá’ nhau, đã làm suy yếu sức mạnh tranh đấu  chống Cộng của đồng bào tỵ nạn CS, mặc nhiên, các Anh Chị đã  mang tội với đất nước, với nhân dân, với lịch sử.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Các  Anh Chị cũng làm mang tiếng lây đến cả gia đình, cả các lớp con  em của chính các Anh Chị. Thử nghĩ, con cháu các Anh Chi, sau  nầy nhìn lại những việc làm, những bài viết, những lời, những  ngôn ngữ thô bạo, tàn độc trút đổ lên nhau, con cháu các Anh Chị  sẽ đau lòng, buồn tủi cho lớp cha ông, lớp đàn anh của chúng ra  sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Cái ‘tự làm nhục mình’ của mỗi Anh Chị cũng là  một tội lỗi đối với chính các Anh Chị. Ngày nào, trong lao tù  Cộng sản, mỗi Anh Chị đã phải kê khai lý lịch bao lần, đã  phải kể rõ cả quá trình gia nhập quân đội VNCH, có Anh Chị nào  đầu hàng, khuất phục để ca ngợi Đảng và quân đội Cộng sản đâu,  có nói cái ‘nhục’ tham gia quân đội VNCH đâu, có tố cáo, phỉ  báng một anh em quân nhân nào khác đâu, trái lại còn ngang nhiên  nói lên cái khí tiết kiên cường bất khuất của tập thể Quân  đội VNCH trong đó có Anh Chị. Nếu quả, các Anh Chị đã viết,  đã ‘nhìn nhận’ cái ‘nhục’ đã vào quân đội VNCH, thì bao nhiêu  năm nay, Cộng sản đã tung ra những bài viết, những cung từ đó  để có bằng cớ hiển nhiên mà mạ lỵ, mạt sát tập thể Quân nhân  miền Nam VNCH. là hèn nhát, là bất tài vô tướng. Thế sao, giờ  nầy, các Anh Chị không kiên định, giữ vững cái khí tiết hào  hùng đó mà lại bôi bác nhau, ‘ném bùn’ vào nhau? Các Anh Chị đã  quên cái quá khứ anh hùng của mình, đã tự đánh mất giá trị,  tư cách của mình mà nào có do một bắt buộc, cưỡng ép nào đâu. Ai  làm nhục các Anh Chị, ai làm nhục cả tập thể Quân đội VNCH anh  hùng giờ nầy? Chính là một số các Anh Chị đấy, các Anh Chị có  ̀ để ý điều đó không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kính Thưa các Anh Chị,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong  niềm đau buồn, tủi hận, người viết xin chân thành bày tỏ với  số Anh Chị Cựu Quân Nhân nói trên hai đề nghị sau đây:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;a)  Đề nghị thứ nhất: Xin các Anh Chị Cựu Quân Nhân hãy dẹp qua  những tỵ hiềm, ganh ghé́t, hãy gác qua những bất mãn, tranh chấp  nhỏ nhen để cùng ngồi lại dựng xây lại cái kiêu hùng của tập  thể Quân Đội VNCH, sống lại cái ‘anh hùng, bất khuất’ của tập  thể Quân Đội trước đây. Không cần phải được giữ vai trò, chức  vụ, điều khiển, chỉ huy, bỏ qua hết cái thói ưa đề cao, ưa  được trọng vọng, ưa được nổi tiếng, tránh hết những luận  điệu, khôn ngữ khích bác, công kích nặng lời, để mọi tổ chức,  mọi hội đoàn quân nhân thuộc bất kỳ binh chủng nào giờ nầy  được sinh hoạt đều đặn, tốt đẹp, mạnh mẽ. Xin diệt bỏ mọi  mặc cảm tự tôn, tự ty, tự đại; xin diệt trừ thói quen ưa ton  hót, nịnh bợ, ưa khoe khoang, tự đề cao mình. Xin giũ sạch mọi  ganh ghét, tỵ hiềm, bất mãn cá nhân, mọi tranh chắp nhỏ nhen để  cùng ngồi lại, bổ sung và đồng hợp khả năng, ý kiến, chung  sức, chung lòng, thành tâm, thiện chí cùng toàn thể đồng bào hải  ngoại đấu tranh kiên cường giúp đồng bào quốc nội tin tưởng,  vùng lên giải thể chế độ Cộng sản bạo tàn. ̉Xin các Anh Chị,  những ai, đã từ́ng mạt sát, đánh phá nhau bằng đủ mọi lời thô  bạo, hãy can đảm ‘tự xin lỗi’ mình và xin lỗi nhau để từ nay  thông cảm, thân thiết, đồng thuận về chủ trương, đường lối đấu  tranh chống Cộng, làm rạng danh lại cái hào hùng hiên ngang, bất  khuất của cả tập thể Quân Đội VNCH và của cả tập thể nhân dân  Miền Nam. (Những điều vừa nói chẳng mới mẻ gì, bao người đã  từng nghĩ, từng biết; người viết chỉ xin nói lại một cách rõ  ràng hơn thôi).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;b) Đề nghị thứ hai: Nếu xét thấy tự mình  không đủ hùng tâm tráng khí, không đủ điều kiện, khả năng để  cùng các Anh Chị em khác đấu tranh thì xin trung thành với cái  Căn cước Tỵ nạn chính trị, không về nước du lịch, du hí… không  nghe lời dụ dỗ, mua chuộc của Cộng sản, cứ bình thường lo cho  cuộc sống hàng ngày, lo cho vợ cho con, không bôi tro trát trấu vào  nhau,…Tuy làm như thế là thái độ tiêu cực nhưng ít ra cũng không  gây hại cho công cuộc đấu tranh chống Cộng của các Anh Chị  khác, của toàn thể đồng bào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên đây là tâm tình nguời viết mạn phép gởi trao đến các Anh Chị Cựu Quân Nhân VNCH.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có  thề, những lời nầy sẽ bị một số Anh Chị xem là ‘trịch  thượng’, dám ‘bày khôn xử khéo’ của một kẻ không là quân nhân. Có  thể, một số Anh Chị sẽ bất mãn, phẫn nộ rồi lên án người  viết bằng đủ mọi thứ ngôn ngữ ̃thô bạo. Người viết xin vui lòng  lảnh nhận mà không trả lời. Tâm tình trao gởi không được cảm  thông, đón nhận thì có giải bày đến mấy cũng chẳng đi đến đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không  ai làm nhục được mình khi mình không ‘tự làm nhục’ mình. Chúng  ta đừng nên làm như người Cộng sản. Chính người Cộng sản đã  ‘tự làm nhục’ họ, làm nhục quân đội của họ từ lâu rồi khi đem  xương máu người lính phục vụ mộng đồ đen tối của chúng. (xem  thêm phía trên). Cứ xem ông Đại Tướng Võ Nguyên Giáp đã bị  chúng làm nhục và cúi đầu chịu nhục ra sao. Bao nhiêu tướng tá  Cộng sản đã phãi chết mờ ám như thế nào. Và bây giờ, chính  hàng ngũ quân đội của họ, nhất là cấp đầu não cũng đang làm  nhục nhau vì tranh giành quyền lực, vì chia chác quyền lợi tham  nhũng không đều. Ngay cả Hồ Chí Minh, lãnh tụ của họ cũng đã  hèn nhát, nhục nhã ra sao. Cho dù, có người bảo Hồ Chí Minh  nghĩ rằng ‘cái lỗi lầm lớn nhất của ông là theo Cộng sản’ và  suốt quảng thời gian dài, ông bị những Lê Duẩn, Trường Chinh, Lê  Đức Thọ,…áp lực biến ông thành ‘ bù nhìn’ cho chúng (như những  Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, như quyển ‘Đỉnh Cao Chói Lọi’ của Dương Thu  Hương từng nói) thì ‘tại sao ông không dám từ nhiệm, không dám  tự tử ?’ mà lại cam tâm, đành lòng để chúng vây hãm, kềm kẹp,  bắt phải tuân phục ý đồ của chúng ? Chừng ấy đủ nói lên cái  ‘hèn nhát’ của Hồ Chí Minh, cái ‘tham sống sợ chết’ của lãnh  tụ Cộng sản. Hiện nay, bao cấp lãnh đạo cùng Tướng tá Cộng  sản còn tiếp tục cái ‘đê hèn’ đó mà còn hơn thế nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đừng  thấy Cộng sản giờ nầy dùng bao thủ đoạn gian manh, đang hết  sức bày đủ trò lung lạc và tìm cách phá nát Cộng đồng người  Việt hải ngoại mà nghĩ rằng chúng sẽ thành công.. Cộng sản đang  phải đối phó với bao khó khăn nan giải về kinh tế, về chính  trị trong nước và trong nội bộ chúng ; chúng đang trên đà đi  xuống, đang trên đà tan rã. Mọi vùng vẫy của chúng nơi hải ngoại  chỉ nhằm che đậy những nát tan của chúng nơi quốc nội thôi.  (Những điều nầy, sẽ do bao thức giả có đầy đủ dữ kiện để  xác minh với toàn thể Anh Chi). Và chính tập thể Cựu Quân Nhân  VNCH nơi hải ngoại là lực lượng mạnh mẽ nhất đập tan mọi hoạt  động của Cộng sản khi các Anh Chị chịu ngồi lại với nhau, cùng  đề cao tính anh hùng, bất khuất của Quân Đội trước đây, không  còn tỵ hiềm, đánh phá nhau nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy luôn sống cái ‘anh  hùng, bất khuất, cái khí hạo nhiên kiên cường của cả tập thể  Quân Đội VNCH trước đây, hãy vững tâm bền chí, tránh tất cả mọi  lời, mọi thái độ, mọi hành động gây chia rẻ, phân hóa hàng  ngũ; hãy tôn trọng tư cách, nhân phẫm mình và của kẻ khác,  nhất là Anh Chị Em đã từng là đồng ngũ. Hãy đoàn kết, tương  thân, tương ái để cùng đấu tranh cho một ngày non nước nở hoa.  Ngày Hội Non Sông huy hoàng, tráng lệ sẽ đến với toàn thể con dân  yêu nưóc thương nòi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời còn để có hôm nay&lt;br /&gt;Tan sương đầu ngõ, vén mây giữa trời.&lt;br /&gt;(Nguyễn Du)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người  viết chẳng chút vui vẻ nào khi viết lời tâm tình nầy. Chẳng  qua vì lòng khâm phục, kính mến và biết ơn tập thể Quân Lực  VNCH anh hùng suốt 21 năm chiến đấu chống Cộng sản xâm lăng. Nay,  nhìn cảnh phân hóa của tập thể Cựu Quân Nhân VNCH nơi hải ngoại  mà viết nên thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người viết chân thành xin lỗi những Anh  Chị Cựu Quân Nhân nào không mắc phải những mặc cảm cùng một số  thói quen không tốt nói trên, đã và đang sát cánh cùng đồng bào  nơi hải ngoại kiên trì đấu tranh chống Cộng bấy lâu nay. Người  viết luôn tin tưởng vào sứ mạng thiêng liêng mà Tổ Quốc đã trao  gởi cho Quân Đột VNCH anh hùng, bất khuất từ những năm 1954 đến  nay mà một số thành quả lớn lao cùng đồng bào tỵ nạn CS đã thu  đạt được trong công cuộc trường kỳ đấu tranh chống Cộng trên  khắp mọi nơỉ có người VN tỵ nạn CS cư ngụ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kính mong tất cả Anh Chị Em Cựu Quân Nhân VNCH nơi hải ngoại nhận cho tấm lòng chân thành của kẻ viết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;France , 16 tháng 02 năm 2009&lt;br /&gt;Nguyễn Thùy&lt;br /&gt;Thuy Georges Nguyen &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7770692617733640223-3969656421955637580?l=thepsung.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thepsung.blogspot.com/feeds/3969656421955637580/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7770692617733640223&amp;postID=3969656421955637580' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7770692617733640223/posts/default/3969656421955637580'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7770692617733640223/posts/default/3969656421955637580'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thepsung.blogspot.com/2010/09/tam-tinh-xin-goi-en-toan-anh-chi-cuu.html' title='Tâm Tình xin gởi đến toàn thể Anh Chị Cựu QN/QLVNCH'/><author><name>Nha Kỹ Thuật</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00058869536112748808</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='26' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/SKrYhjfyioI/AAAAAAAAC0w/Z-Pv_vtrYCM/S220/phamhoasize07.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/TH-9vVxEehI/AAAAAAAAPoo/CLKQL8I5HSk/s72-c/12825w_swinging_1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7770692617733640223.post-1484033810645229177</id><published>2010-08-30T14:27:00.000-07:00</published><updated>2010-08-30T14:33:48.034-07:00</updated><title type='text'>Lữ đoàn 147 Thủy Quân lục chiến</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/THwjDwAjvQI/AAAAAAAAPkg/1z5G3L1F_og/s1600/CT_0406_TIEN.gif" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="278" ox="true" src="http://1.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/THwjDwAjvQI/AAAAAAAAPkg/1z5G3L1F_og/s400/CT_0406_TIEN.gif" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Từ một cuộc di tản chiến thuật tháng ba 1975 &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Chúng ta đang bước vào những ngày lễ tưởng niệm Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa 19-6. Cuộc chiến đấu một mất một còn với chủ thuyết cộng sản toàn cầu đã chấm dứt hơn 34 năm về trước, nhưng niềm đau xót khôn nguôi luôn ám ảnh vào tâm khảm của mỗi chiến sĩ miền Nam Tự Do. Người lính Việt Nam Cộng Hoà bị buộc phải thua đau trong niềm tức tưởi nghẹn ngào. Còn kẻ chiến thắng thì bàng hoàng ngơ ngác, không biết từ đâu mà mình chiến thắng quá nhanh và dễ dàng như vậy. Niềm oan ức về một sự sụp đổ một thể chế Cộng Hòa suốt hơn 20 năm gầy dựng, ngày nay đã được minh oan bằng những chứng cớ lịch sử. Chính nghĩa của một chế độ đã được phục hồi cùng những chiến sĩ can trường bất khuất trong cuộc chiến đó. Những người lính VNCH đã nằm xuống trên mọi miền đất nước nay đã được vinh danh, cùng những Thương phế binh đã mất một phần thân xác mình cũng đã được phục hồi danh dự, bằng những buổi ca nhạc gây quỹ “Cám ơn Anh”với sự tham dự vài chục ngàn người. Cờ vàng chính nghĩa đã được công nhận trên rất nhiều tiểu bang Hoa Kỳ, cùng rất nhiều đài tưởng niệm chiến sĩ Việt Mỹ đã được dựng lên, để tôn vinh và mãi mãi ghi nhớ công lao của những anh hùng đã nằm xuống, và máu xương đã đổ ra trong cuộc chiến đấu bảo quốc an dân đó. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Tôi vẫn nhớ mãi cái ngày mà đơn vị tôi đã phải tan hàng tại cửa biển Thuận An, Huế. Một cuộc bại trận không phải do những người lính chúng tôi không chịu chiến đấu, mà do từ lệnh trên của các cấp thẩm quyền, ngoài khả năng hiểu biết của anh em chúng tôi. Một cuộc lui binh chưa từng được viết ra trong binh pháp, và cũng chưa đơn vị nào đem ra áp dụng bao giờ. Ðó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng trong quân sử miền Nam VN. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Bài viết nầy xin dành tặng các chiến hữu TQLC của tôi, những người đã may mắn không hiện diện tại mặt trận phía Bắc Quảng Trị vào những ngày cuối tháng ba gãy súng. Các anh có lệnh xuôi Nam còn chúng tôi những Kình Ngư, Hắc Long, Mãnh Hổ, Sói Biển, Thần Tiễn còn ở lại. Những diễn biến có thật mà máu và nước mắt tưởng chừng như không đủ để nói lên những oan trái xót xa đã dành sẵn cho thân phận của một người lính Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;oOo &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Ðầu tháng 3 năm 1975, Cộng sản Bắc Việt dốc toàn lực lượng tấn công hầu cưỡng chiếm toàn bộ miền Nam.. Bình Long, An Lộc thất thủ. Thị xã Ban Mê Thuộc sau đó cũng bị bỏ ngõ hoàn toàn với sự rút quân ồ ạt như nước vỡ bờ của Quân Ðoàn 2 về Nha Trang và nhiều nơi khác. Trong khi đó phòng tuyến phòng thủ phía Bắc do SÐ/TQLC đảm trách vẫn còn là một vùng đất yên tĩnh trong sự cẩn thận, dè dặt chờ đợi lẫn nhau. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Sau sự phối hợp nhịp nhàng của 2 Sư Ðoàn tổng trừ bị thiện chiến nhất là Nhảy Dù và TQLC, với thế đánh gọng kìm liên tục từ 2 phía Ðông Tây, đã buộc địch phải tháo chạy với nhiều tổn thất nặng nề, bằng chiến thắng tái chiếm Cổ Thành Quảng Trị ngày 14-9-72. SÐ Nhảy Dù được điều động về mật trận Ðức Dục, Quảng Nam. SÐ/TQLC ở lại chịu trách nhiệm trên một tuyến khá rộng trải dài từ bờ biển Ðông sang tận những mỏm núi tận cùng phía Tây thuộc dải Trường Sơn, qua các vùng Mỹ Thủy, Long Quang, Bích La, Triệu Phong, Nam sông Thạch Hãn, Như Lệ, Tích Tường, La Vang, Ðộng Ông Ðô, Barbara, Anne, Cổ Bi, Hiền Sĩ, Thanh Tân, Lồ Ô... &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Liên đoàn 911 và các đại đội biệt lập ÐPQ tiểu khu Quảng Trị được đặt dưới quyền điều động của BTL/SÐ/TQLC hành quân trong việc phòng thủ này. Mặc dù là đơn vị được giao nhiệm vụ phòng thủ, nhưng SÐ/TQLC vẫn luôn chứng tỏ khả năng cơ động tấn cộng tận sào huyệt địch, như cuộc đổ bộ vượt sông Thạch Hãn của TÐ6/TQLC vào tháng 10 năm 72, cuộc hành quân thần tốc tái chiếm cửa Việt tháng 1 năm 1973 trước giờ ngưng bắn có hiệu lực của hiệp định Paris và đặc biệt Lữ Ðoàn 258 TQLC đã hạ một tàu vận tải lớn tiếp tế địch đang mon men ngoài khơi bờ biển Mỹ Thủy tháng 6 năm 1973. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Ngược lại, địch quân chưa có lần nào dám liều lĩnh tấn công vào các đơn vị TQLC. Có chăng chỉ là những hành động phá hoại lén lút, đặc công, giật mìn lẻ tẻ trên các trục lộ giao thông tiếp tế. Phải nói rằng đây là phòng tuyến phòng thủ vững chắc nhất, thưà sức ngăn chặn mọi cuộc xâm lăng từ phương Bắc xuống của CS Bắc Việt. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Do tình hình xáo trộn chung của đất nước và vì nhu cầu đòi hỏi cấp bách của chiến trường lúc này, bộ Tổng Tham Mưu QLVNCH đã quyết định điều động phân lớn các lực lượng TQLC về Nam gồm các LÐ-258, LÐ-369 và LÐ-486 vừa mới được thành lập. LÐ-147 do Ðại Tá Nguyễn Thế Lương chỉ huy gồm các Tiểu đoàn 3, 4, 5, TÐ Pháo binh, 2 đại đội Viễn Thám và Tiểu đoàn 7/TQLC thuộc Lực Lượng Ðặc Nhiệm Tango do Ðại Tá Tư Lệnh Phó trực tiếp chỉ huy đang nằm sẵn trên các tuyến. Thay vào lỗ hỏng to lớn trên là 2 Liên Ðoàn BÐQ với trang bị quân số thiếu hụt. Ðây là khởi điểm cho tất cả sự bỏ ngõ sau này ở mật trận Bắc Quảng Trị. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Mãi đến chiều tối ngày 7/3/1975, địch bắt đầu mở cuộc tấn công đầu tiên thật mãnh liệt vào một trung đội tiền đồn tại đồi 51 thuộc căn cứ Tư Tưởng, hướng Tây Quốc Lộ 1, cây số 23. Ðơn vị này được chỉ huy bởi Trung Úy Sáng ÐÐP/ÐÐ1 tiểu đoàn 4 TQLC đã chiến đấu thật can cường, đẩy lui nhiều đợt xung phong biển người của địch. Lần liên lạc sau cùng qua máy PRC-25 vào lúc 4 giờ sáng, anh đã yêu cầu pháo binh chụp thẳng trên đầu mình vì vị trí bị địch tràn ngập. Anh đã tử thương sau đó trong cuộc cận chiến bằng lựu đạn với kẻ thù. Sáng sớm ngày 9/3/75, Thiếu Tá Trần Ngọc Toàn TÐT/TÐ4/TQLC điều động toàn bộ lực lượng còn lại, nhờ có sự yểm trợ thật chính xác của các phi vụ A-37 thuộc không lực vùng I chiến thuật, ta đã hoàn toàn làm chủ tình hình. Xác địch nằm ngỗn ngang trong các bãi mìn của hàng rào phòng thủ, một số đồng bọn khác đang lẫn tránh trong các bụi rậm bị ta bắt sống. Cũng cùng trong đêm đó, tại một nơi khác, tiểu đoàn 121/ÐPQ Tiểu Khu Quảng Trị đã tóm nguyên trung đội địch khi chúng tìm cách tiến về hướng quận Hương Ðiền. Ngày 22/3/75, đoàn xe tiếp tế cuối cùng của đơn vị rời hậu trạm Măng Cá, Huế vào vùng hành quân. Chúng tôi được biết hầu hết dân chúng đã di tản vào Ðà Nẵng và hậu trạm cũng được Bộ Tư Lệnh Sư Ðoàn mang tất cả trang thiết bị về cửa biển Thuận An chờ lệnh. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Tôi chỉ thị cho các đại đội thu gọn lại các trang bị và phải gấp rút di tản các thương bệnh binh đi theo chuyến tiếp tế này. Ngày 23/3/75 vào lúc 3 giờ chiều, sau khi VC đồng loạt pháo kích dữ dội vào tất cả các vị trí, địch từ thượng lưu sông Bồ, xung phong tấn công vào các tuyến của ÐÐ2/TÐ5/TQLC, vì quá bất ngờ và thiếu cảnh giác nên 2 Trung đội tận cùng cánh trái của đại đội này bị bung tuyến. Tôi liên lạc với Ðại-úy Trần Văn Loan ÐÐT hãy cố gắng gom con cái lại và chỉnh đốn đội hình, đồng thời báo cáo tình hình này về BCH Lữ-đoàn. Ðại Tá Lữ đoàn trưởng ra lệnh là bằng bất cứ giá nào cũng phải chiếm lại vị trí vừa mất. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Chấp nhận mọi hy sinh thiệt hại, ÐÐ4 của Ðại-úy Nguyễn Văn Hai được tăng cường và đã hoàn tất nhiệm vụ vào lúc 6 giờ sáng ngày 24/3/75. Cũng trong thời gian này, hầu hết tất cả các đơn vị Biệt Ðộng Quân, Ðịa Phương Quân tự động rã ngũ bỏ tuyến phòng thủ Bắc Quảng Trị kéo về Huế thật hỗn độn. Thị xã Quảng Trị coi như bị bỏ ngõ hoàn toàn. Tiểu đoàn 4/TQLC được điều động về làm nút chặn tại phía Nam cầu An Lỗ. TÐ7/TQLC trấn dọc sông Mỹ Chánh từ cầu Vân Trình ra biển Ðông, phòng tuyến cao nhất phiá Bắc của miền Nam. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Khoảng 4 giờ chiều cùng ngày, nhận dược lệnh về tham dự cuộc họp khẩn cấp tại BCH/LÐ. Ðại-tá Lương, LÐT cho chúng tôi biết rõ tình hình tổng quát và nhiệm vụ phải thi hành đêm nay là một cuộc di tản chiến thuật cho tất cả các lực lượng về cửa biển Thuận An, vùng đất từ Bắc đèo Hải Vân trở ra rồi sẽ lọt vào tay địch... Cũng như thành phố Quảng Trị bị vất bỏ một cách vô tội vào sáng hôm nay khi mới chỉ có một vài loại pháo kích lẻ tẻ đâu đó. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Thế là hết, còn gì đâu hào quang chiến thắng “Cờ bay, cờ bay oai hùng trên thành phố thân yêu vừa chiếm lại đêm qua bằng máu...” Máu của hàng vạn đồng bào, máu của hàng ngàn chiến hữu nằm xuống cho vùng đất hồi sinh và ngay bây giờ, từ tối nay Huế cũng sẽ chịu chung số phận. Cố Ðô đầy niềm kiêu hãnh tự hào dân tộc rồi sẽ bị nhuộm đỏ bởi lũ người khát máu CS. Hàng trăm nấm mồ chôn sống tập thể còn đó, máu xương mồ hôi nước mắt của bao chiến sĩ QLVNCH còn đây trong lời thề quyết tử bảo vệ cố đô Mậu Thân 1968. Còn đâu nữa những ngày tháng vàng son nhất của người lính chiến nơi tuyến đầu lửa đạn lúc nào cũng hùng dũng hiên ngang. Có nỗi đau nào hơn niềm tủi nhục của người lính bại trận! &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Việc cần thiết trước nhất là phải làm sao bảo đảm được đơn vị rút lui một cách trọn vẹn, an toàn hầu đủ sức chịu đựng một cuộc dạ hành trên đoạn đường dài gần 30 km. Thiếu-tá Ngô Thành Hữu, Tiểu đoàn phó và Ðại úy Gianh Văn Nhân, ban 3 đang chờ đợi tại BCH Tiều đoàn. Chúng tôi cùng đồng ý với nhau bằng một cuộc lui binh trong bí mật, bất ngờ. Tất cả vũ khí nặng, cồng kềnh như 90 ly, súng cối 81 ly, hỏa tiễn TOW chống chiến xa, đạn dược và những trang bị nặng nề được lệnh phá hủy tại chỗ hay ném xuống dòng sông. Ðại đội 1 của Ðại úy Hồ Văn Chạnh đóng chốt từ xa được di chuyển trước, chúng tôi không xử dụng đoạn đường quen thuộc hàng ngày, phải băng qua một xóm nhỏ để đến cây số 17 cầu An Lỗ mà là dọc con đường sắt suôi Nam, rồi sau đó sẽ đổi hướng vế quốc lộ 1 khi các đại đội đã bám sát được với nhau. Ðã có chừng cả trăm người lính đủ mọi binh chủng, không còn đơn vị đang tụ tập vây quanh 4 chiến xa M-48 nằm chơ vơ giữa lộ, nòng súng chỉa thẳng về hướng quân thù, bình thản cười nói vui vẻ như đang tham dự một cuộc dạ hành ngoài trời. Ðến trường trung học Hương Trà nằm sát lề Ðông quốc lộ, tiểu đoàn dừng lại để kiểm điểm quân số và củng cố lại đội hình. May mà trong tay chúng tôi còn 1 xe Jeep hành quân, cứ thế chạy lên, chạy xuống để “tha” những người lính bết bát, trễ nãi sau cùng. Ðiều tưởng như không ngờ, thế mà đã xảy ra một cách thật tội nghiệp cho trung đội Nghĩa Quân quận Hương Trà, tập họp và bị bỏ quên tại đây chờ lệnh thượng cấp từ mấy ngày nay. Người trung đội trường già đến xin tháp tùng cùng chúng tôi. Vài chiếc xe M41 nữa cũng bắt đầu nổ máy rầm rộ tiến giữa đoàn quân. Nhiều đám đông dân chúng hòa lẫn hoặc nối đuôi phía sau họ ra đi từ chợ Cạn, Hội Yên, Vân Trình, Hải Lăng, Mỹ Chánh... từ ngày hôm qua hay sớm hôm nay vì không còn gì để hy vọng vào sự bảo vệ của người lính chúng tôi. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Tiếng khóc than vang vọng thấu trời xanh, họ, những kẻ bất hạnh, còn lại sau cùng đang lê lết từng bước một lần mò tìm “tự do” vì một cuộc chủ nghĩa cộng sản bạo tàn. Vài cụ gìà chống gậy, các trẻ thơ vô tội kia rồi sẽ ra sao? Liệu có còn đủ súc hay phải kiệt hơi ngã qụy dọc đường. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Rời ngã ba An Hòa rẽ phải tiến về Huế, thành phố bỏ ngõ tối tăm rải rác còn lại vài bóng bên đường. Nhiều vết lửa tung tóe lên bầu trời u tối do những trái sáng dược ném từ các toán lính tan hàng mất đơn vị chẳng biết phải làm gì. Súng vẫn nổ lẹt đẹt đó đây hòa lẫn tiếng chó tru vọng ra từ các căn nhà vắng chủ. Phú Văn Lâu vẫn nằm đây bên bờ sông Hương, nhưng còn đâu bóng dáng các con đò quen thuộc hàng ngày. Tiều đoàn bắt đầu tiến quân qua chiếc cầu đúc mới xây bên dưới bến bờ Nam dòng sông, rồi từ đó quẹo trái về Ðông, hướng ra biển. Tôi cho xe dừng lại ở phía bên này cầu chờ đợi cho hết người lính sau cùng. Cảm thấy khá an tâm và một chút hãnh diện về những binh sĩ thuộc quyền, tất cả đều can đảm, hy sinh chịu đựng và luôn tuân lệnh cấp chỉ huy ngay trong những giờ phút nguy hiểm nhất như lúc này. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="margin-left: auto; margin-right: auto; text-align: center;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/THwjeC5EIgI/AAAAAAAAPko/-bcJpgx_Bbw/s1600/CT_0406_TIEN2.gif" imageanchor="1" style="margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" ox="true" src="http://3.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/THwjeC5EIgI/AAAAAAAAPko/-bcJpgx_Bbw/s320/CT_0406_TIEN2.gif" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Tôi không nhớ là bao nhiêu lần mình đã nhân danh thẩm quyền để mà ra lệnh cho thuôc cấp xung phong vào chỗ chết. Với 12 năm trong cuộc đời binh nghiệp, con số này chắc không ít lắm đâu? Dĩ nhiên là cấp chỉ huy nhỏ, tôi cũng chỉ là kẻ truyền và kiểm soát lệnh và cá nhân mình cũng bị xoay quanh trong các vòng luẩn quẩn ấy! Vài con gió mạnh thổi từ mặt biển vào, cũng nơi đây cây cầu, dòng sông một thời kỷ niệm, tôi bỗng cảm thấy luyến tiếc thèm khát tìm gặp lại một vài nơi chốn quen thuộc lần cuối may ra hình ảnh cũ để nhớ người xưa! Cho tài xế lùi xe lại tiến về hướng đại lộ Trần Hưng Ðạo và dự định theo cầu Trường Tiền cũ qua sông. Ðường trống vắng chẳng có một chiếc xe nào lai vãng, xa xa trong bóng tối chập chờn, lác đác vài bóng người. Tôi bắt đầu cảm thấy ớn lạnh. Bây giờ ngoài đơn vị TQLC ra, các đơn vị khác chẳng còn gì nữa để mà phân biệt lẫn nhau, qủa thật chẳng còn tình nghĩa gì ràng buộc, nếu có ai đó nổi hứng “bóp cò”. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Có lệnh cho tôi tiến về phía trước để gặp Ðại Bàng Long Mỹ (Ðại tá LÐT), ông giao cho một xấp bản đồ và thay đổi lộ trình về phía phà Tân Mỹ, đoạn đường từ đầu thôn Vỹ Dạ về cửa biển Thuân An không thể nào nhúc nhích nổi, nhiều dòng người di tản cùng các đơn vị tan hàng đổ về đây với không biết bao nhiêu xe cộ. Thượng sĩ Thương, thường vụ tiểu đoàn, chẳng biết từ đâu mang về vài két bia 33, có lẽ từ khách sạn Hương Giang bỏ trống? Anh nói với tôi: &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;– Nhậu đi Ðại Bàng, đang buồn ngủ mà gặp chiếu manh. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;– Thôi nhanh lên mà đi ông ơi! Non nước này mà còn nhậu với nhẹt! &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Từ hướng quán cơm Âm Phủ, một người đàn ông già trạc 60 tuổi tìm đến phàn nàn về một số lính vào đập phá, lục lạo nhà của ông ta. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;– Coi chừng Việt cộng đó Ðại Bàng. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Thử hỏi ai mà biết được ai trong thời buổi tranh tối, tranh sáng này, ngay cả toán lính đập phá kia - có điều tại sao trong hoàn cảnh như thế này mà ông ta là kẻ dửng dưng như vậy! &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Qua khỏi cầu Ðập Ðá một quãng nữa, bắt đầu rẽ phải vào con đường đất, thôn Vỹ Dạ chìm đắm trong màn đêm u tịch, đó đây leo lét nhiều ngọn đèn dầu từ khắp các miếu thờ, vết tích vàng son của một thời vua chúa. Chó càng lúc càng sủa vang bên những khu vườn trống vắng, đoàn quân vẫn tiến đều. Ðến khúc lộ bị hư, đành phải vất bỏ xe lại dọc đường. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;– Phá hủy xe đi ông thầy. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;– Không cần, mình đang di chuyển, không nên gây tiếng nổ. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Lẩm bẩm trong miệng, Liên, tài xế mò vào túi quần lấy ra con dao, cắt hết tất cả dây trong đầu máy xe và quăng bình điện vào một bụi rậm gần đó. Anh cũng không quên hốt thật nhiều cát bỏ vào bình xăng và nói: &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;– Ai ngu để cho lũ ác ôn xử dụng, mình không dùng, phá hư luôn... &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;hì... hì... &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Ðến tờ mờ sáng thì toàn thể đơn vị đã có mặt bên này phá Tam Giang mênh mông, nềm vui rạng rỡ trên mặt mọi người. Phải mất thêm 3 tiếng đồng hồ nữa mới đến được bờ bên kia sát biển bằng một số “ghe gọ” của dân còn lại ở xóm chài. Từ lâu mới có một ngày nắng đẹp như hôm nay, bầu trời trong xanh với nhiều tia nắng long lanh chiếu vào mặt biển. Gió vi vu vừa đủ để mơn trớn các con sóng vỗ ì ạch vào bờ. Không còn gì thích bằng ngồi đây, dưới bóng râm của hàng dương xanh thẩm, trên đồi cát, hướng mắt về đại dương bao la, nơi đó nhấp nhô nhiều con tàu như người tình mơn trớn hưá hẹn. Ăn vội ít cơm ở bao gạo sấy còn lại, trong chớp mắt chập chờn, tiếng la khóc, than van còn mãi ám ảnh trong trí tôi trên đường rút chạy sáng hôm nay. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Cuộc đời khổ đến thế là cùng! Tỉnh giấc khi có lệnh cho đơn vị chuẩn bị ra bãi bốc để lên tàu. Ðó là khoảng 2 giờ ngày 25/3/75. Cả Lữ Ðoàn tập họp trên bãi cát trắng xóa theo thứ tự sẵn sàng như một cuộc hành quân đổ bộ ngày nào. Ðâu phải chỉ việc sắp hàng chờ lệnh lên tàu là xong, địch đã rượt theo ta đêm hôm qua, đã mò sát đít chúng tôi sáng hôm nay, địch đã có mặt bên kia bờ phà, địch đã trà trộn trong đòan quân. Theo lệnh của mặt trời Papazulu nào đó (Tướng Lâm Quang Thi, TLP/QÐ1!!!), chiếc HQ-801 dành riêng cho TQLC đã chực sẵn cách bờ khoảng 50m. Nhưng đâu phải chỉ có chúng tôi cần sống, còn dân chúng, những người lính mất đơn vị hỗn độn kia, họ cũng cần cứu vớt như chúng tôi, mà chẳng ai có kế hoạch gì riêng để giúp đỡ họ. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Trong cơn quẫn bách này, không ai cần nghĩ đến ai, chà đạp tranh giành nhau mà sống, mạnh được yếu thua, khi con rắn đã mất đầu chỉ còn lại cái đuôi tha hồ mà ngóc nguẩy. Như sức bật của chiếc lò xo, tất cả ùa nhau tràn ra tàu, người không biết lội ôm sát người biết bơi, ngụp lặn với tử thần trong sóng nước, vài chiếc xe M-113 lội nước ủi tới đè lên, tiếng rên la gào thét. Một sơn sóng nhồi lên, hai cơn sóng đập xuống, những cái đầu lô nhô, nhiều thân hình chìm lịm, mất hút trong khi con tàu vẫn nổ máy đợi chờ. Ðịch đã vượt phá Tân Mỹ, đã có mặt ở cái miếu trên đồi cát đầu làng. Ðịch đã bắt sống một số lính phía sau, địch bắt đầu pháo rải rác khắp nơi trên mặt biển. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Bãi bốc đã không còn an ninh mà trật tự cũng chẳng có. Con tàu đành bất lực rời bến. Ðể được an toàn hơn, Lữ Ðoàn quyết định dời bãi bốc về hướng Nam và bằng đủ mọi cách phải tách rời đám đông hỗn loạn kia hầu dễ dàng đối phó với tình hình mới. Dọc theo mé nước đầy rẫy xác người, những bộ mặt nhợt nhạt, bất động, ngừng thở theo cơn sóng biển dập vùi, có lạ, có quen. Người dễ nhận ra nhất là Ðại úy Ân, ÐÐT/ÐPQ Tiểu khu Quảng Trị. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Chúng tôi đã di tản chiến thuật bằng con đường máu ở mặt trận Hạ Lào 1971, đã rời bỏ Ðông Hà, Quảng Trị dọc đại lộ kinh hoàng mùa hè đỏ lửa năm 1972. Với sự nguy hiểm cùng cực nhưng tinh thần đâu có quá tuyệt vọng như bây giờ vì dù sao cũng còn chút gì để hy vọng ở đoàn quân tiếp tế phiá sau. Còn ở đây rơi vào tình thế vô cùng tuyệt vọng. Cả nguyên Lữ đoàn có hơn 3000 quân, tiến thoái lưỡng nan trong cái túi càn khôn chỉ vỏn vẹn 4 km 2, đang gìơ lưng chịu trận. Tàu chiến Hải Quân QLVNCH vẫn trương cờ lảng vảng ngoài khơi, nhưng các khẩu đại bác đâu rồi?! Niềm hy vọng mong manh còn nhen nhóm là sẽ được tàu vào đón, nhưng sẽ ưu tiên theo thứ tự nào? Ðơn vị nào sẽ phải nằm lại chịu trận và làm vật hy sinh sau cùng? Bóng chiều bắt đầu trải dài trên bãi cát trắng xóa mênh mông để báo hiệu màn đêm buông xuống. Lữ Ðoàn quyết định rải quân phòng thủ. TÐ4 và 7 phụ trách mặt trận Tây, TÐ3 phía Nam, TÐ5 chúng tôi phía Bắc. Ðại uý Tô Thanh Chiêu, ÐÐT/ÐÐ2 và Thiếu tá Nguyễn Trí Nam TÐP/TÐ4/TQLC đã hy sinh trong giờ phút thứ 25 này cùng một loạt đạn của tên du kích hèn nhát bắn lén trong khi làm nhiệm vụ điều động quân rải tuyến. Ðiều đáng thương tâm nhất là hai người vừa mới lập gia đình và cả hai bà vợ đang mang thai. Cái chết thật quái ác, tình cờ bởi bàn tay oan nghiệt của tạo hóa, định mệnh! &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Tin từ BCH/LÐ cho biết là tàu sẽ vào đón đêm nay hay trễ nhất là sáng sớm ngày mai theo thứ tự như sau: BCH/LÐ, TÐ2PB, TÐ4, TÐ3, TÐ5, TÐ7... Ðúng theo sự suy nghĩ dự đoán của chúng tôi, lẽ dĩ nhiên các đơn vị tan hàng hay bị sứt mẻ không còn khả năng chiến đấu thì ưu tiên mang họ đi càng sớm càng tốt để không làm vướng bận các đơn vị còn lại. Nhưng cả BCH/LÐ đi hết thì ai sẽ là người chỉ huy chúng tôi. Ðiều này thật cần thiết và quan trọng nhất. Cái thứ tự di chuyển mà không một binh thư nào viết ra hoặc chúng tôi chưa hề áp dụng trước đây. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Qua ánh trăng mờ ảo, dòng người bị bỏ lại ban chiều đang ồ ạt kéo về tuyến phòng thủ. Không còn cách gì hơn là phải chận họ lại nằm sát phòng tuyến trong tầm bảo vệ hỏa lực để khỏi làm xáo trộn cho sự điều động chỉ huy của quân bạn bên trong. Súng vẫn nổ đều khắp nơi và chẳng có con tàu nào cập bến. Trăng vẫn lên cao, khuya dần. Cùng lúc, vài tốp người xé lẻ, hèn nhát tách bến rã ngũ ra khơi. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Rạng sáng ngày 26/3/75, khi ánh bình minh vừa ló dạng ở phương Ðông thì con tàu cùng thủy thủ đoàn cũng bắt đầu tiếp tục nhiệm vụ, ủi thẳng vào bờ theo sự điều động của BCH. Ðã có chuẩn bị sắp xếp từ trước, nên việc di chuyển lần này tương đối trật tự hơn. Ưu tiên vẫn là BCH/LÐ và các thương phế binh từ các đơn vị mang đến. Ðịch thừa thắng xông lên cố ra sức đánh vào đầu chúng tôi những đòn thù chí tử. Ðây là điều nghiệt ngã nhất của chiến tranh, có vay có trả. Chúng tôi đã diệt gọn nguyên trung đoàn 48 địch một cách không thương tiếc khi quét sạch chúng ra khỏi hang cuối cùng tại cổ thành Quảng Trị. Những vòng sắt oan nghiệt của đoàn chiến xa M48 và M41 đã nghiền nát vô số lính cộng sản Bắc Việt, sinh Bắc tử Nam, qua các dãy địa đạo ngầm trong hầm khi tấn công tiến vào cửa Việt. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Pháo địch cùng lúc càng mãnh liệt hơn và chiếc tàu nằm chình ình giữa biển khơi vẫn là mục tiêu tốt nhất để chúng điều chỉnh tác xạ ngắn, dài... Một cục lửa, hai cục lửa, rồi quá nhiều cục lửa của loại hỏa tiễn tầm nhiệt AT3 rải rác đó đây. Có cái rớt ngay dòng người di tản ngụp lặn theo sóng nước. Có cái trúng thẳng vào thân tàu. Con tàu chòng trành nhổ neo tách bến. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Ðể bớt căng thẳng, tôi chui ra khỏi hố trú ẩn làm một vòng quanh tuyến. Những vệt sáng của lằn đạn đạo thẳng cùng nhiều quả đạn pháo kích đan chéo nhau vi vút trong gió biển. Các khẩu súng cối 60 ly và phóng lựu M79 của ta đáp lễ cầm chừng, không khả năng nhiều lắm nhưng cũng để chứng minh rằng “bên em vẫn đang có ta đây!” Dọc theo mé nước sát biển, thầy trò Thiếu tá Võ Ðằng Phương, TÐT/TÐ2/PB/TQLC, Ðại uý Lê Tự Hào cùng một vài người lính đang gấp rút xử dụng các mũ sắt của mình để cào cào moi hố. Họ là những người sau cùng bị sót lại khi hầu hết đơn vị mình đã được lên tàu. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;– 207 đây 416 gọi. Anh ở lại take care con cái. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;– Vâng! Nhận rõ. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;416!207 là biệt hiệu của Thiếu tá Phạm Cang TÐT/TÐ7/TQLC, người thâm niên và giỏi nhất trong đoàn bạn tôi. Còn 416 là danh xưng của Trung tá Nguyễn Ðằng Tống LÐP/LÐ147. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Nắng chiều nhạt dần, sóng biển rì rào và bờ cát lại trống vắng đến lạnh lùng, không còn một bóng người lai vãng, họ đang chiến đấu ở tuyến đầu, họ tránh núp đạn dưới hố sâu, họ hối tiếc, thèm thuồng về một con tàu khác. Các đại đội lại thêm một số bị thương, lại thêm vài người chết nữa. Ðạn dược, lương thực cạn dần trong khi chúng tôi cố hết sức giữ vững tinh thần binh sĩ bằng cách liên lạc máy thường xuyên với các đại đội. Cảm giác bị vất bỏ bắt đầu nhen nhúm trong ý nghĩ mình, nhưng tôi vẫn chưa dám tin rằng điều này có thật, vì nếu như vậy thì còn thể thống gì đến quân đội và tổ quốc mà biết bao người đã hết lòng yêu thương và phục vụ. Mò mẫm vào cuốn đặc lệnh truyền tin, tôi vận máy qua tầng số BTL/SÐ đang ở đâu trên đèo Hải Vân, với trạm liên lạc chuyển tiếp giữa Huế và Ðà Nẵng. Người tiếp tôi là Ð/U Ðan, tùy viên tư lệnh: &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;– Ðại Dương, cho tôi xin gặp Lạng Sơn (biệt danh của Thiếu tướng Bùi Thế Lân, tư lệnh SÐ/TQLC). &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;– Lạng Sơn đang bận lắm. Có gì ông anh nói, tôi sẽ chuyển. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;– Nhờ Ðại Dương trình với Lạng Sơn cho chúng tôi lệnh kế tiếp. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;– Ở đây cũng đang lu bù lắm, không ai có thể giúp gì được cho ông anh. Tốt hơn hết là self-service. Good luck ông anh! &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Mặt mày tối tăm, xây xẫm, thất vọng, tôi ném ống liên hợp xuống cát... self service... có nghĩa là tự lực cánh sinh, tùy cơ ứng biến, có thể là mạnh ai nấy lo, có thể là tan hàng! &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Khoảng quá xế trưa, mặt trời Papazulu lại xuất hiện bằng một giọng thật đanh thép, ông ra lệnh cho một chiếc HQ khác, bằng bất cứ giá nào cũng phải bốc tiếp chúng tôi. Con tàu lại tách sóng hướng thẳng vào bờ phiá Bắc tuyến phòng thủ chừng 200m. Lần này, TÐ4 sẽ lên tàu dưới sự sắp xếp chỉ huy của Thiếu tá Ðinh Long Thành, tân TÐT của đơn vị này. Bất kể là đơn vị nào, bất cứ là ưu tiên cho ai, thật nhiều đám người từ mọi hướng đổ ập về đây tràn xuống như thác lũ. Con tàu quá tải tròng trành trên mặt nước, chân vịt ngưng quay nằm bất động vì máy đã hỏng rồi. Lại thêm một đêm nữa rồi sẽ đến với tình thế mỗi lúc một tồi tệ hơn. Phải quyết định ngay bây giờ, nhưng giải quyết bằng cách nào đây? Tôi gọi HS1 Lê Hồng Quảng Nam, người cận vệ thân tín nhất đến, sau khi đã cạo nhẫn bộ râu của mình, chính nhờ nó mà tôi đã ăn nên làm ra trong đời binh nghiệp và được giấy phép của bộ TTM cấp hẳn hòi với lý do: “Uy tín cấp chỉ huy”. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;– Anh chuẩn bị cho tôi một ít nước uống và vài gạo sấy để phòng thân. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Nam do dự mếu máo: &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;– Ông thầy đừng bỏ tụi em, có gì cho tụi em theo với. Thuận, Thành hai hiệu thính viên cũng oà lên khóc. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;– Yên trí, thầy trò mình sẽ sống chết có nhau mà. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Ðầu óc tôi cứ mãi bị ám ảnh bởi lời đề nghị của Ð/U Ðan là ông anh nên “self service”. Nhưng chuyện này cũng có 5, 7 cách khác nhau. Hãy tìm một vài người lính thật khỏe mạnh, bơi nhà nghề, mà phải là dân chuyên đi biển ở Nha Trang hay Phan Thiết, mò vào nhà dân hay dọc theo mé nưóc, tìm sẵn một chiếc ghe thật tốt, chuẩn bị sẵn sàng, thừa nước đục thả câu sẽ cùng bỏ trốn như loài chuột. Nhưng cũng chẳng phải dễ dàng lắm đâu! Chúng tôi sẽ bị bắn chết bởi đồng đội trước khi nạp mình cho bầy cá mập, hay là tuyên bố hoạch toẹt rõ ràng, đơn vị tan hàng, mạnh ai nấy lo, đâu phải lỗi ở mình. Ðiều này quá trắng trở và trắng trợn, chẳng còn tình nghĩa gì. Nếu còn sống làm sao dám nhìn lại mặt nhau như Hai Chồn, Pake, Loan Mắt Nhung, Chanh Trọc, Ba Ngành, các ÐÐT lương đen lì lợm, nhậu rượu như uống nước mà đánh giặc rất chí tình. Tôi liên lạc máy với Thiếu Tá Cang TÐT/TÐ7 cùng Thiếu Tá Sử TÐT/TÐ3, chúng tôi cùng đồng ý với nhau là chẳng còn cách nào khác hơn, mở đuờng máu xuôi Nam về cửa biển Tư Hiền còn nước, còn tát. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Nói là mở đường máu chứ thực ra chỉ là cách thối thác cho một sự tan hàng, đường về bít lối, vì nếu có trầy da tróc vẩy đến nơi thì cũng chỉ là vùng trời mây nước mênh mông, ngồi đó chờ nộp thịt cho chằng. Di chuyển cũng theo thứ tự lớp lang, nhưng đội hình chẳng còn. Sức mòn, lực kiệt, súng cầm tay, tinh thần đã mất, đạn dược cũng không, cứ nhắm mắt nhắm mũi mà chạy 1,2,3,4... 1,2,3,4 “đường trường xa con chó nó tha con mèo....” càng xa địch bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Nhiều tiếng nổ chát chúa phía sau, của địch thì ít mà của ta thì nhiều. Những người lính bị thương không còn khả năng theo kịp đoàn quân, bò lết lại với nhau, bung chốt lựu đạn nổ để “thà chết vinh, còn hơn sống nhục”. Ðứa con đầu của TÐ3 Sói Biển đang bị một đại đội du kích chận lại, phía trước ùa về, ở sau đùn tới, vô vọng, tuyệt vọng, chưa bao giờ tôi cảm thấy thèm sự sống bằng lúc này, miệng luôn luôn lẩm bẩm xin Phật Trời giá hộ “cùng tắc biến, biến tắc thông”. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Nhóm chúng tôi gồm 5 người tấp vào xóm dân chài, hy vọng sẽ được giúp đỡ bởi tình quân dân cá nước ngày nào, nhưng hiện tại quân đã tan thì tình cũng chẳng còn, mặc dầu đã cố gắng nài nỉ hết sức kể cả tiền bạc thuê mướn, nhưng họ đã từ chối thẳng thừng. Chủ nghe là gã trung niên lực lưỡng, mặt rỗ hoa mè chắc là tên Việt cộng nằm vùng hay du kích gì đó. Thôi thì “tam thập lục kế”, kê súng vào đầu dọa nạt là thượng sách nhất. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Ðây là lần thứ hai tôi chạy giặc, lúc nhỏ vào lúc 5 tuổi theo mẹ trốn vào rẫy mỗi lần “mới sớm mai thằng Tây nó bố vào rừng ta quyết trốn”. Và bây giờ sau 26 năm khi đã trưởng thành trong quân ngũ... vẫn còn súng đạn trong tay cùng những chiến hữu bạn bè, tôi phải chạy trốn giặc cộng, thằng chủ nghe đang ngồi với tôi bây giờ là một tên VC chín rõ mười mươi, hắn phá máy cho ghe ngừng, hắn làm dấu chỉ điểm mỗi lần kề sát ghe địch. Nhiều người dọa đánh hắn tại chổ, tôi ngăn không cho, chuyện gì rồi cũng phải tính đường về, nếu nhỡ thì sao! &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Chỉ vỏn vẹn mấy ngày phù du mà bao điều biến đổi dồn dập bất ngờ, không biết số phận của tôi và bao nhiêu người khác nữa rồi sẽ ra sao khi ánh bình minh của một ngày mới xuất hiện, Hy vọng sống còn chỉ là việc hiếm mọn nhỏ nhoi trong cái chết xảy đến mới là điều chắc chắn. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Tờ mờ sáng hôm sau, sau khi đã cạn hết nhiên liệu, chiếc ghe đành nằm chênh vênh trên mặt nước mênh mông vùng Tư Hiền, giữa rừng cờ giặc. Xa xa là những dãy núi chập chờn xanh thẳm của đỉnh đèo Hải Vân như réo gọi, mời mọc, thèm thuồng, tiếc rẻ. Và như số phận đã an bài, nhưng rồi cũng có lúc “chí tuy còn mong tiến bước mà sức không kham nổi đọan đường dài, sự nghiệp bao năm đeo đuổi thôi cũng đành gián đoạn từ đây... bởi đâu? do đâu? vì đâu?. &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Giã từ vũ khí, ném súng xuống dòng sông định mệnh, ngồi chờ địch đến đổi đời lịch sử sang trang. Chúng tôi bị trói tay lùa lên bờ. Chúng tôi bị “giải phóng” tất cả quần áo, đồng hồ, dây chuyền, đồ đạc. Một vài người bị dẫn đi xử bắn dã man. Chúng tôi bị xỉ vả, đấu tố làm tay sai cho đế quốc. Chúng tôi không còn là chúng tôi nữa, chỉ vì chúng tôi là chiến sĩ QLVNCH bảo vệ miền Nam Tự Do, bị bỏ rơi lại phía sau thề sống chết thủy chung và chiến đấu hết mình. Cuộc đời tù đầy của vài ngàn quân cũng bắt đầu từ cái ngày đáng nhớ ấy... 27/3/75 tại một địa danh nhỏ, hẻo lánh, quen thuộc: thôn Vĩnh Lộc, Thừa Thiên, Huế ngay trên tổ quốc thân yêu của chúng tôi... &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;Mũ Xanh Phạm Văn Tiền&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7770692617733640223-1484033810645229177?l=thepsung.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thepsung.blogspot.com/feeds/1484033810645229177/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7770692617733640223&amp;postID=1484033810645229177' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7770692617733640223/posts/default/1484033810645229177'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7770692617733640223/posts/default/1484033810645229177'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thepsung.blogspot.com/2010/08/lu-oan-147-thuy-quan-luc-chien.html' title='Lữ đoàn 147 Thủy Quân lục chiến'/><author><name>Nha Kỹ Thuật</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00058869536112748808</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='26' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/SKrYhjfyioI/AAAAAAAAC0w/Z-Pv_vtrYCM/S220/phamhoasize07.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/THwjDwAjvQI/AAAAAAAAPkg/1z5G3L1F_og/s72-c/CT_0406_TIEN.gif' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7770692617733640223.post-8541471756981237369</id><published>2010-08-12T00:17:00.000-07:00</published><updated>2010-08-12T00:17:18.191-07:00</updated><title type='text'>Trung Tá Nguyễn Văn Long: Bảo Quốc công thần</title><content type='html'>&lt;table&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td width="100%"&gt;&lt;span style="color: #24a7e4; font-family: arial; font-weight: bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;td align="right" width="100%"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt; &lt;td align="right" width="100%"&gt;&amp;nbsp;&lt;/td&gt;  &lt;td align="right" width="100%"&gt;&amp;nbsp;&lt;/td&gt; &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;&lt;table&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td valign="top"&gt;&lt;span&gt;&lt;em&gt;Lê Xuân Nhuận &amp;amp; Duyên Anh &amp;amp; Nguyễn An Vinh&lt;/em&gt; &lt;/span&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt; &lt;td valign="top"&gt;&amp;nbsp;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt; &lt;td valign="top"&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Máu Trung Tá Long đã thấm xuống lòng đất mẹ.&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&amp;nbsp;&lt;img border="0" src="http://saigonecho.com/main/images/stories/famous_people/ttnguyenvanlong2_081110.jpg" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="color: #993366;"&gt;&lt;em&gt;Hình tuẫn tiết của anh hùng Nguyễn Văn Long, trung tá Cảnh Sát Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà &lt;br /&gt;trong ngày 30-4-1975 dưới chân tượng đài Thủy Quân Lục Chiến đối diện trụ sở Hạ Nghị Viên VNCH.&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&amp;nbsp;&lt;img border="0" src="http://saigonecho.com/main/images/stories/famous_people/ttnguyenvanlong3_081110.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #993366;"&gt;&lt;em&gt;Ở tấm hình này, chiếc mũ đã bị ai đó lấy mất.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;img border="0" src="http://saigonecho.com/main/images/stories/famous_people/ttnguyenvanlong4_081110.jpg" /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="color: #993366;"&gt;&lt;em&gt;Hình tuẫn tiết của anh hùng Nguyễn Văn Long, trung tá Cảnh Sát Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà &lt;br /&gt;trong ngày 30-4-1975 dưới chân tượng đài Thủy Quân Lục Chiến đối diện trụ sở Hạ Nghị Viên VNCH.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Kính mời quý vị xem bài của &lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;Lê Xuân Nhuận: Trung Tá Nguyễn Văn Long&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cộng  sản chiếm được Miền Nam đã mười năm rồi mà tôi vẫn còn tiếp-tục bị  chúng kêu lên, kêu xuống hỏi cung. Tuy thế, nhờ những thời-gian đợi “đi  làm việc” như thế tại các trại giam như Thanh-Liệt ở Hà-Nội; Kho-Đạn,  Hội-An, và Hòa-Sơn ở Quảng-Nam; mà tôi có dịp gặp nhiều cán-bộ Việt-Cộng  cấp cao bị bắt về tội “kinh-tế” hoặc “tham-ô” và cả “bạo-loạn” nữa,  cũng như đồng-bào nhiều giới phạm tội “phản-động hiện-hành”, vượt biên,  vượt biển, đưa hối-lộ, xâm-phạm hoặc phá-hoại tài-sản xã-hội chủ-nghĩa,  vân vân, nên tôi biết nhiều và biết sớm những biến-cố xảy ra bên ngoài  thế-giới “cải-tạo” hơn các anh chị em khác trong tù.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã nghe tin trung-tá Nguyễn Văn Long tự-tử từ lâu. Nhưng vì có  những trường-hợp sự thật khác với tin đồn; vả lại, biết đâu đó không là  một người khác mà lại trùng tên với người mà tôi thân+thương; hơn nữa,  anh Nguyễn Văn Long của tôi là một tín-đồ Ky-Tô-Giáo, lẽ nào lại tự hủy  mình; do đó, tôi vừa âm-thầm đau-khổ về hoàn-cảnh chung, vừa bán-tín  bán-nghi về phần anh Long. Đến khi tôi được nghe thêm hai viên  thủ-trưởng - một thuộc Cục Xuất-Nhập-Khẩu 2 tại “thành phố Hồ Chí Minh”,  một thuộc Ban Hậu-Cần Quân-Khu 5 - khẳng-định là họ có nghe đề-cập  trong nội-bộ cơ-quan rằng, ngoài một số tướng-lĩnh Miền Nam đã tự-sát  chứ không chịu đầu-hàng hay trốn chạy ra nước ngoài, có một trung-tá  Cảnh-Sát tên Nguyễn Văn Long, từ Đà-Nẵng di-tản vào, đã tự-tử chết phía  trước trụ-sở Quốc-Hội Việt-Nam Cộng-Hòa, tôi mới tin chắc đó chính là  anh Nguyễn Văn Long.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh Long vĩnh-biệt cõi đời giữa cảnh lửa-bỏng dầu-sôi, bạn-bè nói  riêng và đồng-bào nói chung thì còn bận lo tự cứu lấy mình, trong khi kẻ  thù thì càng thù hận anh thêm, lấy đâu có những vòng hoa và những nén  nhang cùng những dòng lệ thương tiếc tiễn anh về nơi an nghỉ cuối cùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 1982, tại Trại bí-mật Thanh-Liệt, thuộc Huyện Thanh-Trì, Hà-Nội,  là nơi giam-cứu các phần-tử quan-trọng nhất, mà đa-số là cán-bộ Đảng,  Nhà-Nước và Bộ-Đội ở cấp Trung-Ương, do Bộ Nội-Vụ trực-tiếp quản-lý, tôi  mới được một “bạn tù” cho biết thêm một chi-tiết quý-báu về cái chết  hùng-vinh của trung-tá Nguyễn Văn Long. Đó là Phạm Trung Linh, một  trung-tá bộ-đội Bắc-Việt, nguyên Trưởng Tiểu Ban Thanh Tra &amp;amp; Xét  Khiếu Tố thuộc Trung Ương Cục Miền Nam - tổng-thư-ký của một tổ-chức  đảo-chính quân-sự dự-định hành-động vào đêm 24 rạng ngày Nô-En năm 1979  nhưng bất-thành nên bị bắt cùng với một số tướng+tá và cán-bộ cao-cấp  khác - xác-nhận rằng gã đã có trông thấy bức ảnh chụp cảnh trung-tá  Nguyễn Văn Long mặc cảnh-phục chỉnh-tề nằm chết trước một tượng-đài  Chiến-Sĩ Quốc-Gia phía trước trụ-sở Quốc-Hội Việt-Nam Cộng-Hòa, in trên  bìa trước của một tạp-chí Hoa-Kỳ, trong kho sách+báo ngoại-quốc mà  Việt-Cộng ở một số cấp cao đã sưu-tầm để nghiên-cứu những gì có  liên-quan đến Việt-Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế là từ đó không những tôi nguôi tủi sầu mà trái lại còn cảm thấy  lòng mình vui thỏa cho anh Long. Báo Mỹ mà đã đăng lên thì khắp thế-giới  đều biết. Anh, cùng với những vị anh-hùng tuẫn-quốc khác trong biến-cố  lịch-sử 30-4-1975, đã nói lên được hùng-hồn và cụ-thể tinh-thần  bất-khuất của dân-tộc Việt-Nam yêu chuộng Tự-Do trước quyền-lực của  cộng-sản bạo-tàn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thuở ấy, vào khoảng 1950, ở Miền Trung có hai hệ-thống  an-ninh: một bên là Pháp với cơ-quan Sûreté fédérale (Liêm-Phóng  Liên-Bang) và Police française (Cảnh-Sát Pháp), một bên là Việt-Nam với  cơ-quan Công-An &amp;amp; Cảnh-Sát Quốc-Gia. Anh Nguyễn Văn Long tùng-sự bên  Sûreté Fédérale (chính-trị) của Pháp, trong số vài người phụ-trách  nội-ô Thần-Kinh; còn tôi thì bên Cảnh-Sát (hình-sự) của Việt-Nam. Tôi  kiêm cả việc sáng-tác, ra báo, và dựng kịch cho sở-làm, và cho riêng  mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi thường uống cà-phê ở quán Lạc-Sơn, nhà hàng lộ-thiên trên lề đại-lộ Trần Hưng-Đạo, quay lưng vào chợ Đông-Ba.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân-viên hai bên không ưa gì nhau, nhưng gặp mặt mãi cũng thành quen nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dạo  ấy, tôi viết cuốn truyện “Trai Thời Loạn” chống Pháp xâm-lược và  Bảo-Đại bù-nhìn, nên bị bắt giam; sau nhờ phái-đoàn của các nhân-sĩ Cao  Văn Tường, Cao Văn Chiểu, cùng với nhà-báo Phạm Bá Nguyên và cả Giám-Đốc  Thông-Tin Lê Tảo can-thiệp với Thủ-Hiến Phan Văn Giáo, tôi mới được trả  tự-do. Ra tù, tự-nhiên tôi được thiện-cảm của nhiều người hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một hôm, anh Long tâm-sự với tôi: “Tôi chống Việt-Minh nên lỡ vào  làm với Tây; nay tôi đã quyết sẽ thôi để qua làm với người mình”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh  ít nói, không văn-hoa, lại lớn tuổi hơn tôi nhiều, mà đã nói thẳng với  tôi như thế thì tôi hiểu rằng anh đã đau-lòng khổ-trí đến ngần nào trước  thời-cuộc bấp-bênh của nước nhà. Trong thời-gian chờ-đợi, anh Long đã  nghe theo lời thuyết-phục của tôi, bỏ qua cho nhiều bạn thơ của tôi,  thí-dụ Nhất-Hiên, Vân-Sơn PMT, Như-Trị, v.v... mà Sûreté Fédérale đã  định bắt giam. Liêm-Phóng Liên-Bang của Pháp mà đã bắt ai thì người ấy  khó về được vẹn toàn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đó, anh đã chuyển qua Công-An Việt-Nam; và Vân-Sơn Phan Mỹ Trúc  cũng như Như-Trị Bùi Chánh Thời thì vào Sài-Gòn; kẻ thành ký-giả tên  tuổi, người nên luật-sư tài-danh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi gia-nhập vào đúng  hàng-ngũ thích-hợp để phụng thờ chính-nghĩa quốc-gia, trải qua mấy chục  năm trời gắn bó với Lực-Lượng Cảnh-Sát &amp;amp; Công-An Việt-Nam Cộng-Hòa,  anh Nguyễn Văn Long tận-tụy phục-vụ, và đã nổi tiếng là một trong số  những cấp chỉ-huy tích-cực, cương-trực và liêm-khiết nhất trong ngành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi về lại Miền Trung đảm-trách Giám-Đốc Ngành Đặc-Cảnh tại  Bộ Tư-Lệnh Cảnh-Lực Vùng I vào ngày 26 tháng 9 năm 1973. Tìm gặp lại  các bạn cũ, thuộc lứa tuổi trên tứ-tuần, đã từng giữ các chức-vụ Trưởng  Ty Công-An, Cảnh-Sát-Trưởng, Trưởng Ty CSQG trở lên, từ thời Bảo-Đại qua  thời Đệ-Nhất Cộng-Hòa đến nay, mà hiện còn lại tại Vùng này, tôi thấy  chỉ có 6 người, trong đó có anh Nguyễn Văn Long.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một số chưa có chức-vụ tương-xứng thì tôi nâng lên hoặc hợp-thức-hóa  cho làm Phó Giám-Đốc, Chánh-Sở. Anh Long thì đã là một Chánh-Sở nắm Sở  Tư-Pháp rồi, nên tôi không giúp gì về chức-vụ mà chỉ giúp về công-vụ mà  thôi; những tin-tức về hình-sự mà tôi có được, thay vì xếp bỏ thì tôi  chuyển qua cho anh. Tuy nhiên, đáp lại, chính anh giúp tôi nhiều hơn,  rất nhiều, cả trong công-tác cụ-thể hằng ngày lẫn về phương-diện  tinh-thần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh Long tự-nguyện làm thêm nhiệm-vụ chính-trị – diệt-Cộng – ngoài  phần-vụ chính của anh là truy lùng kẻ phạm-pháp về mặt hình. Là một tay  cừ trong giới tình-báo cũ, anh đã nhân làm công-tác sưu-tầm về hình-phạm  mà thu-thập thêm tin-tức về quốc-phạm, và đã cung-cấp cho ngành  Đặc-Cảnh của tôi nhiều manh-mối về cộng-sản nằm vùng. Theo anh  quan-niệm, đã là Cảnh-Sát Quốc-Gia, với chức-năng an-ninh trật-tự, thì  phải góp phần trực-tiếp hoặc gián-tiếp vào lãnh-vực tình-báo, để  phát-hiện và loại-trừ cộng-sản – mà trong giai-đoạn hiện-tại thì  đối-tượng Việt-Cộng phải là ưu-tiên hàng đầu – để bảo-vệ và duy-trì  an-ninh &amp;amp; trật-tự chung. Anh không thể chỉ tự bằng lòng với phận-sự  tiễu-trừ tội-phạm xã-hội, mà phải tham-gia phần nào, trong khả-năng  mình, vào trách-nhiệm thanh-trừng giặc loạn để giữ nước và cứu dân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Qua thái-độ và hành-động chính-đáng của mình, trung-tá Nguyễn Văn  Long đã mặc-nhiên gửi một thông-điệp, một lời nhắn-nhe tâm-huyết, đến  những anh+chị+em đồng-nghiệp nào mà vì lý-do nào đó đã tự cho mình là  Cảnh-Sát Sắc-Phục thì không dính-dấp gì về tình-báo, nhất là Cộng-Tặc  Miền Nam và Cộng-Sản Bắc-Việt xâm-lăng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trung-Tâm Huấn-Luyện Tình-Báo của tôi nằm trên bãi biển Sơn-Chà,  tuốt bên kia bờ Hàn-Giang. Lần nào khai-giảng hoặc bế-giảng khóa nào  nhà-trường cũng đều có mời các cấp chỉ-huy cả Đặc-Cảnh lẫn Sắc-Phục đến  dự. Về sau, tôi bỏ bớt tiệc mãn-khóa, chấm dứt tình-trạng bắt các  học-viên góp tiền. Không còn tiệc-tùng, thì phần lớn quan-khách ngớt  vãng-lai, viện cớ bận việc và đường quá xa; nhưng anh Long vẫn tiếp-tục  đến dự – anh nói – để yểm-trợ tinh-thần chung.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh thăng cấp trước tôi, nhưng bao giờ cũng ý-tứ nhường tôi về ngôi  thứ đứng+ngồi, nhất là trong các cuộc họp chính-thức có các cấp dưới từ  các nơi về, vì chức-vị anh thấp hơn. Anh nói: mình phải nêu gương  kỷ-luật cho thuộc-viên, mà mấu chốt của kỷ-luật là tôn-ti.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về mặt tư-pháp, trung-tá Nguyễn Văn Long đã thực-hiện đúng khẩu-hiệu  “pháp bất vị thân”. Ngay đối với chính đồng-nghiệp, bất-cứ nhân-viên  cảnh-sát nào mà phạm tội hình-sự là anh truy-tố ra tòa thẳng tay – anh  nói – để lành-mạnh-hóa nội-bộ, và nêu gương thượng-tôn luật-pháp cho  người dân. Bởi thế, anh bị nhiều người gọi bằng cái tên “Long Lý”, ý nói  anh chỉ biết chiếu-lý chứ không vị-tình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau Hiệp-Định Paris 1973, tình-hình xã-hội Miền Nam thật là rối-ren.  Bên ngoài thì Cộng-Sản Bắc-Việt công-khai ồ-ạt đổ thêm quân và  chiến-cụ, vũ-khí vào tấn-công ta; bên trong thì các tổ-chức xưng-danh  đối-lập và lợi-dụng tự-do quá-khích, tiếp tay với các phần-tử nằm vùng,  ngày càng gia-tăng mức-độ và cường-độ gây hỗn-loạn trật-tự và làm  suy-thoái tinh-thần các lực-lượng quốc-gia. Về mặt chính-trị, Cảnh sát  Quốc Gia vừa phải đối-phó với các bộ-phận Đảng, Mặt-Trận, Nhà-Nước và  Nhân-Dân của Cộng sản xâm lăng và “Việt-Cộng”, vừa phải chống-đỡ các  phần-tử, phe nhóm chủ-bại và nội-ứng cho kẻ thù.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về mặt tệ-đoan xã-hội, ung nhọt tràn lan khắp nơi. Riêng về nạn dịch  nhũng-nhiễu tham-lam, công-tác đương-đầu đã gặp quá nhiều khó-khăn. Hầu  như kẻ nào làm bậy cũng đều nấp dưới danh-nghĩa của một chính-đảng, tìm  sự che-chở của một đoàn-thể hay một số cấp lãnh-đạo nào đó trong  chính-quyền. Đụng vào họ, dù họ là kẻ phạm-pháp, có thể là tự rước lấy  tai-họa vào mình. Thế mà anh Long đã dám xúc-tiến điều-tra, lập hồ-sơ  truy-tố nhiều nhân-vật đáng sợ. Nhiều vụ lắm. Và vụ mà tôi thích nhất là  vụ “tiền trợ-cấp dân Quảng-Trị tị-nạn”. Đại-khái như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đầu năm 1975, đồng-bào từ Tỉnh Quảng-Trị bắt đầu di-tản. Chính-quyền  trung-ương tổ-chức đón tiếp và cứu-trợ họ tại trại tạm-cư Đà-Nẵng. Trên  thực-tế, có người đã vào, có người vẫn còn ở lại ngoài kia. Do đó, có  một tổ-chức quy-mô đứng ra lập hồ-sơ ma để lãnh các món cứu-trợ di-tản  nhiều hơn bội-phần: tiền mặt, thực-phẩm, thuốc-men, áo+quần, giường+mùng  chăn+chiếu, xi-măng, tôn, v.v..., cấp cho cả đồng-bào ở trại lẫn  đồng-bào vẫn còn ở tỉnh cũ mà được chứng-nhận là đã nhập trại tạm-cư, do  ngân-sách của Bộ Xã-Hội đài-thọ. Thậm chí, họ còn lập thêm hồ-sơ theo  diện tị-nạn, dành cho đồng-bào dời cư từ các xã bất-an và xôi-đậu đến  định-cư tại các xã an-ninh, để lãnh thêm loại trợ-cấp này vốn áp-dụng  chung cho bất-cứ vùng quê nào. Chưa thỏa, họ còn chứng-nhận cho cũng  những đồng-bào ấy là nguyên cơ-sở của Việt-Cộng ở vùng địch kiểm-soát,  nay bỏ kẻ thù về với quốc-gia, để hưởng các khoản trợ-cấp loại này do Bộ  Chiêu-Hồi cung-cấp định-kỳ, v.v... Ngoài ra, người dân di-tản cũng bị  lôi-cuốn vào tình-trạng hỗn-tạp chung bên ngoài trại, lẫn-lộn giữa  hợp-pháp và bất-hợp-pháp. Một số trở thành nhân-viên Chương-Trình Áo  Xanh, do một tổ-chức xã-hội Hoa-Kỳ tài-trợ, cung-cấp việc làm cho người  lao-động thất-nghiệp. Một số cũng là hội-viên Hội Cựu-Chiến-Binh và  Dân-Phế, quy-tụ lính cũ đâu từ thời Pháp-thuộc, thời Nhật chiếm, thời  kháng-Pháp, thời Bảo-Đại, và nạn-nhân các vụ tai-nạn lưu-thông, ẩu-đả,  hủy-hoại thân-thể, tàn-tật bẩm-sinh, vân vân, nhưng cũng được lập hồ-sơ  và lãnh đều đều từ một tổ-chức nhân-đạo Hoa-Kỳ những món viện-trợ tiền  mặt, thực-phẩm, thuốc-men, đồ dùng, v.v... Hơn nữa, một số giả-danh là  thương-phế-binh, cưỡng-thu “hụi chết” tại các hàng quán, bến xe.  Phanh-phui vụ này lòi ra vụ kia. Tóm lại, một người lãnh nhiều trợ-cấp  với nhiều tư-cách trong nhiều hoàn-cảnh khác nhau; nhưng chỉ lãnh được  một ít, còn thì nạp vào túi riêng của bọn gian+tham.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vụ án đã làm chấn-động dư-luận, vì dính đến nhiều cấp+chức thuộc  nhiều giới, ngành, từ cấp tổ, toán, khóm, thôn, xã, phường, lên đến  quận, tỉnh, vào thấu Sài-Gòn, là những phần-tử chứng-nhận láo,  chấp-thuận bừa, do đó, đã phí-phạm công-quỹ và phá-hoại chính-sách của  trung-ương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong việc móc-nối đầu mối, nuôi-dưỡng đường dây, lắm lúc nhân-viên  Đặc-Cảnh phải giao-tiếp với những kẻ bất-lương. Bởi thế, đã có một số  trưởng mối bị trừng-phạt oan, vì phía Hình-Cảnh nghi là đồng-lõa hay đỡ  đầu. Sau khi có thêm bộ-phận An-Ninh Cảnh-Lực, Đặc-Cảnh càng gặp nhiều  khó-khăn hơn, đến nỗi Tư-Lệnh Đặc-Cảnh Trung-Ương hồi đó là đại-tá  Nguyễn Mâu đã phải lên tiếng phản-đối công-khai trước một đại-hội  toàn-quốc, do Tổng Giám-Đốc chủ-tọa, nhưng chưa ngã-ngũ ra sao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với tôi, anh Long đã chịu nhượng-bộ: nếu gặp nhân-viên Đặc-Cảnh  liên-can đến các vụ hình, anh để tùy tôi xét trước, để tránh oan-ức,  trở-ngại cho công-tác chìm. Ấy là nhờ anh hiểu rõ phương-thức tình-báo  và đặt nhu-cầu chống Cộng lên hàng ưu-tiên. Đó là quyết-định linh-động  duy-nhất trong cương-vị Chánh Sở Tư-Pháp của anh Long.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kỷ niệm đậm nét nhất trong đời tôi về anh Long là vụ rút  lui ra khỏi Đà-Nẵng, thành-lũy cuối cùng của Quân-Khu I Việt-Nam  Cộng-Hòa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc ấy vào khoảng 10 giờ tối ngày 28-3-1975.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên  máy vô-tuyến truyền-tin thuộc hệ Cảnh-Sát Sắc-Phục nội-thành Đà-Nẵng,  tôi nghe một đài gọi đài trung-ương, nhưng không có ai trả lời. Lát sau,  có một đài khác cất tiếng: “Đừng gọi vô-ích, bọn chúng chạy hết cả  rồi!” Tôi bèn hỏi đài hồi nãy, thì được báo-cáo là có nhiều người ăn mặc  lộn-xộn, vũ-khí cầm tay, đang nép hai bên lề đường từ hướng Hòa-Cường  tiến vào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi dùng làn sóng của hệ Đặc-Cảnh ra lệnh cho Sở Tác-Vụ Vùng và Sở  Đặc-Cảnh sở-tại đối-phó, đồng-thời gọi máy điện-thoại cho đại-tá Nguyễn  Xuân Lộc, Tư-Lệnh Cảnh-Lực Vùng I, lúc ấy đang cùng có mặt với các  Chánh-Sở Vùng và một số Chỉ-Huy Cảnh-Lực Tỉnh tập-trung tại đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lát sau, anh Long đến ngồi tại phòng truyền-tin của Ngành Đặc-Cảnh  Vùng - nơi đây có máy âm-thoại của cả 2 hệ nổi+chìm địa-phương lẫn hệ  toàn-quốc, và máy điện-thoại bưu-điện, điện-thoại quân-sự - cách dăm  mười phút lại gọi hỏi tôi tình-hình thế nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì máy quá bận, tôi khuyên anh vào phòng-giấy của đại-tá Lộc để cùng theo-dõi diễn-biến tình-hình chung.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khoảng  sau 11 giờ đêm, từ đài Đặc-Cảnh Vùng I trung-tá Long gọi tôi. Lần nầy  tôi nghe giọng anh run lên, lời-lẽ trịnh-trọng khác thường: “Tôi xin mời  ông Phụ-Tá đến ngay để tổ-chức phòng-tuyến và chỉ-huy đội-ngũ tử-thủ  cùng với anh+em chúng tôi!” (Tử-thủ là lời cam-kết của trung-tướng Ngô  Quang Trưởng đọc trên Đài Phát-Thanh Đà-Nẵng suốt chiều hôm nay).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi hỏi về đại-tá Lộc thì anh đáp gọn với giọng bực-tức và chán-chường: “Các ngài đào-ngũ hết rồi!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh  Long kể lại với tôi là anh được lệnh, cùng với mọi người có mặt tại  trụ-sở Vùng – Chánh-Sở các Sở, Chỉ-Huy của một số tỉnh, có cả mấy viên  đại-tá quân-đội – theo đại-tá Lộc xuống bến Giang-Cảnh, lên tàu  Giang-Cảnh, rời bến hướng ra biển Đông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh hỏi đi đâu thì đại-tá Lộc trả lời: “Chúng ta di-tản vào Nam!”  Anh thấy máu uất xông lên đỉnh đầu, la lên: “Giặc chưa tấn-công,  thuộc-viên vẫn còn ở lại, mà cấp chỉ-huy đã lén-lút bỏ đi như thế này là  hèn!” Lộc cố giải-thích: “Bộ Tư-Lệnh Quân-Đoàn đã rút đi rồi. Trong  tình-huống này chúng ta đành phải phụ lòng anh+em mà thôi!” Long bèn rút  súng, nhìn thẳng vào mặt từng người với vẻ khinh thường, và bảo tàu ghé  vào bờ cho anh trở lui.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và anh đã về trụ-sở, để cùng chiến-đấu, sống chết có nhau với anh+em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TôiI  tin-tưởng và kính-phục anh Long vô cùng; nhưng tôi thấy rõ là nếu đến  sở thì sẽ dính kẹt ở đó, khó lòng điều-động hoạt-động bên ngoài, nên nói  là tôi bận họp. Anh xin mượn tôi một máy vô-tuyến cầm tay, và đòi đến  họp với tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi kéo thiếu-tá Ngô Phi Đạm, Chánh Sở Tác-Vụ, ra xe. Đến bến  Bạch-Đằng quả thấy xe Jeep xanh+trắng và ô-liu bỏ đậu nghênh-ngang; gọi  máy vô-tuyến trên hệ Sắc-Phục đến đại-tá Lộc ở sở, ở nhà, không ai trả  lời; tôi bèn chỉ-thị Trung-Tâm Hành-Quân Đặc-Cảnh báo-cáo sự-việc lên  trung-ương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh Long đã đến nhà tôi, hỏi tôi ở đâu, tôi đáp là đến Đặc-Khu,  nhưng tôi đến Bộ Tư-Lệnh Quân-Đoàn; nơi đây vắng hoe. Anh hỏi, tôi đáp  là vào phi-trường, nhưng tôi đến Sở An-Ninh Quân-Đội; nơi đây cũng chẳng  còn ai. Anh không gặp tôi, lại hỏi; và tôi lại dối, tránh anh. Cứ thế  mà tôi đến khắp các nơi vốn là chỗ dựa cho niềm tin của dân-nhân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến sau nửa đêm thì cả thành-phố đổ dồn qua cầu Trịnh Minh Thế để  qua bến cảng, bãi biển Quận III, để mong chạy vào Sài-Gòn. Tôi cùng  Tác-Vụ, Thám-Sát Đặc-Biệt, quan-sát xong tình-hình bên đó, len lách trở  về thì thoáng dưới ánh đèn pha thấy rõ hình-dáng của anh, mặc  cảnh-chiến-phục, gác khẩu M-16 ngang đùi, mặt-mày đỏ gay, tức uất nhưng  đầy cương-nghị, lái xe vụt qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là hình-ảnh cuối cùng của trung-tá Nguyễn Văn Long, mãi mãi hằn sâu trong ký-ức tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gần  sáng, ngày 29-3-1975, Việt-Cộng pháo-kích hải-cảng, phi-trường. Mờ  sáng, đặc-công từ hướng Núi Non-Nước bắt đầu tấn-công vào. Đến trưa, tôi  gọi máy về cho đại-úy Nguyễn Văn Tuyên, Chánh Sở Nghiên+Kế, lúc đó còn  ngồi tại chỗ, ra lệnh giải-tán Trung-Tâm Hành-Quân của Đặc-Cảnh Vùng I,  là bộ-phận cuối-cùng của Chính- Quyền VNCH còn hoạt-động đến phút cuối  cùng, và cho phép thuộc-viên tự tìm phương-tiện thoát thân. Xế chiều,  tôi mới kiếm được chiếc thúng, rời bờ, liều-lĩnh trước các làn đạn  pháo-kích của địch và trực-xạ của chính bạn mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và tôi không còn gặp lại anh Long.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái chết của trung-tá Cảnh-Sát Nguyễn Văn Long làm tôi suy-nghĩ rất nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh  đã phục-vụ dưới nhiều chế-độ khác nhau, đảm-trách công-tác ở nhiều  lĩnh-vực khác nhau, nhưng vẫn giữ mình trung-chính khiết-liêm. Anh tuy  lớn tuổi nhưng vẫn trẻ-trung trong lối sống và trong công việc, không bị  lứa trẻ sau này vượt qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong lúc nước nhà đang bị cộng-sản xâm-lăng, anh ý-thức được chúng  là kẻ thù số một của toàn-dân, sự-nghiệp chống Cộng phải là ưu-tiên số  một của mọi người yêu quý tự-do, nên anh phải góp phần vào. Thành-quả  chống Cộng của CSQG nói chung, là đã có lúc hạ được nhiều tên cộng-tặc  hơn cả con số chúng bị thiệt-hại trên chiến-trường, do đó, anh tự nhận  lãnh vào bản-thân mình một phần trách-nhiệm đối với đối-phương về những  tổn-thất mà chúng hứng chịu nặng-nề; nhưng trên tất cả là sự sụp đổ  thảm-khốc của Việt-Nam Cộng-Hòa, mà đối với tổ-quốc, dân-tộc, lịch-sử,  và thế-giới, thì cái trách-nhiệm vô cùng lớn-lao ấy nhất-định là của mọi  người, trong đó có anh; nên anh tự xử - cũng như các anh-hùng Nguyễn  Khoa Nam, Lê Văn Hưng, Phạm Văn Phú, Lê Nguyên Vỹ, Trần Văn Hai, Hồ Ngọc  Cẩn, vân vân - để tạ tội với tiền-nhân và quốc-dân, và để nói lên  tinh-thần bất-khuất của người chiến-sĩ tự-do, không chịu hạ mình  đầu-hàng kẻ thù.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái chết của anh Long làm tôi hãnh-diện vô cùng. Tuy người chết  không mong được đời nhắc đến, nhưng bổn-phận của người sống là phải  phát-huy những tấm gương trí-dũng ngời sáng ấy, để nhờ đó mà mình  tin-tưởng và phấn-khởi tiếp-tục lo toan sự-nghiệp chung.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ, đối với toàn-dân, Nguyễn Văn Long không còn là một  trung-tá, là một Chánh-Sở Tư-Pháp, là một viên-chức an-ninh, là những gì  gì khác nữa... mà anh đã là và vẫn còn là đại-diện cho bất-cứ chiến-hữu  ưu-tú nào, không phân-biệt cấp/bậc, chức-vụ, ngành/nghề, hình-sự hay  phản-gián, phái mạnh hay phái đẹp; mà anh đã vinh-quang đi vào lịch-sử  với tư-cách một anh-hùng của dân-tộc Việt-Nam nói chung và Lực-Lượng  Cảnh-Sát Quốc-Gia nói riêng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Kính mời quý vị xem bài của &lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;Duyên Anh: Máu Trung Tá Long đã thấm xuống lòng đất mẹ&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi  không hiểu, trong Dinh Độc Lập, Dương văn Minh và bọn hàng thần lơ láo  đến mức độ nào trước ống kính xấc xược của bọn phóng viên cộng sản và  trước những câu hạch hỏi hỗn láo của bộ đội giải phóng cấp tá. Họ có  nghe những tiếng súng danh dự, trách nhiệm, tổ quốc của lính văn nghệ  diệt T-54 ở cầu Thị Nghè, của lính nhẩy dù cách cổng Dinh Độc Lập chẳng  bao xa? Chúng tôi vào trung tâm thành phố. Dân chúng đang bu kín công  viên dựng hai người chiến sĩ thủy quân lục chiến Việt Nam họng súng nhắm  thằng vào Hạ Viện. Những chiếc loa gắn trên cây cao đã oang oang giọng  nói mới chào mừng giải phóng miền Nam. Bài hát Tiến vào Sài gòn ta quét  sạch giặc thù muốn rung chuyển thành phố. Nhưng trời vẫn thiếu nắng.  Cộng sản đã tiếp thu Đài phát thanh, Bưu điện... Giọng nói cầy cáo của  Lý Quý Chung và ca khúc Nối vòng tay lớn không còn nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi lách đám đông. Dưới chân tượng đài của thủy quân lục  chiến, xác một người cảnh sát nằm đó. Máu ở đầu ông ta chẩy ra tươi rói.  Người sĩ quan cảnh sát đeo lon Trung tá. ông ta mặc đồng phục màu xanh.  Nắp túi ngực in chữ Long. Trung tá cảnh sát Long đã tự sát ở đây Cộng  sản để mặc ông ta nằm gối đầu trên vũng máu. Phóng viên truyền hình Pháp  quay rất lâu cảnh này. Lúc tôi đến là 14 giờ 30. Dân chúng đứng mặc  niệm trung tá Long, nước mắt đầm đìa. Những người không khóc thì mắt đỏ  hoe, chớp nhanh. Tất cả im lặng, thây kệ những bài ca cách mạng, những  lởi hoan hô bộ đội giải phóng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trung tá Long đã chọn đúng chỗ để tuẫn tiết. Tướng giữ thành Sài gòn  là Tổng trấn Sài gòn đã đào ngũ. Tướng giữ thành Sài gòn là Đô trưởng  Sài gòn đã đào ngũ. Tướng giữ thành Sài gòn là Tổng giám đốc Cảnh sát  quốc gia đã đào ngũ. Không có Hoàng Diệu, ở những trạng lịch sử chó đẻ  của thời đại chúng ta. Và trên những tiểu thuyết đấu tranh, những hồi ký  chiến đấu của những con người tự nhởn sống hùng mọi hoàn cảnh, người ta  không thấy một dòng nào viết về cái chết tuyệt vời của trung tá Cảnh  sát tên Long. Cộng sản đã chẳng ngu dại phong anh hùng, liệt sĩ cho quốc  gia. Họ độc quyền anh hùng, liệt sĩ. Ở những cuộc đấu thầu anh hùng,  liệt sĩ quốc gia tại hải ngoại, chưa thấy một nén tâm hương tưởng mộ  trung tá Long. Có lẽ, liệt sĩ đích thật không lãi lớn bằng liệt sĩ giả  vờ thế thì thời đại chúng ta đang sống là cái thời đại gì nhỉ? Nó không  chịu, không thích vinh tôn cái thật, đã đành, nó còn nhởn chìm cái thật  và vấy bẩn lên cái thật một cách thô bạo, ẩn ý và lạnh lùng. Khi cái  thật bị nhận chìm, bị vấy bẩn, cái giả nổi bật, sáng giá và chói lọi,  thơm tho. Như vậy, mọi giá trị về tinh thần, về đạo nghĩa bị nhởn chìm  theo. Rốt cuộc, bọn giả hình sống với cái giả của chúng, huyễn hoặc mọi  người bằng cái giả với bạo lực của quyền uy hợp pháp và cả quyền uy ảo  tưởng hậu thuẫn. Và người công chính thụ động, buông xuôi. Cuối cùng,  con cháu chúng ta sẽ chỉ biết liệt sĩ đất sét, anh hùng gian dối, vĩ  nhân phường tuồng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi muốn biểu dương trung tá Long như Hoàng Diệu hôm nay, Hoàng Diệu  của Sài gòn. ông ta đang nằm kia, dưới chân tượng đài thủy quân lục  chiến Việt Nam anh dũng. Máu trung tá Long đã thấm xuống lòng đất mẹ.  Cái chết của trung tá Long nếu chưa thức tỉnh được sự u mê của thế giới  tự do thân cộng, của bọn phản chiến làm dáng thì, ít ra, nó cũng biểu lộ  cái khí phách của một sĩ quan Việt Nam không biết hàng giặc. Tôi không  mấy hy vọng cái chết của trung tá Long lay động nổi cái bóng tối vô liêm  sỉ trùm đặc tâm hồn những ông tướng đào ngũ. Chúng ta hãnh diện làm  người Việt Nam lưu vong vì chúng ta còn trung tá Long không đào ngũ,  không đầu hàng giặc và biết chết cho danh dự miền Nam, danh dự của tổ  quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi chứng kiến tự phút đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ông nói sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi nhìn rõ ông ta rút súng bắn vào thái dương mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thật chứ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đáng lẽ tôi phải nói dối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tại sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vì nói thật lúc này không có lợi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nghe hai người Sài gòn nói chuyện. Và tôi được nghe "Huyền sử  một người mang tên Long" do một trong hai người kể. Truyện như vầy: 10  giờ 30, Dương văn Minh đọc lệnh đầu hàng, quân đội và cảnh sát tuân lệnh  Tổng thống, lột quần áo, giầy vớ, nón mũ, vất súng đạn bỏ chạy về nhà  mình hay nhà thân nhân của mình. Một mình trung tá Long không lột chiến  bào, không phi tang tích huân chương, không liệng súng đạn. Trung tá  Long từ nơi nào đến, chẳng ai rõ. ông xuất hiện ở công viên trước Hạ  Viện hồi 12 giờ. Ngồi trên ghế đá, ông ta trầm ngâm hút thuốc. Rồi ông  ta nhìn trước, nhìn sau, ngó ngang, ngó dọc. Rồi ông ta đưa tay ôm lấy  đầu, cúi thấp. Khi ấy, Sài gòn đã ồn ào tiếng hoan hô cộng sản giải  phóng. Bất chợt, ông ta đứng dậy, chậm rãi bước gần chân tượng đài.  Trung tá Long đứng thẳng. ông ta ngẩng mặt. Thản nhiên, ông ta rút khẩu  Colt, kê họng súng vào thái dương mình bóp cò. Tiếng đạn nổ trùm lấp  tiếng hoan hô cộng sản. Trung tá Long đổ rạp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đó, diễn tiến cái chết của Trung Tá Long.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ông có mặt ở đây trước lúc trung tá Long xuất hiện?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Phải. Tôi tuyệt vọng, không thiết về nhà nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Rồi sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Dân chúng bu quanh xác trung tá Long. Cộng sản chưa có thì giờ kéo xác  ông ta đi. Phóng viên truyền hình Pháp thu cảnh này kỹ lắm. Chỉ tiếc họ  đã không thu được cái oai phong lẫm liệt của trung tá Long. Họ đến quá  chậm và họ chỉ quay phim một xác chết. ông hãy nhìn cho kỹ. Trung Tá  Long tuẫn tiết cùng chiến bào, cùng cấp bậc, cùng tên mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã nhìn kỹ. Lịch sử của chúng ta đã có những vị anh hùng chỉ có  tên mà không có họ. Như Đô đốc Tuyết, Đô đốc Long... Hôm nay, chúng ta  có thêm trung tá Long. Những ai sẽ viết lịch sử? Và liệu sử gia đời sau  có soi tỏ niềm u ẩn của Trung tá Long chảy máu mắt nhìn quê hương lạc  vào tay quân thù mà bất lực cứu quê hương, mà chỉ còn biết đem cái chết  tạ tội quê hương, dân tộc. Đã hàng tỉ tỉ chữ viết về những chuyện khốn  nạn, viết về những tên khốn kiếp, viết về những sự việc khốn cùng. Dòng  chữ nào đã viết về Trung tá Long? Người ta đã viết cả pho sách dày cộm  để nguyền rủa xác chết. Người ta cũng đã viết cả pho sách dầy cộm để suy  tôn xác sống. Người ta ồn ào. Người ta vo ve. Dòng chữ nào đã viết về  Trung tá Long? Ai đã làm công việc sưu tầm lý lịch đầy đủ của vị liệt sĩ  đích thực này? Than ôi, lịch sử đã hóa thành huyền sử. Cho nên người ta  nhìn quốc kỳ mà không cảm giác linh hồn tổ quốc phấp phới bay. Chúng ta  đang bị sống trong cái thời đại của những ông tướng đào ngũ, của những  ông tổng trưởng đào nhiệm không hề biết xấu hổ. Thời đại của chúng ta  còn đòi đoạn ở chỗ, kẻ sĩ và kẻ vô lại đồng hóa trong "lý tưởng" nguyền  rủa xác chết và suy tôn xác sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xưa, Hàm Nghi 8 tuổi, hỏi cận thần:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tay bẩn lấy gì rửa? Cận thần đáp:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hàm Nghi hỏi thêm:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nước bẩn lấy gì rửa?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cận thần ngơ ngác:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tâu bệ hạ, thần không hiểu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hàm Nghi nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nước bẩn lấy máu mà rửa!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trung tá Long đã  lấy máu rửa một vết ô nhục 30-4. Lính nhẩy dù đã lấy máu rửa một vết ô  nhục 30-4. Lính văn nghệ đã lấy máu rửa một vết ô nhục 30-4. Những kẻ  tạo ra ô nhục 30-4 lấy gì nhỉ? Họ đang cầm ca, cầm đĩa xếp hàng ngửa tay  lấy cơm, lấy nước ở đảo Guam. Biết đâu chẳng xẩy ra tranh cơm như tranh  quyền bính. Và biết đâu chẳng bị ông quân cảnh Mỹ đen tặng một vài cái  tát xiếc! Những kẻ này vẫn thừa thãi vô liêm sỉ để họp bàn, hiến kết cứu  nước. Lịch sử lại thêm vài phụ trang chó đẻ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giải phóng quân đã đổ đầy trước thềm Hạ Viện. Cỏ đuôi chó hoan hô  tưng bừng. Dân chúng chiêm ngưỡng Trung Tá Long tản mạn. Trung Tá Long  nằm nguyên chỗ ông ngã rạp cho máu rửa nhục Sài gòn. Giã từ liệt sĩ!  Vĩnh quyết liệt sĩ. Xin hãy phù hộ tôi kéo dài cuộc sống hèn để có ngày  được viết vài dòng về Trung Tá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;BBT: Qua nhiều bài viết về Trung Tá Nguyễn Văn Long mà chúng tôi  có dịp đọc trước đây, chúng tôi vẫn cảm thấy có điều gì đó còn thiếu  sót, nếu không muốn nói là chưa thỏa mãn được những gì mà chúng ta muốn  biết về Trung Tá Long. Người mà chúng tôi nghĩ đến có thể bổ túc cho  những thiếu sót đó không ai khác hơn là cựu Trung Tá Nguyễn An Vinh,  nguyên Chỉ Huy Trưởng Bộ Chỉ Huy Cảnh Sát Quốc gia Đà Nẳng, người đã có  thời gian dài được gần gũi với Trung Tá Long, trong phạm vi Bộ Chỉ Huy  Khu I, cho đến ngày 30 tháng 4 năm 1975.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Kính mời quý vị xem bài của cựu Trung Tá Chỉ Huy Trưởng Nguyễn An Vinh&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau  chính biến 1 tháng 11 năm 1963 lật đổ nền Ðệ nhất Cộng Hòa, Quốc Gia  trải qua một thời kỳ hỗn lọan. Tại miền Trung, đặc biệt là Thừa Thiên  Huế, họat động ngành an ninh trật tự hoàn toàn tê liệt. Chỉ trong vòng  chưa đầy 3 năm mà đã thay đổi sáu Giám-Ðốc Nha Công An. Có ông chỉ tại  chức 32 ngày. Hai Trưởng Ty Công An Thừa Thiên và Cảnh Sát Huế đều là cơ  sở nòng cốt Cộng Sản, một vài tay chân của nhóm Phật Giáo Ấn Quang  tranh đấu ly khai xuống đường phá rối. An ninh trật tự hoàn toàn suy  sụp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðể đối phó với tình hình rối ren của vùng I, tháng 6 năm 1966 Trung  Ương quyết-định bổ nhiệm Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan đảm nhiệm chức vụ  Tổng Giám Đốc Cảnh Sát Quốc Gia, và ngay lập tức, ông cho chấn chỉnh lại  những hoạt động của Lực Lượng Cảnh Sát Quốc Gia tại địa phương đầy biến  động này, đồng thời bổ nhiệm Quận Trưởng Cảnh-Sát Võ Lương giữ chức  Giám-Ðốc Cảnh Sát Quốc-Gia Vùng. Quận Trưởng Cảnh Sát Võ Lương là  Giám-Ðốc thứ bảy kể từ năm 1963 và là người đầu tiên giữ vững đựơc kỷ  cương trật tự sau một thời gian hỗn loạn quá dài. Ðể mau chóng ổn định  nhân-sự cũng như họat động, Ông cho lệnh di chuyển Nha CSQG từ Huế vào  Ðà-Nẳng. Ông cho tất cả nhân viên dễ dàng trong một tháng để thu xếp  gia-đình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong vòng một tháng đó, phần đông nhân-viên đã có đủ thì giờ để ổn  định việc nhà cửa và chuyện con cái học hành. Chỉ riêng Trung Tá Long,  lúc ấy vừa được bổ nhiệm chức Chủ-Sự Phòng An Ninh Nội Bộ kiêm Thanh  Tra, là còn loay hoay chưa kiếm ra nơi tá túc cho gia-đình. Hết hạn 1  tháng, Ông không thèm xoay sở nữa mà đã sáng kiến thực hiện một việc cổ  kim không giống ai:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thấy có một khoảng đất công trống trên đường Duy Tân, giữa lòng  Thành Phố, Ông dựng lên một cái chái lợp tôn, dựa lưng vào bức tường  thành của một Công Sở. Ðó là nơi gia đình ông đang cư trú, không điện  không nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có hai nhân viên thuộc quyền ghé thăm thấy cả nhà ban đêm thắp hai  ngọn đèn dầu lù mù, họ rủ nhau hùn tiền mua đến cho ông một cái đèn  Manchon. Ông từ chối nhất định không lấy, nói thế nào ông cũng không  chịu, bắt họ đem đi trả lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu chuyện nhà ông Long thắp đèn dầu được nhiều người kể đi kể lại ở  sở. Một hôm nhân có dịp ngồi chung xe với ông Giám Ðốc lên họp Quân  Ðoàn, tôi kể Ông nghe câu chuyện về cái đèn Manchon. Ông Giám Đốc lắc  đầu nói: “...tính của Long là vậy, tôi biết chả từ lâu, từ hồi còn làm  bên Công An Liên Bang. Ðó là một người rất tốt, thanh liêm và cương  trực, đông con nhà nghèo...”. Từ lúc đó cho đến khi vào họp Ông không  nói thêm lời nào. Ông lặng lẽ, dường như có điều tính toán suy nghĩ, ngó  mông lung ra ngoài đường. Tuần lễ sau, tôi ghé nhà Long thăm đã thấy có  điện nước. Hỏi ra thì biết trong lúc Ông Long đi làm, có 2 người tới  bắt cho 2 bóng đèn và 2 lỗ cắm điện, một vòi nước. Họ không lấy tiền  cũng không cho biết ai sai tới. Tôi biết ngay là do sự can thiệp kín đáo  của Ông Giám đốc. Biết Ông không ra mặt tôi cũng làm thinh luôn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Liền sau đó, trong một phiên họp khoáng đại, ông Giám Ðốc hỏi nhỏ  tôi, nhà Long có điện chưa. Tôi trả lời có rồi, có cả nước nữa. Ông gật  đầu, mỉn cười nhìn về phía Long, nét mặt hiền lành khoan dung. Ông vui  vì đã giúp được thuộc cấp một việc tuy nhỏ nhưng rất cấp bách cần thiết.  Tính Ông quảng đại, kín đáo và chi-tiết. Nhiều khi làm ơn từ việc nhỏ  đến việc lớn, không cần cho ai biết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dạo ấy, vì cơ sở mới dọn từ Huế vào, phòng ốc chưa đủ, Ông Giám-đốc  cũng không có tư dinh phải ở tạm một phòng trong khách sạn Grand Hotel  trên đường Bạch Ðằng. Trong khách sạn có sẵn Restaurant. Ông thường dùng  bữa vớí nhiều viên chức khác ngành, vừa ăn vừa luận bàn công việc.  Những lúc không mời ai, Ông gọi tôi tới ăn cơm chung. Nhờ có chút khả  năng giao-thiệp, quen biết nhiều người và luôn sẵn những chuyện tếu vô  hại, Ông thường ngồi nhiều giờ với tôi, bàn về đủ mọi thứ, phần lớn là  những việc trên trời dưới đất, không dính dấp gì tới công vụ. Nhân một  lúc vui vẻ, cởi mở, tôi nhắc lại chuyện Trung Tá Long và hỏi Ông lý do  không cho Long biết việc Ông can thiệp bắt điện nước vào nhà. Ông cườì  rồi từ từ kể. Sau đây là những gì Ông Giám đốc Võ Lương nói về Trung Tá  Nguyễn văn Long:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“...Tôi biết Long từ những thập niên 1940, khi Giả ( tiếng thông  dụng miền Trung có nghĩa là Anh ấy, Ông ấy ) mới gia-nhập Ngành An ninh  thời Tây. Giả nổi tiếng1à siêng năng cần mẫn, kỷ-luật và trong sạch.  Lương bổng không đến nỗi tệ nhưng gia-đình đông con lại suốt đời không  tơ hào những bổng lộc phi nghĩa nên thời nào cũng nghèo. Cả đời ở nhà  mướn. Ðúng ra, trước năm 1963 Giả cũng có một căn nhà tương đối được, ở  đường Phạm Hồng Thái, Thành Phố Huế. Nhà này có từ nhiều năm trước, có  thể do cha mẹ để lạị. Trước đảo chánh Ông Diệm, Giả bị bắt giam trong vụ  Gián Ðiệp Miền Trung do Phan Quang Ðông điều tra khai thác. Trong thời  gian bị ngưng chức không lương tiền hàng tháng, bà vợ đã phải bán căn  nhà này để đong gạo cho gia đình...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;...Giả sống rất chừng mực, lương thiện, không có khả năng xoay xở,  lại càng không muốn xoay xở bậy bạ. Nhũng lúc gặp khó khăn thì cắn răng  chịu đựng, không hề muốn nhờ vả ai. Giả rất khó chịu khi phải chịu ơn  người khác. Ðiều này giải thích được tại sao tôi không trực tiếp cho  biết đã nhờ người bắt điện nước cho gia đình Giả. Chuyện nhỏ không muốn  Giả có mặc cảm mang ơn....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;... Là viên chức kỳ cựu, phuc vụ trong ngành đã hơn 20 năm, Long có  khá nhiều cơ hội để khá hơn, nhưng cơ hội nào Giả cũng bỏ qua, có khi  còn quyết liệt từ chối thẳng tay, nên đến bây giờ vẫn sống chật hẹp với  đồng lương của một công chức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;... Giả bị bắt giam trong vụ Gián Ðiệp Miền Trung năm 1962 nên sau  khi Chính Phủ Ngô Ðình Diệm bị lật đổ, Long được cử ngay làm Trưởng Ban  Công Tác Ðặc nhiệm điều tra tội ác và tài sản chế độ cũ cũng như của  nhóm Cần Lao. Nhiều người cứ tưởng dịp này Long tha hồ ân oán giang hồ.  Nhưng trái với mọi suy đoán, Long hành xử trách nhiệm hoàn toàn vô tư,  không nghe lời xúc xiểm, không thành kiến, cũng như không bới lông tìm  vết. Ðể tránh mấy tay môi giới chạy chọt xin xỏ đút lót lôi thôi, Long  cắm trại luôn trong sở, thật khuya mớí lạch cạch đạp xe về nhà. Dạo ấy  cả gia-đình đã theo đạo Công Giáo, nhà thuê ngay kế bên Dòng Chúa Cứu  Thế Huế.. Nhà Long cữa đóng then cài. Long không tiếp bất cứ ai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;...Năm 1965, Long đưọc bổ nhiệm làm Trưởng Ty Công an Ðặc Biệt Bến  Hải, đóng dọc theo Nam Vĩ Tuyến 17 thuộc Quận Trung Lương, Tỉnh Quảng  Trị. Nhận việc chưa bao lâu thì Phòng Lương Bổng, Vật Liệu , Kế Toán đưa  cho Giả một phong bì đầy tiền. Long hỏi cái gì thì họ cho biết, như  thông lệ từ trước, đây là số tiền bán bớt xăng nhớt và văn phòng phẩm  nạp cho Trưởng Ty làm mật phí giao tế. Giả đỏ mặt, trợn mắt đòi bỏ tù cả  đám. Từ đó hết ai dám léng phéng chuyện tiền nong lem nhem với Long...”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kể đến đây Ông Giám Ðốc cườì thành tiếng và nói đùa: “...Nếu Long  chịu nhận vàì ba mớ phong bì như thế thì đâu đến nỗi bây giờ phải cắm  dùi đường Duy Tân. Nên nhớ Long đang là chức Trưởng Ty khi được lệnh di  chuyển từ Quảng Trị vào Ðà-Nẵng. Một Ông Tưởng Ty mà ngày trước ngày sau  phải ở bụi ở đường thì thế gian chỉ có một Nguyễn văn Long mà thôi,  không có người thứ hai. Bổ nhiệm Long vào chức An Ninh Nội Bộ và Thanh  Tra, tôi yên tâm nhưng cũng có nhiều anh khó chịu không vui đấy...”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi tôi hỏi về Vụ Gián Ðiệp Miền Trung , Ông cho biết vụ ấy không  hẳn là có thật mà chỉ do Pháp cố ý dựng chuyện lên để phá thối. Công  việc của Phan Quang Ðông là huấn luyện và tung mạng lưới tình báo gián  điệp ra Bắc hoạt động vùng Thanh Nghệ Tĩnh mà thôi. Ðông không dính líu  gì đến vấn đề nội chính và an ninh quốc nội. Ðông bị xử tử hình để bịt  miệng, do áp lực từ Cộng Sản trong nhóm tranh đấu, gây rối Mìền Trung.  Không có vụ gián điệp thì Ðông cũng bị giết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hình như Long biết sự kiện này cho nên ngày xử bắn Phan Quang Ðông  tại Sân Vận Ðộng Chi Lăng, mấy người bạn cùng vụ rủ Long đi coi, Long từ  chối. Long nói: “...chuyện Ðông có những điều chưa minh bạch, xét xử  vội vàng và có quá nhiều áp lực. Ðông đâu đáng tội chết! Vả lại oán thù  nên cởi, không nên buộc... Ông Giám Ðốc kết luận:...Long khắt khe sắt  thép với chính mình nhưng khoan dung nhân hậu, công bằng và rộng lượng  với kẻ khác, cả với kẻ vừa mới giam giữ mình...”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 1970 , tôi bàn giao chức Chỉ Huy Trưởng cho Thiếu Tá Trần Hàng  để ra Ðà-Nẵng. Vừa nhận việc chưa được bao lâu thì Thành Phố chịu một  cơn bão lụt Sóng Thần khủng khiếp chưa từng thấy trong cả trăm năm. Mưa  như trút nước. Sóng biển gầm thét dữ dội. Một phần đường trong thành phố  ngập nước quá đầu gối. Giáp ranh phía Bắc Thành Phố là Bãi Thanh Bình  thành một vùng nước mênh mông. Nhưng ngặt nghèo và nguy hiểm nhất là khu  tạm cư Ngọc Quang. Khu này là một giải cát bồi thoai thoảỉ nằm dài giửa  Bãi Thanh Bình và biển cả, không một bóng cây. Từ tầm xa nhìn tới ,  toàn khu hoàn toàn biến mất, chỉ còn thấy lác đác ít nóc nhà nhấp nhô  theo sóng dữ. Gió rất mạnh, thổi giật từng cơn. Bộ Chỉ Huy Cành Sát Quốc  Gia huy động toàn bộ lực lượng cơ hữu như Giang Ðoàn và trưng dụng thêm  một số ghe thuyền tư nhân trong nỗ lực di tản dân chúng vào khu an  toàn, lúc ấy là sân Trường Kỹ Thuật ở đường Cao Thắng và chung quanh 2  Thánh Ðường Họ Giáo Ngọc Quang và Giáo Xứ Thanh Ðức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Qua máy truyền tin, Giang Ðoàn cho tôi biết gia-đình Trung Tá Long ở  vào một khu nguy hiểm nhất. Nhà có thể bị cuốn trôi ra biển bất cứ lúc  nào. Cả gia-đình đã lên được đất liền nhưng Trung Tá Long đang ngồi trên  một cái chõng tre, tay cầm chai rượu thuốc, nói là để ở lại giữ nhà,  không chịu đi đâu hết. Tôi nghe mà lạnh người. Cũng lại cái “Ông Trời  sợ” này nữa. Tôi không thể quên vụ Ông cắm dùi ở đường Duy Tân năm nào  và việc Ông Giám Ðốc Võ Lương kín đáo giúp đỡ bắt điện nước cho Long.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nhờ Giang Ðoàn ra tận nơi, đưa máy truyền tin cho tôi nói chuyện  với Long. Nghe tiếng tôi, Ông nói ngay: Chào Ông Chỉ Huy Trưởng, tôi  không sao đâu. Sau một hồi giải thích gần như năn nỉ, cuối cùng phải  viện dẫn lý do an ninh cũng như xin Ông hợp tác để làm gương cho đồng  bào. Cuối cùng Ông mới chịu vào bờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dọn dẹp bão lụt xong, dân chúng lo sửa sang những thứ đỗ nát. Tôi  điện thoại cho Ông hỏi thăm nhà cửa hư hại ra sao. Ông trả lời tỉnh bơ:  Nhà chỉ có mấy tấm ván, xẹp xuống rồi dựng lại lên, có chi mà hư hại.  Tuần này tôi xin nghỉ mấy ngày phép và mất một mớ đinh là xong ngay.Tôi  bái phục cái thái độ bình tâm giản dị gần như bất cần của Ông, nhưng  quyết định phải ra tận nơi coi cho biết. Tôi mặc thường phục cùng với  mấy tay bài trừ du đãng đi Honda, luồn lách ra Ngọc Quang. Tới nhà Ông  Long, tôi hết hồn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Căn nhà của Ông chỉ là một tác phẩm chắp nối vội vàng và lỏng lẻo  gồm mọi thứ tạp nhạp không đáng gọi là vật liệu, góp nhặt từ nhiều nguồn  gốc khác nhau. Nhà nằm lọt vào khu vực tạm cư hỗn độn gồm các gia đình  đổ về từ những vùng quê Quảng Nam mất an ninh. Giây điện và giây phơi áo  quần chằng chịt. Rất mau, tôi vụt nhớ đến một bản báo cáo của Cảnh Sát  Ðặc Biệt về việc Cộng Sản cài người vào dân tị nạn và vụ xe ông Trưởng  Phòng Ðặc Biệt Nha tên Diệp đi mua vật liệu bên Quận Ba bị đặt Plastic  chết banh xác trên gần Chợ Cồn năm nào. Thương Ông, tôi nhất định phải  đưa Ông vào thành phố.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngay ngày hôm sau tôi nhờ các Phường Quận tìm dùm một miếng đất cho  Ông Long cất nhà. Các nơi tìm được khá nhiều nhưng tôi chọn ra 4 chỗ.  Tôi lái xe đưa Ông đi xem. Cả 4 chỗ Ông không chê nhưng ngần ngại không  quyết định, viện dẫn nhiều lý do nghe cũng được. Chuyện không thể chậm  trễ, tôi nói ngay: hay là Ông vô ở chung với tôi. Ông cười khẩy, tưởng  tôi bực mình nói lời mỉa mai. Sự thực khi nói câu đó, tôi nghĩ đến khu  đất trống sau tư dinh dành cho gia đình Chỉ Huy Trưởng số 37 Nguyễn Thị  Giang, ngay trung tâm thành phố, sát tường rào Trường Nam Tiểu Học, có  thể mở lối đi riêng. Tôi chỉ cho Ông. Ông chịu liền nhưng còn bán tín  bán nghi. Ðể xác nhận không phải chuyện bông đùa, tôi đưa Ông tới một  trại cây đường Phan đình Phùng, nói với bà chủ chọn cho Ông một số cây  ván thứ tốt, hoá đơn gởi cho tôi. Tới đây Ông mới tin là chuyện thật và  bắt tay tôi vui vẻ, nói lời cám ơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không chờ đợi lâu, Ông cho tháo căn nhà từ Ngọc Quang, cha con chồng  vợ cả gần chục người hớn hở dựng căn nhà mới. Chỉ trong vòng chừng 2  tuần là xong, điện nước từ nhà tôi câu qua. Gia đình Ông Long vui vẻ đã  đành, phần tôi cũng vui không ít.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ngày tiếp theo, tôi chờ hoài không thấy trại gỗ đưa hóa đơn  tới, hỏi ra mới biết: thấy tôi tận tâm, nể mất lòng, Ông chỉ lấy một ít  ván gắn vào mặt tiền coi cho được còn bao nhiêu Ông mua các thứ tạp nhạp  từ một bãi phế thải ở đường Ông Ích Khiêm chở mấy xe Ba Gác về, đóng  phía trong phía ngoài khá tươm tất. Một lần nữa tôi cảm phục tính lương  thiện và sòng phẳng của Ông. Dọn vào nhà mới xong, ít lâu sau Ông thăng  Trung Tá và được bổ nhiệm Chánh Sở Tư Pháp, tiếp tục phục vụ tại Bộ Chỉ  Huy Vùng. Từ đây Ông yên tâm ở bên cạnh nhà tôi và tôi cũng có cơ hội  làm một chút quan sát:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà Ông rất đông con. Một vợ một chồng, sinh 12 lần, nuôi 13 đứa, có  cả cặp sinh đôi sau cùng, một trai một gái. Ông còn cưu mang thêm một  đứa cháu mồ côi, anh nó đi lính tận trên Pleiku, giao luôn cho Ông giữ.  Chưa hết. Nhà còn có thêm một con heo con. Bà Long nói phải nuôi thêm  con heo làm lợi, cho đứa cháu mồ côi thêm tiền ăn học. Chuyện nhà Ông  Long nuôi heo nhiều người không tin, đòi đến coi. Làm gì giữa thành phố,  ngay cạnh tư dinh Chỉ Huy Trưởng Cảnh Sát mà lai có người dám nuôi heo.  Ai nói gì thì nói, hiểu rõ hoàn cảnh gia-đình, cùng cái lý do chân thật  và tội nghiệp đối với Bà Long, tôi không phản đối. Mấy đứa con nhỏ của  tôi cũng rất ưa thích con heo. Ði học về, tụi nhỏ chạy sang xem, cho heo  ăn, trầm trồ khen heo sạch sẽ và mau lớn. Thấy các con ưa thích, tôi  cũng vui. Bà Long lại càng vui hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Long dạy con rất nghiêm nhưng không hề ồn ào to tiếng. Ông ưa  nói chuyện gương trung liệt người xưa và lấy chuyện sách đèn của các con  làm trọng. Ông thường dặn con: dù hoàn cảnh nào cũng ráng kiếm cho được  ba mớ chữ. Câu Ông thưòng nhắc đi nhắc lại với các con là: Khi nào cái  đầu cũng ở trên. Cái đầu phải có kiến-thức để điều khiển toàn thân làm  những việc khá hơn là việc tay chân lao động.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những lúc rảnh rỗi nhà tôi hay sang chơi, khen mấy cháu học giỏi và  thường dấm dúi cho các em chút đỉnh tiền để khi thì mua cái cặp sách,  khi thì mua bộ áo quần. Ðặc biệt đứa cháu mồ côi là nhà tôi thương nhất.  Ông Long có mấy con đã trưởng thành. Hai anh đi không quân, một thiết  giáp, ba Cảnh Sát. Đứa đầu lòng tên Phụng, Sĩ Quan Biệt Ðộng Quân, tử  trận. Thỉnh thoảng các cháu về phép, nhà tôi thường dặn dò phải cận thận  giữ mình, đôi khi còn có chút ít tiền cho các cháu cà phê. Những cử chỉ  thương yêu nhẹ nhàng kín đáo như thế chỉ có các con và Bà Long biết,  Ông Long thì không. Qua tôi, nhà tôi đã hiểu tính Ông Long rất tự ái và  không ưa nhờ vả ai, dù là từ những người thân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong năm năm sống cạnh nhau, Ông Long chỉ sang nhà tôi có một lần,  đi chung với Ông Võ Hoàng, anh Ông Giám Ðốc Võ Lương. Lúc ấy tôi vừa cho  thêm một người bạn khác, Ông Huỳnh Giáo cựu Trưởng Ty Công-An Quảng Tín  làm căn nhà đằng sau , phía bên phải. Nhà Ông Long bên trái. Ông Võ  Hoàng là một nhà phong thủy cho biết hai căn nhà phía sau Tư dinh là một  phối trí phong thủy tuyệt hảo, che chắn hết mọi bất trắc, rủi ro, không  sợ đao kiếm cùng kẻ xấu chém lén sau lưng. Ông Chỉ Huy Trưởng sẽ yên vị  tại chức lâu dài. Tôi không biết nhiều về phong thủy, cũng không hẳn  tin. Tôi chỉ muốn làm một việc tử tế khi có cơ hội để giúp cho hai người  bạn mà tôi rất thương yêu và mến phục.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sống bên nhà tôi lâu như thế mà gia-đình Ông Long không bao giờ xin  ân huệ cho mình cũng như cho bất cứ ai. Họ sống lặng lẽ, âm thầm gần như  cam chịu. Bà Long thường nói đây là căn nhà vừa ý nhất từ trước đến nay  và ao ước được ở đây mãi mãi.. Niềm ao ước bình thường giản dị ấy không  được bao lâu thì Ðà-Nẵng thất thủ, cuối tháng ba 75. Tai trời ách nước  đổ sập xuống, chúng tôi tan tác mỗi người một nơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thoát đi được trong gang tấc, theo một tàu Mỹ vào Cam Ranh. Tại  đây dùng tàu đò dân-sự vào Vũng Tàu. Khi vừa mới từ bờ ra lại biển khơi,  tôi gặp Ông Long đi trên một ghe đánh cá từ Ðà-Nẵng vào. Tôi đổi tàu  cùng Ông xuôi Nam. Về đến Saì-Gòn chia tay mỗi người một ngã. Tôi tìm  cách cùng gia đình thoát thân lần nữa. Qua tới Guam được mấy ngày thì  được tin Long tự sát. Tôi bàng hoàng xúc động, thương Ông suốt một đời  lận đận và kết thúc tức tưởi thế kia. Từ đó tôi bị thúc bách và tự cho  như có bổn phận phải tìm thêm tin tức của Long:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở Mỹ, tôi theo dõi các báo lớn ngoại quốc có đăng trang bìa hình  Long tự sát trước tượng đài Thủy Quân Lục Chiến khu tiền đình Trụ Sở  Quốc Hội, sắc phục và cấp bậc Sĩ Quan Cảnh Sát ngay ngắn đàng hoàng,  nhưng không có báo nào nói xác Long ai đem đi đâu. Tôi cứ nghĩ thi thể  vô thừa nhận đã bị vùi dập ở một xó xỉnh nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng không. Khoảng hơn hai tuần sau, Bà Long nhận đươc giấy báo vào  nhà thương Grall nhận xác. Nguyên do là khi tuẫn tiết, trong túi áo  Long có thẻ căn cước địa chỉ 37 Nguyễn Thị Giang, Ðà-Nẵng. Nhà thương cứ  theo địa chỉ đó mà báo tin. Tôi nhớ là cái căn cước bọc nhựa ấy tôi đổi  lại cho Long khi vừa mới dọn vào ở chung, đặc biệt có chữ ký của tôi  làm kỷ niệm, không phải chữ ký của Thiếu Tá Chỉ Huy Phó như những căn  cước khác. Tự nhiên tôi có chút suy nghĩ sao mà cái việc nhỏ nhặt như  việc đổi cái thẻ căn cước bọc nhựa năm xưa lại đưa đến một sự việc quá  quan trọng như thế. Cái căn cước có chữ ký của tôi đó không phải vì  nhu-cầu mà chỉ vì chút cảm tình, nhưng lại chính nhờ nó mà gia-đình nhận  đươc xác của Long. Ðây có phải chỉ là một diễn tiến tình cờ hay là một  tính toán cẩn thận của Long. Giả thuyết thứ hai hợp lý hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðà-nẵng mất mau quá, Long chưa kịp lãnh lương tháng ba nên nhà không  có tiền vào Sàigon. Tội nghiệp chỉ có cô Tâm, con thứ ba vào nhận xác.  Tới SàiGòn ngày 17 tháng 5 cô Tâm cùng với một người chị thứ hai tên Ðào  và người em gái tên Thuận đang làm việc ở Sai-Gòn tới nhà thương Grall.  Tại dây nhân viên Bệnh Viện, như có được lệnh của Ban Giám Ðốc, đã dành  mọi dễ dàng, chỉ vẽ tận tâm chu đáo và tỏ ra có thiện cảm đặc biệt với  người chết. Họ tắm rửa, thoa thuốc, uốn nắn và chăm sóc thi thể nhẹ  nhàng tử tế đến độ làm các con cảm-động và ngạc nhiên. Ngày chôn cất có  ban hậu sự Nhà Thương sắc phục và xe tang đàng hoàng, khoan thai đưa  tiễn tới Nghĩa Trang. Tất cả đều hoàn toàn miễn phí. Thi hài được mai  táng tại Nghĩa Trang Giáo Xứ Công Giáo Bà Quẹo với đầy đủ lễ nghi tôn  giáo. Có Linh-Mục đến làm phép xác. Rõ ràng là cái chết công khai và lẩm  liệt của một Anh Hùng vị Quốc vong thân, ngay lập tức đã có người trân  trọng. Ít năm sau gia đình cải táng. Lần này thì khăn tang trắng một  vùng, đầy đủ vợ và các con, các cháu, xác được hỏa thiêu. Tro ký thác  tại Nhà Thờ Dòng Chúa Cứu Thế Sài-Gòn, đường Kỳ Ðồng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;x&lt;br /&gt;x x&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày mất nước 30 tháng 4 năm 75, khi biết mọi sự đã  hỏng hết, nhiều Tướng Lãnh, Sĩ Quan, Binh Lính, Cảnh Sát và cả nhân-  viên Dân Chính đã tự sát tại nhiều nơi và bằng nhiều cách, cách nào cũng  nói lên chí khí bất khuất không đầu hàng, không để cho thân rơi vào tay  giặc. Nhưng cái chết của Trung Tá Nguyễn văn Long mới được cả thế giới  biết đến mau nhất, gây xúc động mạnh nhất. Long đã chọn cách thế, giờ  giấc cho cái chết có mục đích tại một địa điểm không thể có nơi nào  thích hợp hơn. Trước Tòa Nhà Quốc Hội, dưới chân Tượng Ðài Chiến Sĩ là  nơi biểu tương Trái Tim đang thoi thóp của Miền Nam. Ông đã nằm xuống đó  để chấm dứt nhịp đập trái tim Ông. Ông dâng hiến máu tươi và mạch sống  cho Tổ Quốc. Khỏi cần phải luận bàn dông dài, cả thế giới cùng công nhận  Long đã bình tĩnh sửa soạn cho cái chết từng chi-tiết. Long mặc sắc  phục, cấp bậc chỉnh tề, thẻ căn cước cài trong túi áo. Trước lúc bắn vào  đầu, Long đứng nghiêm, chào kính Tượng Ðài rồi khoan thai nằm xuống.  Chỉ một phát súng dứt khoát và chính xác, Long anh dũng đền ơn nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðã một thời sống gần và làm việc chung, tôi thương mến Long lúc sinh  thời, kính phục Long khi đã chết và sẽ mãi mãi nhớ Long. Cái chết của  Long là một cái chết bất tử.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7770692617733640223-8541471756981237369?l=thepsung.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thepsung.blogspot.com/feeds/8541471756981237369/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7770692617733640223&amp;postID=8541471756981237369' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7770692617733640223/posts/default/8541471756981237369'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7770692617733640223/posts/default/8541471756981237369'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thepsung.blogspot.com/2010/08/trung-ta-nguyen-van-long-bao-quoc-cong.html' title='Trung Tá Nguyễn Văn Long: Bảo Quốc công thần'/><author><name>Nha Kỹ Thuật</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00058869536112748808</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='26' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/SKrYhjfyioI/AAAAAAAAC0w/Z-Pv_vtrYCM/S220/phamhoasize07.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7770692617733640223.post-4453197068454617595</id><published>2010-08-05T14:54:00.000-07:00</published><updated>2010-08-05T14:54:02.370-07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/TFsy5btXuvI/AAAAAAAAPUU/pDh8pe8uDvQ/s1600/Hat+Cho+Anh+8-01-10+Photos+by+MK-Troubadour+%2834%29.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://2.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/TFsy5btXuvI/AAAAAAAAPUU/pDh8pe8uDvQ/s400/Hat+Cho+Anh+8-01-10+Photos+by+MK-Troubadour+%2834%29.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7770692617733640223-4453197068454617595?l=thepsung.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thepsung.blogspot.com/feeds/4453197068454617595/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7770692617733640223&amp;postID=4453197068454617595' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7770692617733640223/posts/default/4453197068454617595'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7770692617733640223/posts/default/4453197068454617595'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thepsung.blogspot.com/2010/08/blog-post.html' title=''/><author><name>Nha Kỹ Thuật</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00058869536112748808</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='26' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/SKrYhjfyioI/AAAAAAAAC0w/Z-Pv_vtrYCM/S220/phamhoasize07.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/TFsy5btXuvI/AAAAAAAAPUU/pDh8pe8uDvQ/s72-c/Hat+Cho+Anh+8-01-10+Photos+by+MK-Troubadour+%2834%29.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7770692617733640223.post-2017939152938011732</id><published>2010-07-15T10:09:00.000-07:00</published><updated>2010-07-22T17:04:49.518-07:00</updated><title type='text'>SỨC MẠNH TÌNH CHIẾN HỮU</title><content type='html'>&lt;script language="JavaScript" src="http://pub16.bravenet.com/counter/code.php?id=405502&amp;amp;usernum=1340045908&amp;amp;cpv=2" type="text/javascript"&gt;&lt;/script&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/TD9BFAb-9VI/AAAAAAAAOX8/AAn7wNfzcas/s1600/2779062880031690022FCwnKp_fs.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="237" rw="true" src="http://4.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/TD9BFAb-9VI/AAAAAAAAOX8/AAn7wNfzcas/s400/2779062880031690022FCwnKp_fs.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Ba hồi kẻng báo thức chưa dứt là Lộc đã có mặt ở đầu hàng tù nhân đứng chờ giờ mở cửa. Họ có mười lăm phút đồng hồ để làm vệ sinh thân thể mỗi buổi sáng. Cánh cửa phòng giam vừa hé mở, Lộc phóng thẳng đến khu vệ sinh. Nhu cầu trước tiên trong ngày là giải quyết cấp bách cái ruột già chứa đầy chất cặn bã của các món "cải thiện" không lấy gì bổ dưỡng chỉ cốt cho qua cơn đói cồn cào ruột gan của ngày hôm qua . Có lẽ đây là thời gian hạnh phúc nhất của chàng trong suốt ngày dài trong chốn lao tù cộng sản.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Trần Xuân Lộc gốc người Hà Nội, di cư vào Nam sau hiệp định Genève 1954. Gia đình chàng sống tại một thị trấn nhỏ của một tỉnh ở miền Trung. Ông bố dạy học ở trường tiểu học trong làng. Mẹ Lộc có một quày bán hàng vải nằm ngay trung tâm thị trấn. Gia đình Lộc tuy không giàu có, nhưng với số tiền lương công chức của bố và tiền thu nhập của mẹ, cuộc sống trong gia đình cũng sung túc hơn nhiều người.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Những năm 59, 60 tại địa phương Lộc ở đã bắt đầu xảy ra những xáo động vào ban đêm. Cán bộ Cộng sản được gài lại hầu như đồng loạt đi hoạt động tuyên truyền tại khắp các vùng hẻo lánh. Không khí thanh toán, hận thù bắt đầu bao phủ khu thị trấn yên lành này. Mọi người lo sợ, không biết bao giờ những kẻ lạ mặt thường xuất hiện về đêm sẽ gieo tai họa cho dân lành chỉ biết bám vào ruộng đồng và ngôi chợ. Trước tình hình ấy, bố mẹ Lộc đã chuẩn bị rời bỏ thị trấn này.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Mùa mưa năm đó đến rất sớm. Nước sông dâng lên làm ngập cả một vùng mênh mông. Mưa tối trời tối đất. Nước xối xả tuôn tràn tạo thành trăm ngàn dòng thác đổ xuống từ đỉnh núi cao. Nước tràn đồng lênh láng. Những xóm làng dọc hai bên bờ sông chỉ còn nhấp nhô mấy nóc nhà cao. Dòng nước lũ cuốn phăng tất cả. Xác súc vật chết trôi lễnh nghễnh. Năm ngày sau, cơn mưa mới dứt. Nước lụt từ từ rút dần để trơ lại cảnh nhà vườn xơ xác tiêu điều. Người dân không còn miếng ăn. Chính quyền phải cấp tốc chở thực phẩm đến cứu đói.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Mưa làm sập hầm bí mật, cuốn trôi tất cả thức ăn dự trữ trên rừng. Bọn Việt Cộng nằm vùng và số người hồi kết sống trên căn cứ địa tận núi cao, chờ khi màn đêm bao phủ là xục xạo vào làng và thị trấn, buộc dân đóng thuế bằng những món hàng cứu lụt. Sau mấy ngày bị ngập nước, chúng hành động chẳng khác gì bầy chuột đói tràn xuống đồng bằng rúc rỉa dân nghèo. Người nào có thái độ chống đối hay chỉ trích lối đánh thuế theo kiểu cướp ngày là bị ghi vào sổ đen.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Không đầy hai tháng sau, trong một đêm tối trời, ba người lạ mặt xông vào nhà bắt thầy giáo Hoàng, bố của Lộc dẫn đi. Sáng sớm hôm sau, dân trong vùng phát hiện xác ông bị bắn chết nằm bên ven rừng cầy. Trên ngực áo có ghim một mảnh giấy gọi là: “Bản án của quân Giải phóng” có nội dung rất hồ đồ: “Tên Quốc Dân đảng phản động đã đến ngày đền tội”. &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Trong cơn đau buồn, uất ức, mẹ Lộc lâm trọng bịnh rồi qua đời. Lộc bấy giờ trở thành đứa trẻ mồ côi. Vừa tròn 15 tuổi, chàng được người chú gởi vào trường Thiếu sinh quân.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Trước tháng 4, 1975, Lộc mang cấp bậc Ðại uý Công binh bị cộng quân bắt sống trên tuyến đường rút lui về tỉnh lỵ. Vợ và hai đứa con đã di tản vào Sài Gòn trước khi các tỉnh miền Trung rơi vào tay quân Bắc Việt. Từ ngày đó, Lộc mất hẳn tin tức gia đình và suốt mấy năm tù chưa hề được một lần thăm nuôi. &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Những ngày cuối tuần, bạn bè háo hức chờ đợi được gọi tên gặp thân nhân. Riêng Lộc chỉ biết chú tâm vào cái nghề khắc bản gỗ. Lộc đã học được nghề nầy từ một thuộc cấp chuyên ngành điêu khắc trong đơn vị.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Khởi đầu, trong lúc nhàn rỗi, Lộc khắc chơi tên mình vào mảnh gỗ đơn sơ. Thấy đẹp, cán bộ bắt anh khắc tên cuả họ trên những bản gỗ công phu hơn. Nhờ khéo tay và có kỷ thuật cao Lộc trở thành “điêu khắc gia” bất đắc dĩ chuyên thực hiện những bức tranh điêu khắc cho cán bộ từ cấp nhỏ đến cấp lớn. &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Công việc mỗi ngày thêm bề bộn . Từ chỗ “làm ăn nhỏ” tiến lên “sản xuất lớn”. Trước, Lộc hành nghề trong nội bộ, bây giờ phát triển lên toàn tổng trại và lan sang cả Trung đoàn bộ. Gỗ lồng mứt do toán tù đi rừng đốn mang về, toán thợ cưa xẻ thành ván, đội thợ mộc bào láng mặt. Lộc chỉ lo phác họa hình ảnh và khắc vào bản gỗ.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Mùa lúa chín đã vàng đồng. Ðợt thu hoạch vụ hè-thu lại bắt đầu. Các đội tù được xuất trại sớm hơn thường lệ. Mọi công tác đều phải ngưng lại, ngoại trừ toán nhà bếp và chăn nuôi. Riêng “điêu khắc gia” Trần Xuân Lộc được lệnh ở lại trại khắc cho xong bức tranh của quản giáo T. để kịp mang về Bắc nhân chuyến nghỉ phép. Lộc làm việc tại trại nhưng cũng không kém phần vất vả, bởi bức tranh có khá nhiều chi tiết phức tạp: Một thiếu nữ khỏa thân đứng bên dưới tàng dừa nhìn ra mặt biển có chiếc thuyền buồm bồng bềnh trên sóng. Màu trắng mịn của loại gỗ lồng mức chẳng khác gì màu da trắng ngà của người con gái ngoài đời. Bộ ngực căng đầy cùng với cặp đùi thon dài thêm chiếc mông khêu gợi đã làm cho con mắt “chuyên chính vô sản” mê mẫn. &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Bầy cán bộ tranh nhau đặt hàng. Lộc điên đầu bởi sự hối thúc, hăm dọa nếu không được ưu tiên. Nghề của Lộc trở thành mối hành hạ lại anh. Ðể tránh sự bất bình, Lộc đề nghị cán bộ theo qui tắc nếp sống “văn hóa mới” ghi tên theo thứ tự . Người nào muốn lên ưu tiên phải được sự đồng ý của người ghi trước. Với số lượng hàng đặt ấy, Lộc phải làm hết tháng này qua tháng khác.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Chính uỷ Sư đoàn bất ngờ đến thanh tra trại tù . Mọi người đều ra ruộng , lán trại trống vắng, chỉ còn Lộc đang ung dung ngồi trên sạp khắc bức tranh. Cán bộ chính uỷ rất ngạc nhiên khi thấy Lộc vẫn điềm nhiên ngồi làm việc. Ðến gần nhìn vào bức tranh, da mặt cán bộ từ màu xám ngoét của bịnh sốt rét kinh niên đổi sang màu đỏ bầm. Cơn tức giận dồn vào đôi mắt làm nổi lên những đường gân máu đỏ. Tiếng gầm gừ phát ra từ đôi hàm răng nghiến lại. Luồng máu sát nhân đang thôi thúc y xuống tay giết người! Nhưng hắn kịp ghìm lại vội giật bức tranh trên tay Lộc và cả gói đồ nghề bỏ vào túi dết rồi ra lệnh vệ binh giải Lộc về Trung đoàn bộ.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Sau hai ngày bắt khai báo và viết bản tự kiểm, Lộc được áp giải về lại trại để thi hành kỷ luật. &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Bản án kết tội chàng được công bố trên toàn tổng trại : &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;“Tên Trần Xuân Lộc, Ðai úy Ngụy quân đã dùng sách lược Tâm lý chiến của Mỹ Ngụy cố tình đầu độc cán bộ bằng hình ảnh đồi trụy. Y đã khắc những bức hình không lành mạnh, làm băng hoại tinh thần cách mạng của người chiến sĩ quân đội nhân dân. Y đã trốn tránh lao động, phá hoại tài sản xã hội chủ nghĩa. Toàn bộ hành động trên là ý đồ chống phá đảng và nhà nước. Nay quyết định trừng phạt Trần Xuân Lộc 10 ngày cùm sấp hai chân,7 ngày nhốt hầm kỷ luật, cắt giảm tiêu chuẩn phần ăn và cấm thăm nuôi sáu tháng”.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Sau hơn hai tuần lễ thọ hình, sức khỏe Lộc xuống thấy rõ. Khuôn mặt anh tóp lại, trông dài ra. Ðôi má trũng sâu làm nổi bật bộ râu quai nón tua tủa như hình Chúa Ki-tô bị đóng đinh trên thập tự giá. Lộc ra khỏi nhà cùm đúng ngày Chúa nhật, bạn hữu đãi anh bằng bữa cháo gà và chè nếp. &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Có một điều, anh em tự hỏi là tại sao Lộc không tìm nơi kín đáo ngồi làm việc hoặc giấu bức tranh khi cán bộ chính uỷ vào lán? &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Nhân lúc này, Lộc thổ lộ: &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;“Biết việc làm của mình khá nguy hiểm, nhưng đây là dịp để triệt hạ tên quản giáo T. Hắn luôn tự thần thánh hóa bản thân mình bằng cái mặt nạ đạo đức cách mạng để che giấu cái tâm địa ti tiện và bản chất dâm ô của mình.” &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;T. là một hung thần đối với tù; xục xạo, rình rập, cố bắt những tù nhân vi phạm nội quy. Tù cải thiện được khúc sắn, ngọn rau mà y bắt gặp là bị hành hạ bằng những tờ kiểm điểm. Hắn bắt viết đi viết lại nhiều lần với lý do chưa thành khẩn. Mặt hắn lúc nào cũng vênh váo của kẻ chiến thắng , nhục mạ tù bằng những lời hạ cấp, xấc xược, không giấu giếm lòng hận thù đối với tù chính trị. Có lần hắn thẳng thừng tuyên bố : “Thằng pháo binh ngụy đã lấy mất bắp chân trái này đây, thằng giặc lái đã múc của tao con mắt phải này. Chúng bay có trả lại được phần thân thể của tao đã mất” ? Kẻ thua trận chỉ còn ngậm đắng nuốt cay trước lối lý luận hàm hồ!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Nhân kỷ niệm ngày 30 tháng 4 , ban Giám thị ra lệnh các đội tù thực hiện tờ báo tường. Nhóm phụ trách được tuyển chọn gồm ba người. Công tác đầu tiên là phát họa một bức tranh mô tả đoàn quân chiến thắng tiến vào thành phố. Ði đầu là lá cờ đỏ sao vàng phất phới bay. Tiếp sau là đơn vị bộ binh cùng những chiến xa yểm trợ chĩa nòng trọng pháo hướng về phía trước. Nền phông của bức tranh là dãy núi xanh mờ từ xa. Khi hoàn tất, nhóm phụ trách mời quản giáo T. đến duyệt xét. Nhóm ba người yên chí là sẽ được những lời khen ngợi, bởi bức tranh mang nội dung hợp với tinh thần ngày lễ, màu sắc khá hài hòa, hình ảnh lại vô cùng sống động. &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;T xem bức họa một hồi lâu rồi đưa cặp mắt xoi mói về phía ba tác giả với một giọng lạnh lùng, đay nghiến : &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;.“Hừm, đến giờ này mà các anh còn ngấm ngầm chống lại tổ quốc” Hắn ngừng nói, hít một hơi thuốc rồi tiếp : &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;“Nầy nhé: các anh vẽ nòng súng hướng vào lá cờ là các anh có ý đồ kêu gọi bọn phản động tấn công vào chính quyền cách mạng. Lá quốc kỳ là tượng trưng cho tổ quốc mà tổ quốc là Ðảng và chính quyền. Còn nữa, phía sau đoàn quân là rừng núi, rõ ràng các anh muốn chơi xỏ những chiến sĩ cách mạng của chúng tôi là những thằng Mán xuống đồng !” &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Nói xong, hắn cuốn bức tranh mang về ban giám thị. Ngày hôm sau, hắn ra lệnh cho ba người phụ trách tờ bích báo viết tự kiểm, phải xoáy vào trọng điểm : có tư tưởng che giấu ý đồ phản động. Kết quả, ba nạn nhân của bức tranh “đoàn quân chiến thắng trở về” bị nhốt tại phòng kiên giam bảy ngày, cùm chân ba hôm với lý do: lợi dụng vẽ tranh để hô hào nổi dậy chống Ðảng và nhà nước, làm sai lạc ý nghĩa ngày lễ, hạ thấp giá trị người chiến sĩ cách mạng.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Tục ngữ ta có câu : “Bói ra ma quét nhà ra rác”. Ma và rác ở đây lại được moi ra từ bức tranh để nâng lên hàng quan điểm. Chỉ tội nghiệp cho nhóm ba người đã bỏ công sức trong giờ nghỉ để trở thành công cốc chuốc họa vào thân. Anh em tù thì có được một trận cười thỏa thích trước lý luận của "loài cáo xem tranh"! Nhờ biến cố đó mà những ngày lễ lớn sau này tù khỏi phải khốn khổ vì báo tường!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Lộc cố tình để cán bộ Chính ủy Sư đoàn bắt quả tang bức tranh với mục đích đẩy tên quản giáo T. đầy nham hiểm nầy ra khỏi trại. Lộc đã viết bản khai báo cụ thể là làm theo lệnh cán bộ T. với hình ảnh do chính tay y phác họa và hắn bắt buộc Lộc phải làm cho xong bức tranh để kịp ngày đi phép mang về Bắc. Ngoài ra Lộc còn liệt kê tất cả những cán bộ có tên trong danh sách đặt hàng.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Ðúng với sự mong muốn của Lộc và toàn thể tù nhân trong trại, tên quản giáo T. bị chuyển đi nơi khác và nghe đâu còn bị kỷ luật nặng nề. Ðể tránh lây nhiễm “dịch mê hình đồi trụy” số cán bộ quản giáo và vệ binh cũ đều được thay thế bằng loạt người mới.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;* * *&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Mùa trăng Trung Thu thứ ba đến với tù nhân. Niềm hy vọng đoàn tụ với gia đình hoàn toàn tiêu tan trong lòng mọi người. Cái mốc “mười ngày mang gạo đi học tập” của cộng sản chẳng ai ngờ nó kéo dài đến mười năm, mười lăm năm. Xưa Lưu Thần Nguyễn Triệu lạc vào động tiên vui hưởng một năm , khi trở về trần gian mất trăm năm. Giờ đây, sống một ngày ở chốn “thiên đường cộng sản” dài đằng đẵng bằng một năm địa ngục! “Chính sách khoan hồng nhân đạo” của đảng và nhà nước là thế đấy. Giết người không tuyên án, bỏ tù không xét xử… Sau ngày 30/4/1975, Hà Nội đã thủ tiêu, sát hại biết bao nhiêu cán bộ Quân Cán Chính của miền Nam mà có tổ chức quốc tế nào đứng ra thống kê số nạn nhân ấy? &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Một bằng chứng cụ thể, chỉ trong một xã của Quận Nghĩa Hành thuộc tỉnh Quảng Ngãi, VC đã tập trung số người cộng tác với chế độ cũ về trình diện địa phương trên dưới một trăm người, dồn họ vào trong một căn hầm chỉ huy của một tiền đồn cũ rồi cho nổ mìn làm sập hầm chôn sống trọn gói. &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Mười lăm năm sau, một nạn nhân (Trung trưởng Nghĩa quân) trong căn hầm ấy xuất hiện, như bóng ma đội mồ sống dậy. Mười lăm năm sợ lưng mật, mười lăm năm mai danh ẩn tích không dám đối mặt với người quen thân. Anh là người sống sót duy nhất trong căn hầm đó, thoát chết một cách hết sức kỳ diệụ. Mười quả mìn nối dây chuyền phát nổ không có lực nào có thể chịu đựng sức ép cả ngàn cân thế mà anh vẫn sống. Khi tỉnh dậy thấy lỗ hổng trên đầu, anh dồn tàn lực vào đôi tay moi đất thoát ra ngoài. &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Anh thất thểu đi trong bóng đêm mà tưởng chừng như đi giữa miền âm phủ. Vào đến đất Sài Gòn, anh thay họ đổi tên, sống lây lất đơn độc suốt mười lăm năm. Mười lăm năm, thời gian đủ để hận thù phôi pha - anh nghĩ, và quyết định về quê để báo tin cho các thân nhân những người đã chết. Trước áp lực của số dân hoạt động cơ sở và đảng viên bất mản, chính quyền địa phương đành cho phép gia đình các nạn nhân quật hầm nhận cốt người thân.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Một nhà báo Pháp đã viết về chủ nghĩa Cộng sản bao gồm bốn chữ M : Mensonge , Meurtre, Misère và Menace, có nghĩa là Lừa dối, Giết chóc, Ðói khổ và Khủng bố. Thật vậy, có sống trong chế độ Cộng sản mới cảm nhận chính xác về nhận định này. Trước kia, câu nói: “Ðừng nghe những gì Cộng Sản nói mà hãy nhìn kỹ những gì Cộng Sản làm”của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu , đồng bào miền Nam rất thờ ơ trước ý nghĩa của nó, nhưng sau khi sống với Cộng sản một thời gian, người dân mới thấy thấm thía và thán phục sự chính xác có tính cách tiên tri của lời cảnh cáo ấy.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;* * *&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Ðêm rằm tháng Tám, ánh trăng sáng vằng vặc trên miền thung lũng. Núi rừng vây quanh như be bờ kiên cố cho cái hố tử thần. Ánh trăng xuyên qua mái lá, lồng qua cửa liếp khiến cho tù nhân tăng thêm nỗi nhớ nhà. Những kỷ niệm thời vàng son lần lượt hiện ra như đoạn phim chiếu chậm trong trí nhớ người tù. &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Mùa Trung Thu là mùa Tết Nhi Ðồng nhưng cũng là mùa hạnh phúc của những gia đình có trẻ thơ. Nhìn trăng, tù lại nhớ đến bánh Trung thu ngày nào. Những chiếc bánh nướng thơm mùi nhân thịt, mùi trứng béo ngậy và ngon ngọt. Thế là nước bọt tiết ra làm cho bao tử bào xót kéo người tù trở về với thực tại phũ phàng. Cơn đói đang hành hạ họ tăng thêm gấp bội, tàn nhẫn hơn, khốn khổ hơn !&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Những dãy nhà tranh vách nứa san sát dưới chân đồi vây quanh một khu đất rộng như ngâm mình trong ánh trăng. Tiếng dế, tiếng ễnh ương nhịp đều cùng tiếng vượn hú từ xa vọng về tạo thành một âm thanh não nề giữa rừng đêm tĩnh mịch. Bỗng, tiếng bốp! hự ! bịch ! hộc ! rồi tiếng la ú ớ vang lên ngoài sân. Anh em tù nhốn nháo nhìn qua cửa liếp thấy Trần Xuân Lộc bị bốn tên bộ đội trụ bốn góc thay nhau đấm đá vào người như thoi vào bao cát tập võ. Anh muốn thoát thân hướng nào cũng đều bị chận đánh. Chúng vừa đánh vừa đẩy Lộc ra cửa sau của rào vi trại. Biết được âm mưu muốn ám hại mình, Lộc bèn dồn hết tàn lực lao vào tên đứng trước mặt. Với cú đẩy bất ngờ ấy, tên bộ đội bật ngã xuống đất. Thừa cơ hội Lộc phóng thẳng vào dãy nhà gần đó. Bốn tên sát thủ liền đuổi theo. Rất bất ngờ, gần một trăm bạn tù trong căn lán Lộc đang trốn, không ai bảo ai đồng loạt ùa đến khung cửa độc nhất bít ngay lối vào. Bọn côn đồ cố lách mình vào giữa đám đông. Nhưng với lực trụ của một trăm con người như những chiếc nêm đóng chặt vào khung cửa, chúng đành lui ra. &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Ðứng ngoài sân, một tên quát lớn : &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;“Nghe đây, ông ra lệnh chúng mầy phải giải tán ngay, về chỗ nằm, kẻ nào không thi hành sẽ bị bắn bỏ!” &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Một sự yên lặng nặng nề đầy thách thức. Giờ phút nầy anh em tù không còn là những cá thể riêng rẽ nữa. Họ hiện hữu như một thực thể có một quả tim duy nhất và chung cùng một dòng máu luân lưu trong cái phần đại thể đó. Mọi hành động bỗng nhiên rập ràng, nhanh nhẹn. Tình chiến hữu dâng cao vượt lên trên mọi sợ hãi. Máu căm phẫn chảy rần rật trong từng mỗi tế bào. Tuy vậy, họ đã kiềm chế được một hành động có thể gây tai hại là tràn ra ngoài sân đánh gục bốn tên bộ đội để trả đòn cho Lộc. Họ vẫn giữ đúng nội quy không ra khỏi phòng giam, nhưng tù có quyền ngăn chận hành động trái phép của những người không trách nhiệm đột nhập vào trại tù giữa đêm khuya.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Trước sức cản của khối người nơi khung cửa, chúng biết khó đột nhập vào trong bèn rút dao găm ra hăm dọa. Bỗng, có tiếng người la lớn: “Hãy cứu chúng tôi, có người hành hung tù !” Tức thì, bạn tù trong chín dãy nhà còn lại trong toàn khu trại đồng loạt la lên: “Có người hành hung tù, có người hành hung tù!. . .” Cứ như thế, tiếng la hòa thành một vang cả một góc trời. Trong sự đồng cảm hình như mọi biểu lộ giống nhau, bộc phát nhịp nhàng cùng thời gian. Bởi vậy mà tiếng kêu cứu trong đêm của gần một ngàn tù nhân làm tăng thêm sức mạnh tinh thần cho nhau. &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Không ngờ tù phản ứng quá mãnh liệt, bốn tên bộ đội hoảng hốt kéo nhau chuồn khỏi trại.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Ai là người đứng sau lưng chủ trương hành hung Trần Xuân Lộc giữa đêm khuya , ban Giám thị, tên Quản giáo T hay cả nhóm cán bộ bị Lộc tố cáo ? chẳng biết nữa. Duy có một điều chắc chắn là đêm ấy còn hai tên bộ đội khác chỉa súng đứng chờ ngoài hàng rào phía cổng sau sẵn sàng nổ súng một khi Lộc bị đám côn đồ đẩy ra khỏi rào vi./&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue;"&gt;Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7770692617733640223-2017939152938011732?l=thepsung.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thepsung.blogspot.com/feeds/2017939152938011732/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7770692617733640223&amp;postID=2017939152938011732' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7770692617733640223/posts/default/2017939152938011732'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7770692617733640223/posts/default/2017939152938011732'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thepsung.blogspot.com/2010/07/suc-manh-tinh-chien-huu.html' title='SỨC MẠNH TÌNH CHIẾN HỮU'/><author><name>Nha Kỹ Thuật</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00058869536112748808</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='26' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/SKrYhjfyioI/AAAAAAAAC0w/Z-Pv_vtrYCM/S220/phamhoasize07.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/TD9BFAb-9VI/AAAAAAAAOX8/AAn7wNfzcas/s72-c/2779062880031690022FCwnKp_fs.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7770692617733640223.post-4189225120348060713</id><published>2010-07-14T10:21:00.000-07:00</published><updated>2010-07-14T10:22:59.269-07:00</updated><title type='text'>SỰ THẬT TRẬN CHIẾN HOÀNG SA</title><content type='html'>&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/TD3yamX4FvI/AAAAAAAAOW8/gQemkiDc1bc/s1600/DaoDaoHoangSa.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="288" src="http://2.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/TD3yamX4FvI/AAAAAAAAOW8/gQemkiDc1bc/s400/DaoDaoHoangSa.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Từ ngày trận hải chiến Hoàng Sa xảy ra đến nay, tôi vẫn giữ im lặng, không viết ra những điều mắt thấy tai nghe những gì xảy ra trong trận chiến, vì nghĩ rằng trận chiến Hoàng Sa là một thất bại vì đã không giữ được đảo Hoàng Sa. So với những chiến tích lẫy lừng cửa tiền nhân trong lịch sử thì chúng tôi đã không làm nên được tích sự gì, vì vậy tôi cảm thấy hổ thẹn khi phải viết ra.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Nhưng nay đã có nhiều người viết về trận Hoàng Sa, trong đó có Hải quân Đại tá Hà Văn Ngạc là người chỉ huy trận chiến, và Trung úy Hải quân Đào Dân thuộc HQ-16. Nay lại có thêm Hải quân Trung tá Vũ Hữu San, Hạm trưởng HQ-4 viết một cuốn sách nói về trận chiến Hoàng Sa. Trong các bài viết cũng như cuốn sách đó, mỗi người nói một cách, không ai giống ai. Nếu ai chỉ đọc một bài thôi thì có thể tin đó là thật, nhưng nếu người đọc tinh ý thì vẫn có thể tìm thấy một vài chi tiết chứng tỏ người viết thiếu thành thật hay nói vu vơ phô trương nhiều hơn những gì cần nói. Còn nếu đọc hết tất cả các bài viết thì sẽ thấy người nói hươu kẻ nói vượn, chẳng biết tin ai. Người đọc sẽ đánh giá thấp Hải quân Việt Nam Cộng hòa và sẽ thắc mắc không biết trận chiến Hoàng Sa thật sự như thế nào.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Chính vì lý do này mà tôi phải lên tiếng.Tôi biết trong Hải quân có một số người biết sự thật, nhưng ai nói sai họ vẫn mặc kệ, miễn người viết đề cao Hải quân, còn nói thật thì họ cho là mất mặt Hải quân.Vì vậy khi viết bài này, tôi biết trước là sẽ có nhiều người bất mãn vì bài viết của tôi, không những bất mãn mà tệ hơn, còn lên án tôi là kẻ bêu xấu Hải quân, nhưng tôi vẫn phải viết để nói lên sự thật và nói thay cho những người đã chết trong trận Hoàng Sa.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Tôi cũng xin độc giả hiểu cho rằng trong các quân binh chủng, hàng tướng tá, úy, sĩ quan hay trong bất cứ tập thể nào cũng có người tốt kẻ xấu, người có trình độ cao, kẻ trình độ thấp, do đó xin quí vị không nên vơ đũa cả nắm. Hơn nữa bây giờ ra hải ngoại rồi, chúng ta phải nhìn nhận sự thật Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ chính vì cấp lãnh đạo và những người có trách nhiệm chứ đừng đổ lỗi cho đồng minh phản bội để chối tội.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Trước khi vào bài, tôi xin nêu lên vài ý kiến về bài viết của Trung úy Đào Dân vì ông ta cùng ở trên HQ-16 với tôi. Những gì xảy ra trên HQ-16, Trung úy Dân viết có thể đúng nhưng chưa chắc đã thấy hết mọi chuyện xảy ra trên HQ-16 vì ông chỉ ở một vị trí nào đó trên chiến hạm chứ không thể có mặt ở trên khắp mọi nơi, ngoài ra ông còn phải lo làm phận sự của ông chứ không thể ngồi không mà quan sát trận chiến. Những gì ông viết về HQ-4, HQ-5 và HQ-10 là hoàn toàn không đúng sự thật. Chính tôi là người chỉ huy HQ-16 mà cũng không biết những hoạt động của HQ-4, HQ-5 làm sao ông Dân biết được ?&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Tôi nghĩ là ông Dân muốn viết về trận chiến Hoàng Sa mà ông có tham dự, nhưng khi muốn viết cho đầy đủ, ông phải nói đến các chiến hạm khác mà ông không biết hoạt động của các chiến hạm này nên phải tưởng tượng ra hoặc dựa vào phần nào bài viết của Đại tá Hà Văn Ngạc mà bài viết của Đại tá Hà Văn Ngạc thì hoàn toàn sai sự thật (tôi sẽ đề cập sau), điều này chắc chắn ông Dân cũng biết nên ông dễ dàng phóng bút theo mà không dám nói sự thật.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Ông Dân nói Trung Cộng đặt đài quan sát trên đảo, xây dựng doanh trại, và toán người nhái đổ bộ trong ngày cuộc chiến xảy ra báo cáo là có cả một tiểu đoàn quân Trung Cộng trú đóng, là không đúng sự thật. Chỉ có một dãy nhà gỗ đang xây cất dở dang. Còn người nhái không đổ bộ trong ngày cuộc chiến xảy ra và cũng chưa bao giờ lên được đảo.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Ông Dân viết: « Khi chúng tôi được lệnh tiến về phía đảo, HQ-10 hình như có vẻ chần chừ vì khoảng cánh giữa chúng tôi ngày càng xa và hạm trưởng HQ-16 đã nhiều lần thúc dục HQ-10 phải chạy sát nhau hơn » . Đây là chuyện không có. Sự thật, trong trận chiến HQ-16 tiến một hướng, HQ-10 tiến hướng khác để vào lòng chảo quần đảo Hoàng Sa chứ không tiến cùng một hướng. Từ đầu đến cuối trận chiến , HQ-10 đã làm đúng những gì tôi nói với Hạm trưởng HQ-10 tối hôm 18 tháng 1 năm 1974 trước ngày khai chiến 19 tháng 1 năm1974.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Ông Dân nói việc các chiến hạm hải hành tập đội để phô trương lực lượng là hoàn toàn không có. Đã đi đánh trận mà còn phô trương lực lượng thì không còn gì ngớ ngẩn bằng.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Ông Dân nói HQ-4 dùng mũi tàu để ủi tàu Trung Cộng ra xa đảo Hoàng Sa là chuyện không đúng sự thật và cũng không thể nào làm như vậy được. Cũng như phóng đồ kế hoạch điều quân của ông Dân cho thấy HQ-4 và HQ-5 tiến vào lòng chảo để tác chiến cũng là không thật nữa. Hướng tiến quân của HQ-4, HQ-5 vào lòng chảo chính là hướng tiến quân của HQ-10. Ông Dân đưa thêm HQ-4, HQ-5 vào cho đủ bộ thành trật lất. Sự thật là HQ-4 và HQ-5 chỉ ở vòng ngoài chứ không tham dự trận chiến trong lòng chảo.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Nếu HQ-4 và HQ-5 có mặt trong lòng chảo thì khi HQ-16 và HQ-10 bị trúng đạn thì HQ-4 và HQ-5 làm gì không thấy ông Dân nói đến !&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Trên đây là các điểm tôi muốn đính chính về bài viết của Trung úy Đào Dân. Và sau đây là những gì xảy ra trong trận chiến mà tôi đã chứng kiến. Trước khi nói đến trận đánh, tôi xin sơ lược về quần đảo Hoàng Sa.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Quần đảo Hoàng Sa (gọi chung là Paracels) cách bờ biển Đà Nẵng 180 hải lý về phía đông. Như quí vị thấy trong bản đồ, quần đảo Hoàng Sa gồm một số đảo ghi trong bản đồ quây quần nhau làm thành một lòng chảo, muốn vào bên trong lòng chảo đó phải theo hai lộ trình mà chúng tôi thường gọi là cái « pass ». Một cái ở giữa đảo Hoàng Sa và đảo Cam Tuyền. Cái kia ở giữa bãi đá ngầm Antelope và đảo Quang Hòa.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Bản đồ này tỷ lệ xích quá nhỏ nên các đảo chỉ bằng lóng tay hay chỉ là những dấu chấm. Hoàng đảo Hoàng Sa không chỉ có bấy nhiêu đảo trong bản đồ mà còn một số đảo khác nữa nằm rải rác ở phía đông bắc. Những đảo trong bản đồ là những đảo tận cùng phía nam của quần đảo Hoàng Sa . Nhìn vào bản đồ, quí vị thấy các đảo rời nhau, có khoảng trống ở giữa, những tàu bè không chạy qua được vì đá ngầm và san hô ở dưới mặt nước, chỉ ra vào lòng chảo bằng hai cái « pass » tôi nói ở trên.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Quần đảo Hoàng Sa có đảo lài, có đảo cao nhưng cũng chỉ cao hơn mặt biển chừng vài chục thước. Các đảo phần nhiều trơ trụi, hiếm có cây cao, toàn đá lởm chởm, chỗ cao chỗ thấp, ít có nơi bằng phẳng. Gần bờ thì có đá ngầm, san hô. Hết đá ngầm, san hô thì biển rất sâu. Đáy biển cũng có đá nên neo tàu không an toàn. Quần đảo Hoàng Sa cũng như Trường Sa không thể lập căn cứ hải quân được vì không có chổ ẩn núp cho tàu bè, chỉ có thể lập căn cứ trên đảo mà thôi.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Tất cả các đảo đều không có nước ngọt, trừ đảo Hoàng Sa mà chúng tôi thường gọi là « đảo khí tượng » vì có đài khí tượng do người Pháp thiết lập và sau này luôn luôn có nhân viên khí tượng Việt Nam làm việc cho đến ngày trận chiến Hoàng Sa xảy ra. Người Pháp xây một hồ chứa nước bên trong nhà, có các máng xối hứng nước mưa chuyền vào bên trong hồ chứa để dùng cho cả năm.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Trên đảo Hoàng Sa mấy năm đầu tiên có một trung đội Thủy Quân Lục Chiến trấn giữ. Về sau vì nhu cầu chiến trận, Thủy Quân Lục Chiến phải rời đảo và được thay thế bởi Địa Phương Quân của tiểu khu Quảng Nam. Họ phải ở trên đảo Hoàng Sa vì chỉ đảo này mới có nước ngọt. Thủy Quân Lục Chiến hay Địa Phương Quân đều được trang bị xuồng cao su để di chuyển quanh các đảo mà kiểm soát.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Sau khi biết tổng quát vị trí các đảo, quí độc giả có thể theo dõi diễn tiến trận chiến Hoàng Sa sau đây. Tôi cũng xin thưa trước là những gì xảy ra tôi không nhớ chính xác giờ giấc, chỉ phỏng chừng. Nhưng những sự kiện thì xác thực. Ngày giờ và sự kiện xảy ra đều có ghi trong «nhật ký hải hành» và «nhật ký chiến hạm» nhưng nay không có thể tham khảo được.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Ngày 15 tháng 1 năm 1974 tàu tôi, HQ-16, được lệnh ra công tác đảo Hoàng Sa, chở theo một cố vấn Mỹ và một Thiếu tá bộ binh thuộc Quân đoàn 1 (mà nay tôi không còn nhớ tên).&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Tàu khởi hành tối ngày 15 tháng 1 năm 1974 và đến Hoàng Sa sáng 16 tháng 1 năm 1974. Khi đến nơi, Địa Phương Quân trên đảo thấy tàu đã lái xuồng ra đón viên Thiếu tá Bộ binh lên đảo. Trong khi chờ đợi đưa Thiếu tá Bộ binh về lại Đà Nẵng, tôi vận chuyển tàu rời đảo Hoàng Sa ra biển, thả trôi tàu gần đảo Quang Hòa. Tôi lấy ống nhòm nhìn lên các đảo chung quanh để ngắm nhìn phong cảnh và tiêu khiển thì giờ.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Khi nhìn lên đảo Quang Hòa thì thấy có một dãy nhà sườn gỗ còn đang xây cất dở dang, chỉ có sàn nhà, chưa có mái. Tôi thấy lạ, liền gọi máy về Tư Lệnh Hải Quân Vùng I Duyên Hải (BTL/HQ/VIZH) hỏi thì nơi đây hỏi lại tôi là có biết người nào trên đó không? Tôi trả lời chỉ thấy bốn, năm người di chuyển tới lui nơi dãy nhà đang xây cất chứ không biết là ai. Họ ăn mặc thường dân, có người ở trần, nhưng có nhà xây cất thì chắc là người ngoại quốc mà không ai khác hơn là Trung Cộng, vì cách đảo Quang Hòa chừng 20 hải lý về phía đông bắc có căn cứ của Trung Cộng, cũng nằm trong quần đảo Hoàng Sa.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;HQ-16 vẫn thả trôi tàu để chờ Thiếu tá Bộ binh và chờ lệnh từ Bộ Tư Lệnh Hải Quân Vùng I Duyên Hải.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Trưa ngày 16 tháng 1 năm 1974 một chiến hạm Trung Cộng xuất hiện trong vùng.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Tối ngày 17 tháng 1 năm 1974 Bộ Tư Lệnh Hải Quân gởi ra một toán người nhái do HQ-4 chở ra. Toán người nhái này rời HQ-4 bằng xuồng cao su để lên HQ-16.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Sáng ngày 18 tháng 1 năm 1974 HQ-5 và HQ-10 có mặt ở khu vực Hoàng Sa. Đại tá Hải quân Hà Văn Ngạc ở trên HQ-5 là người chỉ huy cuộc chiến.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;HQ-5 do Trung tá Phạm Trọng Quỳnh (khoá 11) chỉ huy.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;HQ-16 do tôi, Trung tá Lê văn Thự (khoá 10) chỉ huy.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;HQ-4 do Trung tá Vũ Hữu San (khoá 11) chỉ huy.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;HQ-10 do Thiếu tá Ngụy Văn Thà (khoá 12) chỉ huy.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Khoảng 10 giờ sáng ngày 18 tháng 1 năm 1974 Đại tá Hà Văn Ngạc ra lệnh cho tôi đưa viên cố vấn Mỹ lên đảo Hoàng Sa, sau đó cho toán người nhái đổ bộ lên đảo Quang Hòa và một toán của HQ-16 lên giữ đảo Vĩnh Lạc.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Sau khi đưa viên cố vấn Mỹ lên đảo Hoàng Sa, tôi vận chuyển HQ-16 bên trong lòng chảo để đến gần đảo Quang Hòa đổ bộ toán người nhái lên đảo thì một tàu Trung Cộng xuất hiện, cản trước mũi, không cho tàu tôi tiến gần đến đảo (xin xem hình 1).&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Tôi phải ngưng máy, vận chuyển để tránh đụng tàu. Nhưng cả hai tàu cũng cọ vào nhau làm dẹp một số trụ căng dây an toàn chung quanh tàu Trung Cộng và làm rách bè nổi của tàu Trung Cộng. Nhờ xáp lại gần, tôi thấy tàu Trung Cộng số hiệu 271, dài chừng 70 mét, có súng tương đương với súng 76.2 ly, 40 ly, 20 ly và đại liên 12.7 của tàu tôi. Tàu Trung Cộng nhỏ hơn tàu tôi nhưng vận chuyển nhanh nhẹn hơn.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Tôi báo cáo với Đại tá Ngạc những gì xảy ra. Sau đó tôi lái tàu ra khỏi lòng chảo và đổ bộ toán người nhái vào mặt ngoài biển (mặt nam) của đảo Quang Hòa vào chiều ngày 18 tháng 1 năm 1974.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;HQ-16 chỉ ở cách xa bờ một, hai hải lý rồi người nhái thả xuồng cao su có trang bị máy mà chạy vào bờ chứ HQ-16 không thể vào sát bờ được vì đá ngầm và san hô. Toán người nhái rời tàu chừng non một tiếng thì gọi máy báo cáo là ở trong bờ bắn ra. Tôi hỏi người liên lạc máy là có thấy người ở trên bờ không và các anh đã lên được bờ chưa? Họ trả lời là đang lội nước ngang ống chân, còn vài chục thước nữa mới tới bờ. Họ cũng cho biết là không thấy người trên bờ.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Vài phút sau thì nghe báo cáo là một Thiếu úy người nhái bị bắn chết. Họ xin rút lui vì không thể vào bờ an toàn được. Tôi báo cáo với Đại tá Ngạc và xin cho người nhái rút lui. Toán người nhái đã trở về lại HQ-16.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Chiều ngày 18 tháng 1 năm 1974, khoảng 6 giờ, Đại tá Ngạc gọi máy cho tôi và ra lệnh cho tôi chỉ huy HQ-10, bằng mọi giá phải đổ bộ cho được toán người nhái lên đảo Quang Hòa. Sau khi đại tá Ngạc ra lệnh này xong, thì từ đó về sau tôi không còn nghe lệnh lạc gì thêm từ Đại tá Ngạc nữa.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Đến tối ngày 18 tháng 1 năm 1974 máy liên lạc âm thoại giai tần đơn bị Trung Cộng phá rối tần số, không liên lạc được. Tôi không thể gọi Đại tá Ngạc, HQ-4 hay bộ tư lệnh Hải Quân Vùng I Duyên Hải. Tôi chỉ liên lạc được với HQ-10 bằng máy PRC-45 là loại máy truyền tin xách tay, chỉ liên lạc được trong vòng 10 hải lý.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Sau khi nhận lệnh, tôi nghĩ chỉ còn cách đổ bộ toán người nhái vào ban đêm mới may ra lên được đảo, nhưng chưa chắc toán người nhái đã vào trót lọt được vì có thể tàu Trung Cộng theo dõi và liên lạc chỉ điểm cho người của họ trên đảo canh chừng để bắn khi người nhái vào bờ. Ngoài ra thức ăn, nước uống không có, làm sao toán người nhái có thể hoạt động lâu hơn một ngày được, và ít nhất cũng phải có một tiểu đội hay trung đội Thủy Quân Lục Chiến đổ bộ gần bờ yểm trợ cho toán người nhái khi họ rút lui nếu bị phát hiện hay khi gặp lực lượng địch mạnh hơn. Vì thế, muốn thi hành lệnh của Đại tá Ngạc, tôi nghĩ chỉ còn cách là phải tiêu diệt tàu Trung Cộng trước rồi mới tính chuyện đổ bộ người nhái lên đảo sau.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Lúc này phía Trung Cộng xuất hiện thêm hai chiếc tàu nữa cùng loại với chiếc đã có trước.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Tôi gọi Thiếu tá Thà HQ-10 và nói ý định của tôi: Đêm nay HQ-16 và HQ-10 ra thật xa đảo, làm tối chiến hạm (không cho ánh sáng lọt ra ngoài) để tàu Trung Cộng không biết chúng tôi ở đâu. Sáng mai (19 tháng 1 năm 1974) sẽ tiến vào lòng chảo. HQ-16 vào cái “pass” gần đảo Hoàng Sa, HQ-10 vào cái “pass” gần đảo Quang Hòa (xin xem hình 2).&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Tôi cũng nói với Thiếu tá Thà là anh cũng như tôi, phải cố gắng hết sức mình. Nếu một trong hai đứa mà loạng quạng, chỉ còn lại một, thì bọn chúng (ba chiếc tàu Trung Cộng) xúm lại, mình không thể nào chống nổi.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Đêm hôm đó (18 tháng 1 năm 1974) khoảng nửa đêm, tôi tập họp thủy thủ đoàn HQ-16 để thông báo ngày mai sẽ tiến vào đánh tàu Trung Cộng. Tôi cũng nói với thủy thủ đoàn là tất cả mọi người phải can đảm, cố gắng hết sức mình, ai làm phần việc của mình cũng phải nhanh nhẹn, chính xác mới mong thắng và còn sống. Nhất là các ổ súng và toán phòng tai phải lo chuẩn bị trước, xem xét lại súng ống, đạn nước phải đem từ hầm đạn lên để sẵn ở các ụ súng, ống nước cứu hoả phải trải sẵn ra. Máy bơm nước phải sẵn sàng.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Sáng ngày 19 tháng 1 năm 1974 HQ-16 và HQ-10 tiến vào lòng chảo như dự định.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Tôi gọi máy cho Thiếu tá Thà và nói là nếu chừng nào thấy tôi khai hỏa là phải khai hỏa theo liền.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Khi HQ-16 và HQ-10 qua khỏi hai cái “pass” và vừa tầm súng, tôi quay ngang tàu HQ-16 đưa phía hữu hạm của HQ-16 hướng về ba tàu Trung Cộng. Mục đính của tôi là để tận dụng tất cả súng từ mũi ra sau lái. Nếu hướng mũi tàu về phía tàu Trung Cộng thì chỉ sử dụng được hỏa lực ở phía trước mũi thôi.Với lợi thế sử dụng tối đa hỏa lực nhưng cũng có cái bất lợi là hứng đạn của địch nhiều hơn. Nhưng vì tôi đánh phủ đầu tàu Trung Cộng nên phải sử dụng tối đa hỏa lực. So với tàu Trung Cộng, tàu tôi có đủ loại súng tàu Trung Cộng có, ngoài ra còn có thêm khẩu 127 ly mà tàu Trung Cộng không có. HQ-10 chỉ có hỏa lực ngang bằng tàu Trung Cộng.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Khi đang tiến vào lòng chảo, tôi đã mừng thầm khi thấy ba tàu Trung Cộng đều ở trong lòng chảo, tức là những mục tiêu tốt cho HQ-16 và HQ-10 tác xạ. Nếu chúng ở rải rác, chiếc trong chiếc ngoài lòng chảo thì tôi cũng chưa biết tính sao vì tàu Trung Cộng tuy nhỏ nhưng linh động hơn, nếu chúng ra ngoài biển thì khó bắn trúng hơn vì nó nhỏ và chạy nhanh, còn tàu tôi lại là mục tiêu tốt cho tàu Trung Cộng vì to con nên nặng nề, chậm chạp nên dễ lãnh đạn hơn. Nhưng nay thì cả ba tàu địch bị vây trong vòng chảo vì hai cái “pass” đã bị HQ-16 và HQ-10 chặn rồi.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Khi đã ở đúng vị trí và vị thế dự định (xin xem hình 2), HQ-16 cách HQ-10 chừng một hải lý, hai tàu HQ-16 và HQ-10 cách ba tàu Trung Cộng từ 3 đến 4 hải lý, tôi ra lênh lần chót: các ổ súng phải luôn luôn theo dõi mục tiêu, mục tiêu nào thuận lợi thì bắn mục tiêu đó. Sau khi hỏi tất cả các ổ súng đã sẵn sàng chưa, tôi ra lệnh khai hỏa.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;HQ-16 và HQ-10 đứng yên một chỗ còn ba tàu Trung Cộng di chuyển loanh quanh sát vòng cung lòng chảo gần đảo Duy Mộng và bắn trả chúng tôi.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Tôi hy vọng trong 5,10 phút là triệt hạ được tàu Trung Cộng vì khai hỏa trước và sử dụng tối đa hỏa lực trong khi tàu Trung Cộng bị tấn công bất ngờ vì ngày hôm trước, tàu tôi bị họ chặn, tôi bỏ đi mà không có gì xảy ra nên họ không ngờ rằng tôi sẽ tấn công họ.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Mười phút trôi qua mà chưa thấy tàu Trung Cộng hề hấn gì, tôi bắt đầu sốt ruột, trong khi đó tôi nghe tiếng lách tách, lép bép trên trời như tiếng pháo bông, giữa tàu tôi và HQ-10 và về phía HQ-10 nhiều hơn. Tôi nghĩ chắc là đạn thời chỉnh tức là đạn tự động nổ mà không cần chạm mục tiêu. Trận chiến vẫn tiếp tục. Chừng khoảng phút thứ 20 hay 30, tôi thấy một tàu Trung Cộng bốc khói, một tàu khác có thể bị trúng đạn làm hư hệ thống tai lái nên tàu cứ xoay quanh như gà trống chạy lòng vòng trước khi đạp mái.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Tiếp đến HQ-10 báo cáo Hạm trưởng bị thương. Tôi ra lệnh Hạm phó lên thay quyền chỉ huy, đồng thời đặt ống nhòm nhìn sang HQ-10 tôi thấy một ngọn lửa nhỏ cháy ở đài chỉ huy có thể dập tắt được bằng bình CO2 mà sao không ai làm. Quan sát phía sau lái HQ-10 tôi thấy 4, 5 cái đầu nhấp nhô trên mặt biển. Tôi không biết chuyện gì xảy ra trên HQ-10 vì không nghe báo cáo gì thêm. Tôi đoán chừng vì Hạm trưởng bị thương nặng nên HQ-10 như rắn mất đầu. Một số nhỏ nhát gan sợ tàu cháy hay trúng đạn nổ nên đã nhảy xuống biển. Nhưng HQ-10 vẫn nổi bình thường, thăng bằng, không nghiêng một chút nào cả.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Sau đó hầm máy hữu HQ-16 báo cáo trúng đạn ở lườn tàu dưới mặt nước. Nước tràn vào tàu.Trung sĩ điện khí Xuân bị thương. Nhân viên cứu hỏa tìm cách bít lỗ thủng. Chừng vài phút sau, tàu bắt đầu nghiêng. Hầm máy báo cáo lỗ thủng bít không được vì nước vào quá mạnh, chỗ thủng nằm trong kẹt không có chỗ cho nhân viên cứu hỏa xử dụng đà chống để chặn tấm bố và tấm gỗ bít lỗ thủng. Nước ngập đến đầu gối. Tôi ra lệnh nếu không bít được lỗ thủng thì đóng nắp hầm máy lại đừng cho nước chảy ra khỏi hầm máy. (Tôi nhớ hầm máy hữu trúng đạn mà trong bài viết của ông Dân thì lại viết là hầm máy tả !).&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Tàu chỉ còn một máy tả và một máy điện, phòng vô tuyến liên lạc truyền tin bị gián đoạn vì mất điện. Nhận thấy tình thế không thể tiếp tục chiến đấu được nữa, tôi vận chuyển tàu quay trở ra theo cái “pass” đẻ rời lòng chảo.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Tàu mỗi lúc một nghiêng thêm (trên 10°) và chỉ còn một máy nên vận chuyển rất khó khăn. Hầm máy hữu báo cáo nhân viên phải rời hầm máy vì tàu sắp chìm.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Thấy độ nghiêng của tàu đến mức gần hết độ an toàn, có thể tàu sẽ lật, nên tôi ra lệnh: toàn thể nhân viên vào nhiệm sở đào thoát vì sợ họ không còn thì giờ đào thoát kịp. Ra lệnh xong, tôi nắm lấy tay lái tiếp tục lái thay cho nhân viên ra nhiệm sở.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Trong khi tôi đang lái thì Đại úy Hiệp, cơ khí trưởng, chạy lên đài chỉ huy, nói với tôi: “Vì sao hạm trưởng cho nhiệm sở đào thoát? Tôi đang ráng làm cân bằng tàu”. Tôi nói là tàu mỗi lúc một nghiêng thêm, không biết sẽ lật chìm lúc nào nên phải chuẩn bị đào thoát.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Lúc này tàu nghiêng đã đến độ bão hòa (không nghiêng thêm nữa) vì nước đã vào đầy hầm máy. Tôi cho giải tán nhiệm sở đào thoát và vào lại nhiệm sở tác chiến. Lúc này ở đài chỉ huy có Trung úy Đoàn Viết Ất, tôi nói với Trung úy Ất: “Tàu nghiêng như thế này, khó mà lái ra biển an toàn được, chắc tôi phải ủi tàu vào đảo khí tượng (đảo Hoàng Sa) để cố thủ và chờ HQ-4, HQ-5 tiếp viện”.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Trung úy Ất nói với tôi: “Xin Hạm trưởng đừng ủi tàu vào đảo khí tượng. Mình sẽ bị Trung Cộng bắt làm tù binh. Làm tù binh Trung Cộng thì kể như chết rục xương trong tù, không còn thấy cha mẹ, vợ con, quê hương xứ sở. Xin Hạm trưởng cứ lái ra biển. Tàu có chìm thì đào thoát vẫn còn cơ may sống sót. Nếu chết thì chết trên biển vẫn sướng hơn”.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Bây giờ viết lại câu nói này của Trung úy Ất tôi vẫn còn xúc động đến chảy nước mắt. Nghe Trung úy Ất nói, tôi suy nghĩ thêm: Nếu tôi cứ ủi vào đảo khí tượng thì cũng không thể nào ủi sát vào bờ được vì gần bờ đá ngầm rất nhiều. Nếu ủi, tàu sẽ mắc cạn, lườn tàu sẽ bị đá ngầm rạch nát, nước sẽ vào thêm, tàu sẽ hoàn toàn tê liệt mà thủy thủ đoàn cũng không thể nào lên đảo được. Do đó tôi tiếp tục lái tàu ra khỏi “pass” đồng thời ra lệnh nhân viên hướng súng về đằng sau và về phía quần đảo Hoàng Sa canh chừng tàu Trung Cộng truy kích theo.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Khi rời Hoàng Sa, tôi hết sức ân hận đã bỏ lại trên đảo một toán nhân viên 8 người do Trung úy Liêm chỉ huy khi có lệnh đưa nhân viên lên giữ đảo. Trung uý Liêm và toán nhân viên sau đó đã mạo hiểm vượt biển bằng bè vì không muốn Trung Cộng bắt làm tù binh. Sau hơn mười ngày lênh đênh trên biển, bè trôi về tận ngoài khơi Qui Nhơn, được ngư phủ cứu và đưa vào bệnh viện Qui Nhơn cấp cứu. Họ vượt biển mà không chuẩn bị thức ăn nước uống nên Hạ sĩ quản kho Nguyễn Văn Duyên đã chết vì kiệt sức khi đưa vào Qui Nhơn.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Ra khỏi “pass” tôi hướng tàu về Đà Nẵng, lúc này khoảng 5 - 6 giờ chiều ngày 19 tháng 1 năm 1974. Tàu chỉ còn một máy và nghiêng nên chạy chậm. Khi trời bắt đầu tối, tàu cách Hoàng Sa chừng 15 hải lý. Lúc này tôi mới thở ra nhẹ nhõm vì chắc tàu Trung Cộng cũng bị thương tích cả người lẫn tàu nên không truy kích tàu tôi.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Bây giờ mối lo khác lại đến với tôi là tàu có thể lật chìm bất cứ lúc nào nếu có sóng chếch xuôi rất dễ làm tàu lật. Tôi cho nhân viên chuẩn bị các bè nổi, xem xét lại cách xử dụng để khi hữu sự thì làm cho nhanh chứ khi tàu lật thì không có thì giờ mà mò mẫm.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Lúc này hệ thống truyền tin vừa được sửa chữa xong. Nhân viên vô tuyến báo cáo tình trạng chiến hạm về Bộ Tư lệnh Hải Quân Vùng I Duyên Hải, nhưng không thấy HQ-4 và HQ-5 lên tiếng.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Một tin làm bàng hoàng mọi người trên chiến hạm là Trung sĩ Điện khí Xuân trút hơi thở cuối cùng vì vết thương quá nặng mà không được săn sóc đúng mức.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Đại úy Hiệp mang họa đồ chiến hạm các khoang hầm trên tàu lên đài chỉ huy cho tôi biết đã làm cân bằng tàu bằng cách bơm nước và dầu từ hầm này sang hầm khác và dồn về phía tả hạm, nhưng tàu cũng không bớt nghiêng bao nhiêu. Đại úy Hiệp nói: “Bây giờ chỉ còn cách bơm xả nước ngọt và dầu ra biển may ra mới làm tàu bớt nghiêng”. Xả nước ngọt và dầu ra biển thì tôi rất ngại mà cũng không chắc là khi xả xong tình trạng có khá hơn không hay lại tệ hơn vì phải biết trọng tâm con tàu trước và sau khi xả nằm ở đâu rồi mới dám làm.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Học môn lý thuyết thuyền bè trong trường Hải Quân nhưng ra trường lâu ngày và gặp lúc hữu sự, lại không còn nhớ cách tính trọng tâm con tàu nên tôi không dám bảo Đại úy Hiệp làm và giữ nguyên tình trạng như vậy mà chạy về Đà Nẵng. Cũng may nhờ biển rất êm nên không có gì xảy ra.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Sáng 20 tháng 1 năm 1974, khoảng 7 - 8 giờ, tàu vào vịnh Tiên Sa Đà Nẵng nhưng tôi không vận chuyển cặp cầu được. Bộ Tư Lệnh Hải Quân Vùng I Duyên Hải phải xin tàu dòng từ Ty Thương Cảng Đà Nẵng, kẹp ngang hông HQ-16 mà cặp cầu quân cảng Đà Nẵng.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Cặp cầu xong, Thủy xưởng Đà Nẵng sang bơm dầu, nước ngọt ra, làm nhẹ tàu cho tàu nổi lên rồi tìm cách bít tạm lỗ thủng dưới nước (do người nhái lặn xuống nước mà bít, tôi nhớ như vậy không biết có đúng không?). Sau đó bơm nước ngập hầm máy ra và hàn lại lỗ thủng ở hầm máy.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Ngày hôm sau, Bộ Tư Lệnh Hải Quân Vùng I Duyên Hải xin toán tháo gỡ đạn dược từ Quân đoàn I sang để tháo gỡ viên đạn còn nằm lại trên tàu. Viên đạn được bắn vòng cầu, rơi xuống nước gần HQ-16, do tốc độ của viên đạn nên khi xuống nước gặp sức cản của nước, viên đạn không đi thẳng xuống nước mà bị lệch hướng rồi đâm vào lườn tàu HQ-16 dưới mặt nước. Viên đạn vẫn còn tốc độ di chuyển, xướt qua một góc máy điện, xuyên đứt tay Trung sĩ điện khí Xuân kế đó rồi chui vào kho điện khí ở một góc hầm máy và nằm ở đó. May là viên đạn không nổ, chứ nổ thì HQ-16 chìm tại chỗ!&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Lấy được viên đạn ra, toán tháo gỡ đạn dược ngạc nhiên cho biết rằng viên đạn “made in USA” và cỡ 127 ly. Sau này truy ra mới biết là đạn do HQ-5 bắn.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Sau khi sửa chữa xong, sơn phết lại, làm sạch sẽ, chiến hạm HQ-16 được lệnh về Sài Gòn làm lễ tiếp đón chiến hạm trở về từ Hoàng Sa. Phần thượng tầng kiến trúc của chiến hạm bị lỗ chỗ các lỗ thủng do đạn 40 ly và 20 ly bắn vào vẫn để y nguyên, mục đích cho dân chúng Sài Gòn ai tò mò muốn xem chiến hạm dự trận Hoàng Sa về ra sao, khi lên tàu xem sẽ thấy dấu tích còn để lại trên tàu. Tàu cặp cầu B ở bến Bạch Đằng.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Trong buổi lễ tiếp đón, tôi cùng 4 - 5 nhân viên được Tư Lệnh Hải quân gắn huy chương. Sau buổi lễ dân Sài Gòn được lên xem tàu.Và phóng viên BBC là ông Tôn Thất Kỳ phỏng vấn tôi. Ông hỏi tôi có thấy máy bay phản lực Trung Cộng dự chiến trong trận Hoàng Sa không? Tôi trả lời là tôi không thấy.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Ngày hôm sau, Khối Chiến Tranh Chính Trị Bộ Tư Lệnh Hải Quân (lúc đó Đại tá Trần Văn Triết làm trưởng khối thì phải), phái một Thiếu úy hay Trung úy (mà tôi không nhớ tên hay cấp bậc), xuống HQ-16. Anh ta nói với tôi “Tại sao Hạm trưởng trả lời phỏng vấn đài BBC là không thấy phản lực cơ Trung Cộng?”&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Tôi trả lời vị sĩ quan đó: “Anh về nói lại trên Bộ Tư Lệnh là tôi không thấy nên tôi trả lời không có. Nếu Bộ Tư Lệnh muốn tôi nói có thì phải báo trước cho tôi biết”.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Tôi nghĩ nguồn tin này do Đại tá Ngạc báo cáo về Bộ Tư Lệnh Hải Quân nên Bộ Tư Lệnh Hải Quân muốn tôi trả lời phỏng vấn cho phù hợp với nguồn tin. Cũng như Đại tá Ngạc báo cáo về Bộ Tư Lệnh Hải Quân: HQ-10 và HQ-16 mất tích.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Lúc HQ-16 về Sài Gòn, tôi nghe nói lại (không biết có đúng không) là khi nhận được tin HQ-16, HQ-10 mất tích, Đại tá Võ Sum, Trưởng khối Truyền tin Hải quân, đã dùng con lắc (một loại dụng cụ cảm ứng) để xem thử HQ-16 còn hay mất. Tôi không nghe nói kết quả của việc dùng con lắc này. &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Sau khi trình bày chi tiết những gì xảy ra trong trận Hoàng Sa, tôi xin nêu lên những nhận xét của tôi về trận chiến này:&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;1. Trong trận Hải chiến Hoàng Sa, Hải Quân Việt Nam không có loại tàu thích hợp cho trận chiến. HQ-5, HQ-16, HQ-10 là loại tàu cồng kềnh, vận chuyển chậm, súng quay bằng tay nên theo dõi mục tiêu khó khăn cũng như nhịp bắn chậm. Chỉ có HQ-4 là tối tân nhất, các súng đều sử dụng bằng điện, tốc độ bắn nhanh, radar có tầm xa, vận tốc chiến hạm cao. Nhưng HQ-4 lại không xung trận.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Lúc trước sở phòng vệ Duyên Hải ở Đà Nẵng có loại tàu PT chuyên đi bắn phá phía bắc vĩ tuyến 17 là loại chiến hạm thích hợp với trận chiến Hoàng Sa. Nhưng tôi nghe nói Hoa Kỳ đã thu hồi lại loại tàu này khi họ rút quân khỏi Việt Nam, trước ngày trận chiến Hoàng Sa xảy ra.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;2. Không có kế hoạch hành quân. Kể từ khi có mặt ở Hoàng Sa, tôi chỉ có biết một lệnh duy nhất từ Đại tá Ngạc qua máy âm thoại, chỉ định tôi chỉ huy HQ-10 và có nhiệm vụ phải đổ bộ toán người nhái, mà trong bài viết của ông, ông gọi là Biệt Đội Hải Kích, lên đảo Quang Hòa bằng bất cứ giá nào. Ngoài ra tôi không biết gì về hoạt động của HQ-4 và HQ-5 cũng như nhiệm vụ của họ.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Gần đây đọc bài “Tường Thuật Trận Hải Chiến Lịch Sử Hoàng Sa” của Đại tá Ngạc, tôi mới biết là ông chia bốn chiến hạm thành hai phân đoàn:&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;· Phân đoàn I gồm HQ-4 và HQ-5 (Đại tá Ngạc ở trên HQ-5), do Hạm trưởng HQ-4 chỉ huy là nổ lực chính.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;· Phân đoàn II gồm HQ-10 và HQ-16 do Hạm trưởng HQ-16 chỉ huy là nổ lực phụ.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Nội việc chỉ định Hạm trưởng HQ-4 chỉ huy Phân đoàn I là sai nguyên tắc chỉ huy, vì Đại tá Ngạc ở trên HQ-5, như vậy thì Hạm trưởng HQ-4 (Trung tá Vũ Hữu San) chỉ huy luôn cả Đại tá Ngạc sao? Đại tá Ngạc là người chỉ huy trận chiến thì phải kiêm luôn chỉ huy Phân đoàn I mới đúng. Suốt trận chiến, HQ-4 và HQ-5 làm gì tôi không được biết. Và cho đến lúc rời Hoàng Sa về Đà Nẵng, tôi chẳng thấy HQ-4 và HQ-5 đâu.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Sau trận chiến, tôi thấy phải đổi lại Phân đoàn I (gồm HQ-4 và HQ-5) là nỗ lực phụ. Phân đoàn II (gồm HQ-10 và HQ-16) mới đúng vì Phân đoàn II trực chiến với tàu Trung Cộng trong lòng chảo, trong khi Phân đoàn I chỉ ở bên ngoài “wait and see”. Và vì quá lo sợ Trung Cộng nên tin chắc thế nào Phân đoàn II cũng bị đánh chìm, Đại tá Ngạc mới ra lệnh HQ-5 bắn vào lòng chảo 5-7 phát trước khi rút lui. Tôi không trách HQ-4 và HQ-5 vì họ chịu sự điều động của Đại tá Ngạc.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Vì không có kế hoạch hành quân nên máy truyền tin bị Trung Cộng phá rối không liên lạc được mà không có tần số dự trù thay thế.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;3. Muốn thanh toán quân Trung Cộng trên đảo (tôi nghĩ không nhiều, chừng một tiểu đội) mà dự định đổ bộ một toán người nhái 9, 10 người thì khó mà thành công. Phải có 1, 2 tiểu đội Thủy Quân Lục Chiến tăng cường yểm trợ mới được. Cần thêm xuồng cao su để đổ bộ quân, tiếp tế lương thực, nước uống và vật dụng.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;4. Ra lệnh đưa quân lên giữ đảo mà không cung cấp lương thực, nước uống đầy đủ. Thủy thủ đoàn không có kinh nghiệm tác chiến trên bộ, chỉ có súng cá nhân và một ít đạn bắn chừng nửa tiếng là hết, làm sao giữ được đảo. Nếu chiến hạm bận tác chiến hay bị thiệt hại thì số quân nhân đưa lên đảo phải bị bỏ rơi như trường hợp HQ-16. Đúng là lệnh lạc kiểu mang con bỏ chợ. Phải có kế hoạch đưa Bộ binh hay Thủy Quân Lục Chiến giữ đảo và phải có kế hoạch tiếp tế.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;5. Không có bác sĩ trên chiến hạm, chỉ có y tá không kinh nghiệm cứu thương cũng như ngoài khả năng của họ nên ai bị thương thì khó mà sống sót.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;6. Trận chiến Hoàng Sa rất giản dị, chẳng có chiến thuật gì rắc rối, phức tạp cả. Tôi chỉ khai thác sơ hở của ba chiến hạm Trung Cộng tập trung một chỗ trong lòng chảo để tấn công. Nếu thủy thủ đoàn HQ-10 và HQ-16 có kinh nghiệm tác xạ, HQ-16 không bị trúng đạn của HQ-5 và Hạm trưởng HQ-10 không bị thương thì chắc chắn ba tàu Trung Cộng phải bị đánh chìm. Tôi còn nghi vấn về Hạm trưởng HQ-10 bị thương là do đạn thời chỉnh của Trung Cộng hay của HQ-4, HQ-5 ?&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;7. Sau trận chiến, Bộ Tư Lệnh Hải Quân hay ít nữa là Bộ Tư Lệnh Hạm Đội cần có một buổi hội gồm các cấp chỉ huy các đơn vị tham dự trận chiến để mỗi người trình bày những hoạt động của đơn vị mình, nói lên những nhận xét để rút kinh nghiệm học hỏi, cùng những đề nghị nếu được áp dụng thì trận chiến sẽ có kết quả tốt hơn để mọi người cùng thảo luận. Đằng này mọi chuyện đều cho trôi xuôi luôn.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;–�—&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Bài viết của tôi đến đây xem như đã trình bày xong trận chiến Hoàng Sa, nhưng cũng xin nối tiếp thêm bài viết “Tường thuật trận hải chiến lịch sử” của Đại tá Hà Văn Ngạc.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Toàn bài viết của Đại tá Ngạc từ đầu đến cuối là sai sự thật. Những điều ông nói khó mà kiểm chứng. Chỉ những người ở trên HQ-4, HQ-5, HQ-10 và HQ-16 mới thấy là hoàn toàn do óc tưởng tượng dàn dựng ra. Tôi chỉ nêu lên một số chi tiết mà tôi thấy vô lý hoặc có liên hệ đến tôi mà sai sự thật.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Ông viết: “Bất thần về phía đông vào khoảng 11 giờ 25 sáng, cách xa chừng 8 đến 10 hải lý, xuất hiện một chiến hạm của Trung Cộng loại có trang bị mỗi bên một giàn phóng kép hỏa tiễn loại hải - hải đang tiến vào vùng giao tranh”. Cách xa chừng 8 đến 10 hải lý khó mà thấy được mỗi bên một giàn phóng hỏa tiễn. Chỉ tưởng tượng thôi!&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Sau đó cũng chẳng thấy ông nói đến chiến hạm Trung Cộng này làm gì. Ngoài ra ông còn lo sợ cả phản lực cơ và tiềm thủy đỉnh Trung Cộng. Vì quá lo sợ nên không còn tinh thần để chiến đấu nữa. Ông Ngạc viết: “Khoảng 7:00 sáng ngày 20 tháng 1, 1974 thì hai chiến hạm Phân đoàn I về tới căn cứ an toàn. Tuần dương hạm HQ-16 cũng đã về bến trước đó ít lâu …”.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Sự thực, sáng ngày 20 tháng 11 năm 1974, HQ-16 về đến quân cảng Đà Nẵng và sau đó chẳng thấy HQ-4 và HQ-5 ở Đà Nẵng. Chỉ một mình tôi lên trình diện Tư Lệnh Phó Hải Quân trong phòng hội của Bộ Tư Lệnh Hải Quân Vùng I Duyên Hải để trả lời những câu hỏi liên quan đến tổn thất giữa địch và ta trong trận chiến.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Ông Ngạc viết: “Sau khi di tản các chiến sĩ thương vong và tử vong lên căn cứ thì chỉ có ba vị Đô đốc cùng Hải Quân Đại tá Nguyễn Viết Tân, chỉ huy trưởng Sở Phòng Vệ Duyên Hải lên Tuần dương hạm HQ-5 và vào phòng Hạm trưởng để dự cuộc thuyết trình về trận đánh. Ba vị Hạm trưởng (HQ-5, HQ-16 và HQ-4 – ghi chú của người viết) đều có mặt để trình bày chi tiết về chiến hạm của mình .v.v…”.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Tôi (Hạm trưởng HQ-16) đâu có mặt trên HQ-5 như Đại tá Ngạc viết.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Trong bài của ông có viết HQ-4, HQ-5 bị trúng đạn, thiệt hại khá nhiều, định chạy về Subic Bay Phi Luật Tân để xin Hoa Kỳ sửa chữa.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Sự thật HQ-4 và HQ-5 chẳng bị trầy một mảnh sơn nào cả. Cả Hải quân đều biết. Vì thế cho nên chỉ một mình HQ-16 được tiếp đón ở Sài Gòn và gắn huy chương chứ không có Đại tá Ngạc hay HQ-4 và HQ-5.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Trong bài viết “Biển Đông dậy sóng” của ông Trần Bình Nam, có câu: “Đại tá Ngạc biết có một cái gì đó sau lưng trận đánh nên đã dè dặt đôi lời trước khi viết rằng, … vân vân …”. Cái gì sau lưng đó, nay được ông Trần Bình Nam nói ra: Đó là chuyến công du Trung Quốc ngày 10 tháng 11 năm 1973 của ông Henry Kissinger mà nội dung ghi lại trong cuốn hồi ký chính trị “Years of Upheaval” và được ông Trần Bình Nam trích ra trong bài viết của ông ta. Đại khái là Hoa Kỳ bắt tay với Trung Cộng để chống lại Nga Sô và qua một vài câu dẫn chứng, ông Trần Bình Nam kết luận có lẽ có sự thỏa thuận giữa Mao, Chu và Kissinger để Trung Quốc chiếm quần đảo Paracels của Việt Nam Cộng Hòa.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Ông Trần Bình Nam viết: “Một tháng sau khi ông Kissinger rời Bắc Kinh, hải quân Trung Quốc lén lút đổ bộ quân lên chiếm một số đảo trong quần đảo Paracels và vân vân …” Phần tiếp theo của đoạn này chỉ dựa vào những chi tiết sai sự thật trong bài viết “Tường thuật trận hải chiến lịch sử Hoàng Sa” của Đại tá Ngạc. Như trước ngày trận chiến xảy ra, quân Trung Cộng đã chịu rời đảo mà họ đã chiếm khi có quân từ các chiến hạm Việt Nam đổ bộ chiếm lại đảo (Trung Cộng chỉ chiếm một đảo duy nhất là đảo Quang Hòa. Còn quân từ các chiến hạm chỉ đổ bộ lên các đảo không có quân Trung Cộng như đảo Cam Tuyền, Vĩnh Lạc. Toán người nhái đổ bộ lên đảo Quang Hòa nhưng bị bắn nên phải rút ra - lời người viết).&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Những điều ông Trần Bình Nam viết chỉ là những phỏng đoán, chẳng có gì chứng tỏ được Hoa Kỳ ngầm thỏa thuận cho Trung Quốc chiếm Hoàng Sa. Ngược lại, theo nhận xét của tôi, khi dự trận chiến Hoàng Sa, tôi thấy Trung Cộng rất dè dặt trong việc xâm chiếm Hoàng Sa. Trước sau họ chỉ đưa ra vỏn vẹn có ba chiến hạm không thuộc loại tối tân, có thể vì họ ngần ngại có sự can thiệp của Hoa Kỳ. Họ không đưa ra một lực lượng hùng hậu để đánh chiếm Hoàng Sa vì họ sợ nếu Hoa Kỳ phản ứng thì sẽ thành lớn chuyện khó xử. Ngoài ra họ còn sợ dư luận thế giới nữa.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Ông Trần Bình Nam nói, nhờ Hoa Kỳ can thiệp nên Trung Cộng đã nhanh chóng trao trả (qua ngả Hồng Kông) số quân nhân và dân chính trên đảo Hoàng Sa cùng một số ít thủy thủ đoàn của HQ-10 còn sống sót. Tôi không chắc có phải do Hoa Kỳ can thiệp không. Theo tôi, Trung Cộng đã chiếm được đảo Hoàng Sa rồi thì sá gì mấy chục mạng người mà không trao trả. Giữ để làm gì? Không cần Hoa Kỳ can thiệp họ cũng tự động dàn xếp để trao trả, vừa được tiếng nhân đạo vừa xoa dịu sự công phẫn của dân chúng Miền Nam Việt Nam và có thể của cả dư luận thế giới nữa.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Có sự bắt tay giữa Hao Kỳ và Trung Cộng để hai bên rảnh tay chống lại Nga Sô nhưng không chắc có sự thỏa thuận của Hoa Kỳ để Trung Cộng chiếm Hoàng Sa. Có thể một trong những lý do Trung Cộng chiếm Hoàng Sa là để thăm dò mức độ hợp tác giữa Hoa Kỳ và Trung Cộng sau khi đã ngầm bắt tay nhau. Trung Cộng chỉ cần đưa tới Hoàng Sa ba chiếm hạm để thăm dò vừa Hoa Kỳ vừa Việt Nam Cộng Hòa.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Nếu Việt Nam Cộng Hòa sợ oai hùm của anh khổng lồ mà tháo lui thì họ không còn gì mong đợi hơn nữa. Còn nếu Việt Nam Cộng Hòa tận lực bảo vệ về đánh thắng họ thì họ sẽ chờ lúc khác, chắc cũng không lâu, nếu Hoa Kỳ không tỏ thái độ trong lần này. Còn giả sử nếu có sự thỏa thuận của Hoa Kỳ để Trung Cộng chiếm Hoàng Sa đi nữa thì dân nước Việt chúng ta có đánh hay không?&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Nếu có ai hỏi Đại tá Ngạc hay ông Trần Bình Nam là những người thức thời, nhìn xa hiểu rộng, thì tôi chắc hai người này sẽ dõng dạc công khai tuyên bố: “phải đánh”. Còn đánh như thế nào, đồng tâm hiệp lực mà đánh hay đánh chiếu lệ, nửa nạc nửa mỡ, xem đồng đội như vật hy sinh, thì cái đó không phải là chuyện công khai …&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Lê Văn Thự&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: #990000;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;March 2004 &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7770692617733640223-4189225120348060713?l=thepsung.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://thepsung.blogspot.com/feeds/4189225120348060713/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=7770692617733640223&amp;postID=4189225120348060713' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7770692617733640223/posts/default/4189225120348060713'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7770692617733640223/posts/default/4189225120348060713'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://thepsung.blogspot.com/2010/07/su-that-tran-chien-hoang-sa.html' title='SỰ THẬT TRẬN CHIẾN HOÀNG SA'/><author><name>Nha Kỹ Thuật</name><uri>http://www.blogger.com/profile/00058869536112748808</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='26' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/SKrYhjfyioI/AAAAAAAAC0w/Z-Pv_vtrYCM/S220/phamhoasize07.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/TD3yamX4FvI/AAAAAAAAOW8/gQemkiDc1bc/s72-c/DaoDaoHoangSa.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7770692617733640223.post-4295986955948117150</id><published>2010-07-09T07:42:00.000-07:00</published><updated>2010-07-09T07:45:13.801-07:00</updated><title type='text'>Quân Y Trong Thời Chiến</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/TDc14eb09lI/AAAAAAAAODo/U-v7LwKgaBM/s1600/imageQYtrongthoichien.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="301" rw="true" src="http://3.bp.blogspot.com/_aH1bx2ubVuk/TDc14eb09lI/AAAAAAAAODo/U-v7LwKgaBM/s400/imageQYtrongthoichien.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;Tôi chỉ mong một điều là được góp phần nhỏ bé trong công việc làm cho các em, các thế hệ sau này biết thêm chân dung sự thật của người lính Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, thấy được cuộc sống của những người đã 1 thời chiến đấu bảo vệ tự do cho Miền Nam Việt Nam và tôi xin riêng tặng cho những người lính Quân Y không danh, không lợi nhưng vẫn chiến đấu kiên cường, chấp nhận hy sinh gian khổ, sống đầy tình nghĩa, thực sự là huynh đệ chi binh. Xin 1 lần cám ơn đến các anh em quân nhân thuộc Trung Đội 2/ Đại Đội 14/ Tiểu Đòan 1 Quân Y / Sư Đòan 1 Bộ Binh QLVNCH, và mong sẽ có 1 lần chúng ta gặp lại nhau.&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;Vì không có khiếu văn chương, nên xin quý vị vui lòng ráng đọc dùm. Còn nhớ những ngày ở trong trại tù cộng sản, tôi cứ phải đi làm thêm 1 gánh củi trả công cho anh bạn nào làm giúp cho bài thơ báo tường dịp Tết theo chỉ tiêu của trại cải tạo và bọn cán ngố. Sau lễ mãn khóa ở trường Quân Y, chúng tôi được 2 tuần nghỉ phép về thăm nhà và thu xếp hành trang trước khi trình diện đơn vị mới.&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;Đáp xuống phi trường Đà Nẵng vào lúc 1 giờ khuya, bọn tôi là những tân sĩ quan trợ y được bổ nhiệm về các Sư Đoàn 1, 2 và 3 trấn đóng ở vùng 1 chiến thuật. Đây cũng là thời điểm quyết liệt của mùa hè đỏ lửa năm 1972. Về cùng Sư Đoàn 1 gồm có Long Lùn, Mỹ, và tôi. Nhóm đi Sư Đoàn 3 có Minh và Ngư ( Chuẩn Úy Nguyễn Ngư đã hy sinh tại mặt trận Quế Sơn sau đó chỉ có 3 ngày ). Sau khi trình diện ở Tiểu Đoàn 1 Quân Y, tôi nhận sự vụ lệnh về làm Trưởng Toán Quân Y Xung Kích thuộc Tiểu Đoàn 4 của Trung Đoàn 3 Bộ Binh. Ngày đầu tiên ra đơn vị đang hành quân vùng quanh đèo Sơn Na mặt Tây Nam Huế, ngồi ở sân bay chờ trực thăng bốc ra mặt trận để thay cho vị sĩ quan trợ y vừa mất tích trong lúc đánh nhau. Tôi vô cùng lo lắng, hồi hộp vì biết rằng sắp sửa được ném vào lò lửa nóng nhất lúc bấy giờ là mặt trận Bagstone Tây Nam Huế. Ngay lúc đó người hoa tiêu trưởng toán trực thăng UH1B có nhiệm vụ đổ quân vào vùng lửa đạn chợt kêu lên và hỏi tôi rằng :&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;-Mày đi chuyến này phải không ? Ngẩng nhìn lên mới biết đó là ông anh cả của tôi.&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;- Dạ, em ra trình diện đơn vị mới.&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;- Thế mày có biết đơn vị mày đang ở đâu không ?&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;- Dạ, không rõ chi tiết, dường như đơn vị đang hành quân.&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;- Mày có nghe nói về mặt trận Bagstone Huế không ? Tiểu Đoàn 4 của mày đang nằm ở Đèo Sơn Na, cách căn cứ Bagstone khỏang 15 cây số, sâu trong rừng để làm chốt chặn đường 547 trên đèo, cản không cho VC tiếp tế mặt trận. Trên đường bay vào vùng khi nhìn xuống mày sẽ thấy mặt đất lỗ chỗ đầy hố bom như mặt trăng do máy bay B52 cày nát.&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;Vì thương thằng em ruột, anh bảo tôi rằng khi đến nơi thì cứ ngồi yên trên trực thăng, đừng nhảy xuống và anh sẽ tìm cách đưa về nhà đào ngũ. Vậy mà khi trực thăng vừa xà xuống bãi đáp dã chiến giữa núi rừng, tôi cũng nhào theo toán lính. Lúc nhìn lên thì trực thăng đã bay xa rồi. Từ đây bắt đầu 1 cuộc đời mới, lính chiến thực thụ, đối diện với quân thù, với súng đạn chết chóc bất cứ lúc nào, phải tập làm quen với quy luật sống còn của chiến tranh thôi.&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;Trong cuộc hành quân đầu tiên này có 1 điều mà suốt cuộc đời tôi không thể nào quên được là có 1 lần trong lúc di hành trời nắng khô và nóng bức, mọi người đều mệt lả, lệnh cho dừng quân nghỉ dưỡng sức. Gặp 1 hố bom có nước, ai nấy cũng nhào đến múc nước uống không kịp bỏ cả thuốc lọc nước sát trùng. Riêng tôi nằm dài ra úp mặt xuống vừa uống vừa rửa mặt luôn thể. No nê tỉnh táo thì tôi mới thấy 1 xác chết có lẽ là VC đang thối rữa, cách đó khỏang 1 mét. Tôi quay sang hỏi vị Đại Úy bên cạnh :&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;- Đại Úy có nhìn thấy cái xác chết kia không ?&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;- Thấy chớ sao không.&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;- Sao ông không cho tôi biết ?&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;- Cho anh biết làm chi, để anh uống mà có sức tiếp tục lội nữa chứ !.&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;Tiểu đoàn chúng tôi được lệnh đến đóng quân tại căn cứ Mái Nhà, 1 cao điểm đối diện và gần căn cứ Bagstone, thuộc tuyến phòng thủ mặt Tây Nam Huế, kiểm soát con đường 547 từ Hạ Lào về. Ngày qua ngày, chiến sự dịu dần sau chiến thắng lẫy lừng tái chiếm lại căn cứ Bagstone. Tôi đã quen dần tiếng pháo binh mỗi lần đạn đi xé gió đến cả trăm quả. Tiếng hải pháo 400 ly từ biển bắn vào. Rồi chấm dứt hành quân, về lại hậu cứ của Trung Đoàn 3 tại Hiền Sĩ cây số 17, tôi lại nhận sự vụ lệnh thuyên chuyển đi đơn vị khác, Tiểu Đoàn 2/3, còn Tiểu Đoàn 4 xung kích thì giải tán sau đó và nhập vào quân số của 3 tiểu đoàn 1, 2 và 3 cho đúng cấp số Trung Đoàn.&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color: #660000;"&gt;Kể từ l
